Năm 2013, một ngôi nhà to, cách thành phố hơn ba trăm mét.
"Mẹ ơi, con thật sự không có chị gái sao?"
Vừa đặt câu hỏi là một hài tử tầm sáu - bảy tuổi, hắn có một cặp mắt phượng, đôi mi thanh tú, tổng quan có thể nói là một tiểu soái ca
"Ân, có nha"
Người trả lời cậu là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, thân hình có chút đầy đặn, cặp mắt to tròn, đôi mi thanh tú, vị trí của nàng là đang ở phía đối diện với cậu, nàng ngồi trên một chiếc võng, đôi bàn chân trần của nàng theo câu trả lời mà bắt đầu đung đưa chiếc võng.
Nhưng khi nàng vô thức trả lời, nàng liền hối hận, trong lòng nàng có chút bối rối bởi vì nàng cũng ít khi kể về chuyện cũ.
"Thật vậy sao , vậy bây giờ chị của con đang ở đâu ạ? !"
Vừa nghe thấy câu trả lời của nàng, hai mắt của cậu bé sáng lên, dường như tiếp theo cậu sẽ gặp được một người chị mà cậu ao ước có được.
Cậu bắt đầu hí hửng đặt ra nhiều câu hỏi. Càng nghe câu hỏi về con gái của nàng một lúc càng nhiều, thần sắc nàng cũng theo đó mà có chút thay đổi, gương mặt của nàng không kìm chế được mà có chút u uất, nàng cũng không xoắn xuýt trong trạng thái này lâu, nên nàng nhanh chóng lấy lại tâm trạng, tuy sắc mặt thay đổi nhanh chóng, nhưng cậu bé đang một mực để ý gương mặt nàng, chờ câu trả lời cho khu rừng toàn câu hỏi của hắn.
"Mẹ sao vậy?"
Không nghe thấy mẫu thân đáp lời nhưng sắc mặt nàng lại biến hoá rất nhanh, không khỏi trong lòng hắn nghĩ...
"(mẫu thân ta không lẻ muốn đi vệ sinh a)?"
"À, Ta không sao."
Nàng lần này trả lời cậu, nhìn thấy gương mặt cậu lộ ra nghi hoặc, liền mỉm cười cho qua, nàng không giải thích, chỉ lặng lẽ chờ cậu đặt câu hỏi tiếp theo.
Nàng biết nhi tử nàng rất muốn có một chị gái, nhưng trong nhà chỉ có hai người anh em, thân hắn đã là con út nên ngày ngày cứ đòi nàng cho hắn một cái chị gái. Nàng bây giờ sinh ra hắn, xem như là cả đời hắn cũng sẽ không có chị gái.
Nhưng nàng thật sự không có con gái sao? Trong lòng nàng trĩu nặng khi nghĩ đến đó.
"Ồ~ nếu không sao thì mau kể cho con về chị gái đi. Chị ấy như thế nào vậy mẹ, bao nhiêu tuổi, có xinh không, làn da chị ấy có trắng hơn chị hàng xóm không, và đặt biệt chị ấy có phải chị ruột của con không ?!"
Vừa nghe một tràng dài câu hỏi, khiến nàng không khỏi giật giật mi mắt, nhưng khi nghe xong câu cuối làm nàng trực tiếp co rút khoé miệng
"Chị ấy rất ngoan, khi ra đời nàng cũng không khóc không nháo, không như con, suốt ngày quậy phá lung tung !"
Nói đến đây, nàng liếc mắt hắn một cánh. Vừa cảm nhận được sát ý trong ánh mắt, hắn liền co đầu rụt cổ lại
"T...ta chỉ là ham chơi một chút thôi ! Thôi mà mẫu thân người kể tiếp nàng thế nào đi, chị ấy có phải kết tinh của ba mẹ hay không nha, ta còn muốn có một cái tỷ tỷ xinh đẹp đây, hắc hắc !"
Nói tới đây, gương mặt hắn tỏ ra thoả mãn, giống như hắn sắp có cơ hội khoe khoang chị gái hắn vậy. Nhưng khi nàng nghe thấy câu hỏi này liền cười khổ, quyết định nói ra sự thật.
"Chị của con vẫn tồn tại, nhưng nàng cũng không như con nghĩ, nàng chỉ từng tồn tại trong quá khứ thôi...
"
"Vậy chị ấy không còn nữa sao? !"
