Cơn ác mộng đêm đó, đã trôi qua gần một tháng, trong một tháng này, nàng ngày ngày đều cảm nhận được sự khẩn trương. Không nói đến nội dung trò chuyện trong đó, mà còn là độ chân thật của giấc mơ, khiến nàng đến thời điểm hiện tại vẫn còn hết sức rung động
"Thời tiết bắt đầu trở lạnh rồi..."
Một người phụ nữ gần bốn mươi tuổi, trên khoé mắt đã mơ hồ xuất hiện ra nếp nhăn, nhưng vẫn không giấu đi sự xinh đẹp, và thân hình mảnh mai, cộng thêm tuổi tác mà tạo ra khí chất thành thục của bà.
Sau khi trò chuyện với nàng một lúc, bà liền chuyển chủ đề. Bà nhìn ra ngoài cửa lớn, cảm khái nói.
"Con cũng nên mặt nhiều quần áo hơn đi, mẫu thân ngươi hôm nay có mang đến vài bộ áo khoác cho ngươi, mùa đông tới rồi, ngươi còn phải giữ sức khoẻ cho tốt a!"
Nói đến đây bà thở dài một tiếng, từ cái hôm nữ nhi của bà gặp ác mộng, nàng liền nhờ chồng của nàng đi kể lại chuyện này cho bà, ban đầu khi nghe tin. Bà cũng là một mặt mộng bức, tuy bà khó tin, nhưng vì nữ nhi đang mang thai nghe thấy tâm trạng nàng không tốt, thế nên là vẫn chuẩn bị một chút đi thăm nàng. Dù sao tâm tình tiêu cực khi đang mang thai, bà cũng cảm thấy không tốt lắm, bà không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Khi bà chuẩn bị xong đồ đạc, đi theo con rể trở về.
Đứng trước mặt bà, đứa con gái lớn mà bà nuôi dưỡng, nhan sắc xinh đẹp không thay đổi, nhưng lại thiếu vài phần tâm trạng lại tăng thêm nhiều phần sợ hãi và lo lắng.
"Con có chuyện gì vậy? !"
Nhìn thấy trạng thái nàng như vậy, làm bà không kịp đợi con gái nói gì, liền lo lắng hỏi.
"Con sẽ kể sau, mẹ vào nhà trước đi !"
Nàng quan sát thấy sắc mặt bà có chút lo lắng, trong lòng của nàng không khỏi ấm áp, nàng nhẹ nghiêng người, chừa con đường cho cả hai vào nhà.
Nghe giọng điệu của nàng bình tĩnh, trong lòng bất an của bà cũng giảm bớt, bà nhanh chóng đưa nàng vào nhà, cả hai người trực tiếp chọn đại một chiếc ghế, ngồi tại chiếc bàn lớn bên cạnh.
Đồ dùng thì đã có con rể mang vào, bà chỉ cần ngồi trên ghế, vắt chéo đôi chân dài, chờ trà tới, nhấm nháp tách trà, rồi trò chuyện thôi.
"Mẹ ngồi đi, nhà còn có nước dừa và trà, mẹ muốn uống loại nào?"
Người con rể vừa thu xếp xong hành lý, hắn bước tới, thấy trên bàn không có nước, hắn liền nhìn sang bà với đôi mắt lạnh nhạt, mở miệng dò hỏi.
"Nếu còn trà thì tốt, lấy trà đi !"
"Con biết rồi !"
Hắn xoay người rời đi, chừa lại không gian riêng cho hai người, một người thì đang cúi đầu trầm mặt, còn một người thì vắt chéo chân, nhìn chằm chằm, chờ cái người trầm mặt đang mang bầu kia nói chuyện.
"Ở đây hắn có danh Phương lùn à !"
Bà không nhịn được bầu không khí âm trầm này, liền tìm một cái đề tài nói chuyện, có ý muốn cho nàng giải toả một chút, nữ nhi nàng cứ một mặt lo sợ mà không chịu nói, cũng khiến bà đau lòng không thôi.
Dù sao hôm nay bà muốn cạy cái thứ đang ứ đọng trong tâm khảm của nàng, mang tên ÁC MỘNG này ra, bằng mọi cách cũng phải cho nàng khai ra. Thế nên bà thà chọn gần chứ không chọn xa, chọn ngay con rể của bà làm đề tài ăn dưa.
"Đúng vậy, hắn nổi danh đến thôn của mình rồi à? !"
