Chỉ mình tôi biết rằng cô lớp trưởng của lớp tôi từng là một idol chuunibyou/Chapter 10: Khu nhà cũ và chiếc xích Đu(3)Chapter 10: Khu nhà cũ và chiếc xích Đu(3)
20px

Vừa bước vào phòng y tế bỏ trống trong khu nhà cũ, tôi ngồi phịch xuống giường và nói.

“Đổi lại là một cái hiểu lầm đầy khủng khiếp luôn đó…”

Nagi đứng dựa vào tường với vẻ cảnh giác, giữ khoảng cách rõ ràng, gương mặt trông có chút mệt mỏi.

“Thôi mà, cậu bỏ nghề idol rồi, nên scandal hay gì đó cũng chẳng ảnh hưởng đến mấy đâu.”[note76639]

Vả lại, chị hội trưởng chắc chắn hiểu rõ ý định thật sự của chúng tôi.

“Không phải vấn đề đó… Thôi, cứ họp đi.”

Biết cằn nhằn cũng vô ích, Nagi thở dài và đổi chủ đề.

“…Mà nói thật thì, tớ thấy hơi bế tắc. Có vẻ không thể thuyết phục được câu lạc bộ may.”

Chắc bị từ chối thẳng thừng khiến cậu ấy thấy nản, ánh mắt cụp xuống.

Nhưng tôi lắc đầu.

“Không đâu, vẫn còn cơ hội.”

Dựa trên những gì Miyahara nói và cảm giác trực tiếp khi nói chuyện với chị hội trưởng, tôi hoàn toàn tin chắc như vậy.

“Hả? Nhưng rõ ràng họ từ chối rồi còn gì. Họ trung thành với chủ tịch học sinh tiền nhiệm mà.”

“Ừ thì đúng. Họ trung thành với chủ tịch trước. Nhưng cậu có để ý cách họ gọi Mutsu-senpai không? Là ‘em gái của Chủ tịch Mutsu’. Nếu thật sự tin tưởng Mutsu Issa, họ đã không nói kiểu đó rồi.”

Với chị hội trưởng, Mutsu-senpai chỉ là em gái của người mà họ kính trọng. Hơn nữa, Mutsu-senpai thuộc câu lạc bộ bắn cung.

Câu lạc bộ bắn cung có võ đường riêng, lại là một câu lạc bộ lớn với thành tích toàn quốc. Theo như Miyahara nói, giữa các câu lạc bộ lớn kiểu đó và các câu lạc bộ nhỏ trong khu nhà cũ có một rào cản ngầm họ vốn chẳng thân thiết gì cả.

“Nghe cũng hợp lý… Nhưng như vậy đã đủ để họ ủng hộ mình chưa?”

“Tất nhiên là chưa đủ. Nagi, thật lòng cậu thấy sao về quần áo của câu lạc bộ may?”

Nghe tôi hỏi, Nagi hơi chột dạ rồi quay đi chỗ khác.

“…Không đạt đến mức chuyên nghiệp.”

Dù không nói thẳng, nhưng ý cậu ấy rất rõ ràng.

Với kinh nghiệm từng là idol chuyên nghiệp và người có ảnh hưởng trong giới thời trang trên mạng xã hội, Nagi dễ dàng nhận ra chất lượng và trình độ của người thiết kế.

“…Có bộ thì eo bị hạ thấp quá, khiến phần thân trông dài. Có bộ lại bó quá, không tính đến chuyển động. Nói thật thì, tớ nghĩ họ chưa có kinh nghiệm làm đồ cho người khác mặc.”

Nagi phân tích một cách chính xác, dù có hơi ái ngại. Tôi hoàn toàn đồng ý.

“Họ chắc chỉ làm đồ cho nhau mặc trong câu lạc bộ thôi. Nhưng có nhiều thứ chỉ người từng mặc hoặc người chụp ảnh mới nhận ra.”

“Nếu vậy thì kỹ năng họ còn non. Nhưng rồi sao?”

“Những lỗi đó, nếu có người chỉ dẫn thì đã sửa được rồi. Nghĩa là…”

“...câu lạc bộ may không có người hướng dẫn thực thụ?”

Mắt Nagi sáng lên. Tôi gật đầu.