Cậu bé nghe thấy lời khó hiểu này từ mẫu thân, liền thoáng chốc nghĩ đến nàng đã mất, hắn chỉ có thể biết như vậy, liền vô thức nói ra.
Lời nói này của hắn khiến sắc mặt nàng khẽ biến, nàng nhanh chóng thu hồi cảm xúc, trong lòng nàng bắt đầu có ý muốn thoái lui, nhưng nếu dừng lại thì tối nay có khi nàng bị cậu tra hỏi tới sáng
"Cũng không phải chuyện gì không nên nói, con là con của mẹ cũng là nên biết một chút !"
Nàng cắn răng, giả vờ hào sảng nói ra.
"Mẫu thân... Diễn tệ thật a."
Cậu bé ngồi nhìn mẫu thân diễn trò, trong lòng khinh bỉ không thôi, theo bản năng cúi đầu, chu môi nói nhỏ.
"... (Mẹ nó ta có thể nghe thấy đấy)."
Nàng lặng lẽ trừng mắt hắn, trong đầu điên cuồng mắng chửi.
"(Hừ, ta không nên chấp nhặt với tiểu quỷ như ngươi)!
Thật ra chị ấy đáng lẽ là chị cả của con, nhưng nàng không có mệnh làm chị của con"
Nàng thở hít sâu một ngươi, gương mặt bình tĩnh, thần thái hào sảng, trong đầu tự thôi miên bản thân, xem như không có nghe thấy gì. Nàng chấn định lại tâm trạng, nhẹ nhàng mỉm cười tiếp tục kể
"Khi ta đang mang thai cũng có một thầy bói nói cho ta biết, đứa trẻ này không có duyên mệnh với ta..."
"Vậy mẫu thân có đánh hắn không? !"
Cậu bé chớp chớp đôi mắt to hỏi.
"(Ý gì đây, ta đang mang bầu a, ngươi nói ta một lời không hợp, liền đánh người như vậy sao) ?"
"Haha, ta sẽ không làm như vậy, chỉ là khó chịu một chút. Dù sao ta đang mang thai, cũng không nên phá phúc khí cho nàng chứ"
Nàng sắc mặt âm u, nhưng vẫn mỉm cười đáp lại câu hỏi của cậu bé
"Khi đó ta không tin, trong lòng cũng là có một cổ hoả khí, nhưng là ta vẫn là nhịn xuống, xem như ta xui xẻo, liền trả tiền rời đi!
Nhưng ta thật không nghĩ đến...!"
Nói tới đây thần sắc của nàng bắt đầu biến hoá, một chút cảm xúc buồn bã mà tang thương toả ra trong bầu không khí. Khiến cho cậu bé cũng cảm thấy có chút không đúng.
"Sao vậy mẫu thân, hắn cướp chị ấy đi sao, sao hắn ta có thể độc ác như vậy ?!"
Nghe lời nói này của cậu, làm cho trong lòng nàng trở nên ấm áp, nàng lắc đầu phủ định lời nói của hắn.
"Có người mang nàng đi, nhưng không phải hắn. Một tháng trước ngày sinh, ta đã mơ một giấc mơ rất chân thật. Đến bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ khung cảnh đó..."
Nàng vẫn giữ nguyên sắc mặt, bắt đầu nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong quá khứ, tiếp tục vừa kể vừa nhớ lại khung cảnh mà nàng không bao giờ quên đi đó.
Bầu không khí u buồn bắt đầu đọng lại, nàng tiếp tục say sưa kể, cậu bé ngồi ở đối diện, cũng bắt đầu nhập tâm lắng nghe chăm chú, dường như cậu thật muốn biết lý do, ai đã làm cho chị gái cậu chế•t.
Tầm nhìn của nàng bắt đầu mơ hồ, khi nhìn rõ khiến nàng phải kinh ngạc. Xung quanh nàng là một khung cảnh như trên tầng mây, không thấy cây cỏ, không thấy núi đồi. Nàng hoản loạn nhìn chung quanh, đó là một khung cảnh khiến nàng không nói nên lời, chung quanh đều là mây trắng, khi nhìn kỹ dưới chân nàng còn ẩn ẩn hiện ra khung cảnh thành phố, núi đồi ở bên dưới. Khi ngước nhìn lên sẽ thấy một bầu trời đen kịt, nhưng khi quan sát kỹ sẽ thấy những vì sao lấp lánh, và xa hơn còn có thể thấy một ngân hà bao la sâu thẳm.
Chaporia
Bình Luận (0)