"Không có, trên đường tới đây thì ta nghe có người gọi hắn là Phương lùn, nên ta mới thắc mắc một chút thôi..."
"Vậy sao người không hỏi trực tiếp hắn? !"
"Đàn ông mà, ta cũng nên giữ thể diện cho hắn một chút chứ, làm mẹ vợ cũng cực khổ lắm, làm cho ta nghẹn đến khó chịu, tới bây giờ, mới có cơ hội tìm ngươi hỏi đây !"
"Tại vì trong xóm còn có một người cũng tên Phương, nhưng lại cao hơn hắn, mà bọn hắn cũng hay đi chung chặt dừa, thế nên người ta lấy cái cao, cái thấp ra gọi như vậy, xem như một cái biệt danh !"
"Ra là vậy, thế không phải con chịu thiệt sao? Cái tên Phương cao đó còn độc thân chứ? !"
"Mẹ lại suy nghĩ cái gì rồi? !"
Nàng nghe mẫu thân nói chuyện, bất chi bất giác, nàng thả lỏng đôi lông mày, sắc mặt cũng nhẹ nhàng hoà hoãn đi không ít, khoé miệng nàng cũng vô thức dương lên.
Nhìn thấy nàng vui vẻ, trong lòng bà cũng vui vẻ theo, cả hai giống như ăn ý, liền trò chuyện vui vẻ một hồi.
"..."
Khi đang trò chuyện, bà bổng dưng dừng một lúc. Nàng biết mẫu thân sắp hỏi gì, bây giờ trong lòng nàng cũng dễ chịu đi không ít, nên mặc dù biết bà hỏi gì, nàng vẫn một mặt bình tĩnh.
"Chuyện hôm đó thế nào, sảy ra chuyện gì, có thể kể cho ta nghe sao? !"
"Ân, con từng gặp một cơn ác mộng rất chân thật, chân thật đến mức, không phân biệt được đó có phải mơ hay không !"
Nàng dùng ánh nhìn ra ngoài cửa lớn, ánh mắt thâm sâu, như là đang nhớ lại từng khoảng khắc không thể quên đó.
Nàng bắt đầu một mực kể hết những nội dung xảy ra trong giấc mơ. Càng nói, thân thể nàng càng rung rẩy dường như nàng đã trải qua một việc mà nàng không bao giờ tưởng tượng được
Nhìn thấy nàng như vậy, gương mặt bà bề ngoài vẫn không thay đổi gì, nhưng trong lòng bà đang rất khiếp sợ, bà biết con gái bà không phải cái loại gặp chuyện sẽ sợ hãi. Nhưng khi nhìn nàng bây giờ, bà cũng phải đánh giá câu chuyện đó cao hơn mấy phần.
"Mẹ ở đây uống trà nhé..., con còn có việc, ra ngoài trước !"
Con rể bà mang trà ra cho hai người, tiện thể nói là có việc, liền nhanh chóng rời đi.
Cả hai người phụ nữ không nói gì, bà là người tác hợp cho cả hai, nên trong lòng cũng có chút áy náy, vì thập niên này quả thật rất cần tiền, mà nhà hắn ta cũng gọi là khá giả, còn nhà bà thì còn thêm vài đứa con nhỏ.
Nên khi nghe tin nhà họ Phạm, muốn cưới cho con trai hay phá phách nhà họ một cái thê tử, bà liền cắn răng đem nàng để hi sinh cho gia đình.
Tính cách nàng hiền hoà, cũng biết gia cảnh của bản thân, nên nàng cũng không trách cứ gì, mà là im lặng chịu đựng, sau khi cưới, hắn cũng ít quậy phá hơn, chịu làm việc hơn, nên là cũng xem như nàng may mắn. cả hai vẫn tôn trọng nhau, chỉ là đoạn tình cảm này, có hay không thì không biết.
Sau khi hắn rời đi một lúc, câu chuyện của nàng cũng kết thúc, khi kể xong, ánh mắt nàng mơ hồ, giống như đang tiêu hoá cảm xúc lúc đó.
"Ừm, được rồi, đó chỉ là ác mộng thôi, hiện giờ con đang mang thai, đừng để ý nhiều như vậy. Việc con cần làm bây giờ là dưỡng tốt thân thể, đừng để đến lúc đó sảy ra chuyện gì.
Lúc đó ta nhờ bà Hai giúp con, bà Hai là bạn của ta, cũng là bà đỡ nổi tiếng trong thôn, đến lúc đó, nàng ta cũng có thể đảm bảo cho con, con chỉ cần an tâm tu dưỡng là được !"