“Chuẩn luôn. Dù có giáo viên cố vấn, chắc người đó chỉ đảm bảo an toàn khi dùng máy móc, chứ không dạy kỹ thuật.”

Kể từ khi khu nhà cũ được tái sử dụng, nhiều nhóm được nâng lên thành câu lạc bộ chính thức, nhưng số lượng giáo viên không tăng. Một giáo viên có khi phải kiềm nhiều câu lạc bộ, không thể theo sát từng nhóm được.

“Nếu tớ giải quyết được chuyện đó…”

“Thì họ sẽ chọn cậu thay vì Mutsu-senpai, người họ chẳng có quan hệ gì.”

Tôi nói chắc như đinh đóng cột, nhưng Nagi vẫn còn hơi do dự.

“Nhưng… liệu mọi chuyện sẽ thuận lợi vậy không? Họ có cần người hướng dẫn đến mức đó à?”

“Chắc chắn là cần. Tớ đã cố tình chụp mấy tấm ảnh làm lộ ra lỗi thiết kế.”

Việc chị phó hội trưởng đòi nghỉ để xem lại ảnh chính là bằng chứng rõ ràng. Họ đã nhận ra mình không đủ sức thắng cuộc thi và bắt đầu thấy nản.

“Chiêu này…đúng là hơi ranh ma đó.”

“Gì chứ? Tớ vì cậu mà nghĩ ra cả đống nước đi đấy. Cứ xem là tạo ra nhu cầu rồi mới đưa giải pháp. Dù không có tớ, sớm muộn họ cũng đụng phải vấn đề thôi.”

“Tớ đoán… nếu giúp được câu lạc bộ may thì cũng đáng.”

Nói vậy xong, Nagi thôi không lườm tôi nữa.

“Vậy, Nagi. Hãy tìm người nào có thể hướng dẫn câu lạc bộ may đi.”

Là “Ác Mộng Tai Ương”, Nagi từng mặc vô số bộ đồ biểu diễn và có mối quan hệ với nhà thiết kế, nhà tài trợ.

“Biết rồi. Dù tớ chẳng vui gì khi phải liên hệ với những người thời đó… nhưng tớ không thể ngó lơ. Tớ sẽ tìm hỏi ai đó thật hợp lý.”

Dù không thoải mái, Nagi vẫn quyết tâm vì tương lai của câu lạc bộ may.

Sau khi Nagi tìm được người đồng ý làm cố vấn, chúng tôi quay lại phòng câu lạc bộ may.

“Người hướng dẫn á?”

Chị hội trưởng, đang chuẩn bị tiếp tục buổi chụp, hơi sửng sốt khi nghe tôi nói.

“Vâng. Nagi tình cờ quen một người trong ngành thời trang. Người đó nói có thể đến hướng dẫn một đến hai buổi mỗi tuần. Tất nhiên, quyết định vẫn là ở câu lạc bộ may.”

Tôi cười nhẹ, giữ thái độ chuyên nghiệp.

Chị hội trưởng thu lại vẻ tươi cười thường ngày, ánh mắt trở nên sắc sảo như thể muốn đọc thấu ý đồ của tôi.

“Vậy à… Chị đoán là hai em tới đây để vận động bầu cử, nhưng đưa ra một lời đề nghị kiểu này thì ngoài dự đoán thật.”

Đúng như tôi nghĩ, chị ấy biết rất rõ lý do bọn tôi đến đây.

Mấy lời trước đó chị nói đều là gợi mở khéo léo, kiểu như: “Tụi tôi lo vụ thi thố lắm, nếu có ai giúp thì hay biết mấy.”

“Đúng vậy. Đổi lại cho việc giới thiệu người hướng dẫn, bọn em muốn câu lạc bộ may ủng hộ Nagi.”

Tôi cảm nhận được Nagi căng thẳng sau lưng khi buổi đàm phán chính thức bắt đầu.

Chị hội trưởng giữ im lặng vài giây, rồi chậm rãi đáp lời.

“…Hmm. Quả là một đề nghị hấp dẫn. Tụi chị rất muốn nhận lời.”

“Thật ạ?!”

Nagi reo lên mừng rỡ, nhưng chị hội trưởng lập tức giơ tay ra hiệu dừng.

“...Chỉ khi nào em thật sự có cơ hội thắng. Thành thật mà nói, kể cả được tụi chị ủng hộ, em cũng khó mà đánh bại em gái của Chủ tịch Mutsu, đúng không? Dù lời đề nghị có hấp dẫn đến đâu, bọn chị cũng không muốn leo lên một con thuyền đắm.

Nếu Nagi thua, người hướng dẫn sẽ biến mất, còn câu lạc bộ may thì bị tiếng phản bội hội học sinh cũ. Dù bỏ phiếu ẩn danh, nhưng tin đồn rò rỉ là chuyện bình thường.

“Nếu muốn thắng, em phải thuyết phục được toàn bộ các câu lạc bộ trong khu nhà cũ. Nhưng em hiểu rõ là chuyện đó khó cỡ nào, đúng không, Kurusu-kun?”

Tôi gật đầu lặng lẽ.

Mỗi câu lạc bộ là một nhóm riêng biệt, với mong muốn và bất mãn khác nhau.

Để giành được sự ủng hộ của từng câu lạc bộ, ta phải giải quyết từng vấn đề một cách cụ thể. Nhưng dù có giải quyết, mỗi lần chỉ đổi lại được một ít phiếu.

Hiệu quả không đáng bao nhiêu so với công sức bỏ ra.

Có lẽ vì vậy mà Mutsu-senpai chẳng mấy quan tâm tới các câu lạc bộ khu nhà cũ.

“Kurusu-kun…”

Nagi nhìn tôi lo lắng.

Tôi mỉm cười trấn an, rồi quay lại nhìn chị hội trưởng.

“Đúng vậy. Nên bọn em sẽ chơi lớn một lần.”

“…Ý em là sao?”

Chị ấy cảnh giác, khẽ nghiêng đầu.

Tôi mỉm cười tự tin và nói:

“Bọn em sẽ hợp nhất toàn bộ các câu lạc bộ trong khu nhà cũ.”

Chị hội trưởng chết lặng mất vài giây, rồi chậm rãi lên tiếng:

“…Em đùa à? Các câu lạc bộ hoàn toàn khác nhau, sao mà hợp nhất được chứ?”

“Có thể chứ. Thế giới này vận hành nhờ vào việc mọi người giúp nhau vì cùng có lợi với nhau. Khu nhà cũ cũng vậy.”

Nghe tôi nói như triết lý sâu xa, chị ấy nhăn mặt tỏ vẻ khó hiểu.

“Chị không hiểu. Em định làm gì cơ?”

“Bọn em định tạo ra một cơ chế mà bất kỳ ai trong khu nhà cũ đều có thể tham gia hoạt động của câu lạc bộ khác. Ví dụ, câu lạc bộ kịch có thể nhờ câu lạc bộ may thiết kế trang phục, hoặc học vẽ từ câu lạc bộ mỹ thuật.”

Tôi trình bày cụ thể, nhưng chị hội trưởng vẫn không mấy hứng thú, gương mặt dần trở nên vô cảm.

“Thế thì sao? Xin lỗi, nhưng bọn chị vào câu lạc bộ may vì yêu thích may vá. Không hứng thú với mấy câu lạc bộ khác đâu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt chị ấy như muốn thăm dò tận đáy lòng.

“Thật sao? Khi tự thiết kế mẫu, chị chưa từng ước mình sẽ vẽ giỏi hơn à? Khi làm đồ nam, chị không thấy thiếu mẫu nam trong câu lạc bộ là bất tiện à?”

Ánh mắt chị dao động thấy rõ.

Tôi biết đây là thời điểm then chốt.

“Nếu theo đề án này, câu lạc bộ mỹ thuật có thể dạy vẽ. Mẫu nam? Cứ mượn từ câu lạc bộ kịch họ vốn quen với việc đứng trước sân khấu.”

Tôi nói chậm rãi, từng câu từng chữ đều nắm bắt biểu cảm của chị hội trưởng.

“Có thể chia sẻ cả dụng cụ, trao đổi sản phẩm. Khá là có lời đấy chứ?”

Trước những lý lẽ dồn dập, chị ấy hơi lùi một bước, rõ ràng là choáng.

“…Em tính làm chuyện này trên quy mô toàn bộ khu nhà cũ sao?”

“Đúng vậy. Tạm gọi là Liên minh Câu lạc bộ Khu Nhà Cũ. Đăng ký một cái tên chung để hoạt động.”