"Con biết rồi.
.., con nghe lời mẹ...'
"Ừm... Thời tiết bắt đầu trở lạnh rồi..."
Câu chuyện của nàng, bà đã nghe xong. Lời dặn dò, bà cũng dặn dò xong rồi, bây giờ cũng không nhất thiết tiếp tục câu chuyện này.
Bà cấp tốc liếc nhìn xung quanh, mong muốn tìm chủ đề để thay đổi.
"Con cũng nên mặt nhiều quần áo hơn đi, mẫu thân ngươi hôm nay có mang đến vài bộ đồ và áo khoác ngươi sưởi ấm, ngươi còn phải giữ sức khoẻ cho tốt !"
"A, mẹ không cần phải tốn kém như vậy !"
"Không phải ta sợ ngươi sinh bệnh sao, dù sao mùa đông cũng đến rồi, ngươi còn phải lo tốt cho bản thân !"
"Ân, được rồi, con minh bạch..., cảm ơn mẹ !"
Tuy hiện giờ trời đang lạnh, nhưng trong lòng nàng lại ấm áp.
Nghe thấy những lời của mẫu thân, đang quan tâm nàng, nàng chỉ biết cười khổ.
Hết cách rồi, nàng không giúp được gì mà còn đưa mẫu thân tới đây, còn không biết hiện giờ trong nhà thiếu đi bà, đã tạo ra bao nhiêu phiền phức.
"Hầy...!"
"???, mẫu thân làm sao vậy?"
"Lần sau ta nên uống nước dừa a, mẹ nó pha trà mà nóng lâu như vậy !"
Bà vừa đưa tay chạm nhẹ vào tách trà, thì tay bà liền rụt lại
"Phụt...!"
Bà nhìn thấy nàng không tiếp tục tiêu cực nữa, đôi mày cũng dãn ra, đôi môi mỉm cười nhìn nàng. Bà dần kể về những chuyện khác, khiến câu chuyện lệch đi ngàn dậm, ít nhất là tâm trạng nàng hiện tại đã tốt hơn không ít.
"Không sai biệt lắm, ta cũng nên về rồi aa"
Sau cái ngày bà đến thăm, đã hai tuần trôi qua, bà cũng thấy tâm tình của nàng, trong khoản thời gian này rất tốt, nên bà đã có ý định muốn rời đi.
Thật ra ba ngày trước, bà đã có ý định này, nhưng là vì đảm bảo, nên bà đành tiếp tục ở lại, lặng lẽ quan sát.
Nhưng hiện giờ, trong nhà thiếu đi bà, bà cũng lo là bọn trẻ sẽ có chuyện gì, nên cũng không để ý nàng nhiều lắm
"(Cứ thế này cũng không được a, nếu cứ ở đây, thì không thể tập trung vì chuyện ở nhà, mà rời đi thì sợ nàng lại sảy ra chuyện.
Trong thời gian này, nhìn con bé vui vẻ như vậy, chắc không có vấn đề gì đi, với lại còn chồng của hắn ở tại đây. Được rồi a, ta cũng không tiếp tục do dự nữa) !"
"Mẫu thân muốn về sao?!"
"Ừm, trong nhà cũng không thể thiếu ta được, mà ta lại ở đây lâu như vậy, không biết ở nhà, bọn hắn đã nháo thành thế sự gì rồi...!"
Bà nghĩ đi nghĩ lại, quyết định trở về. Hơn hai tuần ra ngoài, bà thật sự lo cho mấy đứa nhỏ, vả lại bà cũng không chắc, bà đi lâu như vậy, ông chồng của bà có chịu nổi hay không.
"Mẫu thân người không ở lại thêm một chút sao? !"
"Ân, vậy mẹ ở lại thêm vài hôm a !"
Nàng nghe vậy sắc mặt liền thay đổi, nàng nói như vậy cũng chỉ là lời khách sáo mà thôi nha.
"Con muốn ta rời đi đến như vậy sao ?"
"A, không có, không có !"
Nàng nhanh chóng mở miệng phủ nhận, cánh tay luống cuống vẫy loạn trên không trung.
"Ta đùa ngươi thôi, ngươi nhìn ngươi kìa, có thế đã không chịu được rồi !"
Nàng nghe thấy vậy, có chút xấu hổ, vô thức liếc nhìn chổ khác.
"Vậy mẹ định khi nào về !"
"Thấy không, con quả thật có ý muốn đuổi mẹ !!"
"Mẹ à !!"
"Được rồi, được rồi, không đùa nữa !"
Nàng vẻ mặt bất đắt dĩ nhìn mẫu thân. Nàng biết mẫu thân ở đây cũng không thoải mái, nàng nhìn ra được hai chữ to Nhớ Nhà trên mặt bà.
Nên khi nghe bà muốn đi, nàng cũng không bất ngờ lắm, hoặc nói đúng hơn, nàng đã chuẩn bị tâm lý từ tuần trước rồi.
"Ta tính chiều nay sẽ về !"
"A, sớm như vậy sao? !"
"Ừm, dù sao cũng gần, chỉ cách có một tiếng thôi, nên ta chọn thời gian gấp một chút.
Mà ta còn phải về để thu xếp cho ngươi, không phải sao? !"
"Con hiểu rồi, vậy còn sẽ gọi điện cho hắn, để hắn đưa mẹ về !"
Bà mỉm cười không nói gì, xem như đồng ý.
Hai giờ chiều, áng mây dầy đặc, làm cho ánh mặt trời chiếu xuống có chút yếu ớt. Từ phía bắc đưa tới luồng gió nhẹ nhàng, thoáng mát, làm cho người như mê như say, dễ chịu đến cực điểm.
Nàng đứng trên bờ sông nhìn mẫu thân nàng bước lên xuồng, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bà ngồi an vị trên đó.
Sau khi ổn thoả mọi thứ, người con rể của bà, bắt đầu khởi động máy, âm thanh ồn ào phát ra từ động cơ, giống như đó là lời tạm biệt của cả hai mẹ con
Chiếc máy rung lắc một hồi, chân vịt bắt đầu xoay chậm rãi, rồi dần dần trở nên nhanh hơn.
Cả ba không nói gì, còn bà thì chỉ nhìn nữ nhi của mình một cái, rồi liếc nhìn về phía con rể.
"(Trên đường ta nên gọi hắn là con rể, hay là tiểu Phương lùn a) !"
Bà thầm nghĩ trong đầu.
Hắn nhìn thấy mẹ vợ đang nhìn mình, liền hiểu đây là muốn trực tiếp rời đi.
Hắn bắt đầu đưa động cơ chân vịt xuống mặt sông, cánh quạt từ từ lặng xuống nước, chiếc xuồng như nhận được mệnh lệnh, chậm rãi di chuyển về phía trước.
"(Ân?, cái tên này, ta còn chưa đóng vai người mẹ hiền a, ngươi không để hai mẹ con ta nói lời tạm biệt sao?) !"
"Phương lùn à !"
"A, hả !"
Hắn trong lòng giật mình, không biết vì sao mẹ vợ lại gọi hắn cái biệt danh này, nên hắn vô thức đáp một tiếng.
"Không có gì, tiếp tục đi đi !"
Bà trong lòng có chút khó chịu, không nghĩ tới chỉ liếc hắn một cái, hắn liền mang bà rời đi.
Nàng nhìn xem chiếc xuồng dần dần đi xa, vẻ mặt cũng vì thế mà trở nên ảm đạm, đôi lông mi rũ xuống. Không phải vì nàng buồn vì mẫu thân rời đi, mà là nàng đang giấu đi cảm xúc bất an trong lòng.
Đúng, tâm trạng bất an đó của nàng vẫn không nguôi ngoai, mà là càn ngày càn lớn. Từ lúc mẫu thân tới, tâm sự với nàng, trò chuyện với nàng, nàng hi vọng có người bầu bạn sẽ tốt hơn một chút, nhưng khiến nàng thất vọng là. Điều đó không thể.
Nàng không biết vì sao, nhưng nàng biết mẫu thân của nàng cũng không có nhiều thời gian như vậy. Nàng giả vờ, giả vờ rằng nàng ổn, giả vờ nàng đang tốt lên, nên nàng giấu đi cảm xúc bản thân
Có thể là nàng đã qua mặt được mẫu thân nàng, hoặc là mẫu thân nàng biết nhưng lại bất lực. Nàng không biết suy nghĩ của mẫu thân, nhưng sau khi thấy bà muốn rời đi, nàng lại vô tình mà thở phào một hơi, không biết vì sao nàng lại như vậy, nàng cũng không nghĩ nhiều như vậy. Sau khi mẫu thân nàng rời đi, tâm trạng nàng nhẹ nhõm hơn một chút, nàng cũng không cần phải giả vờ nữa, cũng không cần phải khiến mẫu thân lo lắng nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)