Có thể từng có vài nhóm nhỏ từng hợp tác, nhưng chưa từng có sự liên kết quy mô lớn, bài bản như vậy.

Chị hội trưởng, bắt đầu nắm được toàn bộ kế hoạch, thở dài gần như bất lực.

“Nếu em không xử lý được yêu cầu từ các câu lạc bộ, thì để họ tự giúp đỡ nhau… Ý tưởng này đúng là hợp lý.”

Chính xác. Tôi đang tạo ra một cơ chế hỗ trợ lẫn nhau.

Ai cần gì thì tim một câu lạc bộ phù hợp, cả hệ thống vận hành như một mạng lưới.

Nhờ vậy, chỉ cần giải thích một lần là cả cụm câu lạc bộ có thể vận hành một cách trơn tru.

“Nhưng chỉ vậy thì chưa đủ đâu.”

Một giọng nói chen vào.

Tôi quay lại thì thấy chị phó hội trưởng, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đang nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng.

“Ý tưởng thì hay đấy. Nhưng một khi kế hoạch này lộ ra, Mutsu Issa cũng có thể sao chép. Khi đó, Mutsu sẽ ‘cướp’ kế hoạch về phía mình.”

Ánh mắt sắc sảo ấy như nhìn xuyên qua tôi.

Nếu đúng là như vậy, chị ấy có thể đem ý tưởng này cho Mutsu-senpai, để giữ an toàn cho câu lạc bộ.

…Nhưng điều đó là không thể.

“Ừ, chị ấy có thể thử. Nhưng nếu làm thế, câu lạc bộ may vá chắc chắn sẽ bị loại khỏi cuộc chơi.”

“…Em có ý gì?”

Tôi nhẹ nhàng hé lộ cốt lõi kế hoạch.

“Liên minh này chỉ hoạt động khi câu lạc bộ may đủ khả năng may đồ cho các câu lạc bộ khác. Nhưng nếu lỗi kỹ thuật đã lộ rõ ngay từ mấy bức ảnh vừa rồi, thì hiện tại các chị chưa đủ trình độ đâu.”

Hai người trong câu lạc bộ cùng nhăn mặt, có vẻ hiểu ra.

“…Tức là, nếu không có người hướng dẫn, bọn chị sẽ không thể gia nhập liên minh?”

Tôi gật đầu trước lời thì thầm ấy.

“Nếu câu lạc bộ may không đủ sức nhận đơn hàng, như làm trang phục cho câu lạc bộ kịch hay đồng phục cho câu lạc bộ thể thao, thì cả hệ thống sẽ sụp đổ. Vậy nên, chỉ khi đi cùng bọn em, bọn chị mới thực sự có lợi nhất.”

Trọng tâm kế hoạch này là mối quan hệ của Nagi.

Nếu Mutsu-senpai kế thừa nền móng của hội học sinh cũ, thì Nagi cũng có “vũ khí” riêng của mình.

Đây là chiến lược tận dụng điều đó.

Tôi liếc nhìn Nagi, thấy cậu ấy gật đầu rồi bước lên một bước.

“Người hướng dẫn sẽ bắt đầu từ tuần sau. Nhưng nếu em thua bầu cử, thì thỏa thuận chấm dứt. Đó là điều kiện.”

Nói dứt lời, Nagi nhìn thẳng vào chị hội trưởng.

Chị ấy nhắm mắt, hơi nghiêng đầu, rồi..

“…Được rồi. Câu lạc bộ may sẽ ủng hộ bọn em.”

Chị mỉm cười nhẹ và đưa tay ra.

“Cảm ơn chị rất nhiều!”

Nagi nắm lấy hai tay chị ấy, cúi đầu thật sâu.

“Phù… Thở phào thật đấy.”

Lần thương lượng đầu tiên thành công, tôi cũng buông một hơi nhẹ nhõm.

Tôi không nhận ra mình đã căng thẳng đến mức nào.

Vậy là mọi chuyện đã đâu vào đấy rồi. Hoàn hảo quá luôn.

Tôi cứ tưởng vậy, cho đến khi bất ngờ ập tới…

“Nói chuyện xong rồi à?! Tiếp tục chụp hình nào!”

“scandal” một vụ bê bối, tai tiếng thường liên quan đến hành vi sai trái về đạo đức, hoặc gây sốc trong xã hội.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...