Chia Phòng/Chương 4C. 4
20px

“Vậy dòng chữ ‘vị hôn thê Hứa Niệm An’ cũng là đội truyền thông tự ý thêm?”

Anh nghẹn lại.

Hứa Niệm An lập tức bước lên.

“Là tôi.”

Mọi người đều nhìn cô ta.

Cô ta rưng rưng nước mắt, giọng run run:

“Là tôi hiểu lầm ý của Thừa Chu. Tôi tưởng anh ấy thật sự muốn công khai quan hệ của chúng tôi, nên khi bên truyền thông hỏi danh xưng, tôi đã nói như vậy.”

Nói xong, cô ta quay sang Lục Thừa Chu.

“Xin lỗi, Thừa Chu. Đều là lỗi của em.”

Cô ta rất thông minh.

Câu này vừa nhận lỗi, vừa nhắc mọi người rằng Lục Thừa Chu và cô ta thật sự có quan hệ.

Triệu Mẫn lập tức đau lòng nói:

“Niệm An, chị đừng ôm hết lỗi về mình. Tổng giám đốc Lục yêu chị là thật. Người ngoài chen vào mới là người nên xấu hổ.”

Tôi nhìn Lục Thừa Chu.

“Anh cũng nghĩ vậy?”

Lục Thừa Chu nhíu chặt mày.

“Nam Chi, em nhất định phải ép anh đến mức này sao?”

“Tôi ép anh?”

Tôi suýt bật cười.

“Là tôi bắt anh dùng hình cô ta treo khắp Nam Thành?”

“Là tôi bắt anh nhắn với cô ta rằng người anh yêu chỉ có cô ta?”

“Là tôi bắt anh nói nhà họ Ôn còn chút thế lực nên anh chưa tiện trở mặt?”

Lục Thừa Chu biến sắc.

Hứa Niệm An cũng đứng sững tại chỗ.

Có lẽ cô ta không ngờ tôi đã nhìn thấy đoạn tin nhắn kia.

Lục Thừa Chu quay đầu nhìn Triệu Mẫn.

Ánh mắt lạnh như băng.

Triệu Mẫn lập tức lắp bắp:

“Tổng giám đốc Lục, tôi chỉ muốn giúp chị Niệm An chứng minh cô Ôn đang dây dưa với anh nên mới cho mọi người xem. Tôi không cố ý…”

“Đủ rồi.”

Lục Thừa Chu quát khẽ.

Triệu Mẫn tái mặt, không dám nói nữa.

Tôi nhìn anh.

“Anh không cần trách cô ta.”

“Nếu không có cô ta, tôi cũng không biết trong mắt anh, sáu năm qua của tôi lại rẻ rúng đến vậy.”

Lục Thừa Chu mím môi.

Lần đầu tiên, anh hạ giọng:

“Nam Chi, anh thừa nhận chuyện này anh xử lý không tốt.”

“Không tốt?”

Tôi lặp lại hai chữ ấy.

“Anh gọi phản bội hôn ước, bôi nhọ tôi trước mặt cấp dưới, dùng dự án chung để nâng người khác thành vị hôn thê là xử lý không tốt?”

Sắc mặt anh càng khó coi.

Hứa Niệm An khóc nấc lên.

“Cô Ôn, cô đừng nói nặng lời như vậy. Tôi và Thừa Chu thật lòng yêu nhau. Hôn ước của hai người vốn là do người lớn sắp đặt, anh ấy không hạnh phúc. Tại sao cô không buông tha cho anh ấy?”

Tôi quay sang nhìn cô ta.

“Cô nói đúng.”

Cô ta ngẩng đầu.

Trong mắt lóe lên chút vui mừng.

Tôi nói tiếp:

“Tôi buông tha.”

Lục Thừa Chu sững người.

Tôi lấy từ túi xách ra một phong bì.

Đó là thứ tôi vốn định đưa cho anh vào đêm nay.

Bên trong là giấy tờ đăng ký kết hôn đã được chuẩn bị đầy đủ.

Còn có một cặp nhẫn cưới tôi tự tay đặt làm.

Tôi mở phong bì.

Lấy nhẫn ra.

Chiếc nhẫn nam được đặt trên bàn.

Ánh sáng lạnh rơi xuống mặt kim cương, lấp lánh đến chói mắt.

Lục Thừa Chu nhìn chiếc nhẫn ấy, đồng tử khẽ co lại.

“Nam Chi…”

Tôi không nhìn anh.

Chỉ lấy tiếp một tờ giấy.

Đó là bản hủy bỏ hôn ước tôi vừa in tại phòng họp.

Tôi ký tên vào ô bên dưới.

Ôn Nam Chi.

Ba chữ rõ ràng.

Không run.

Không dừng.

Sau đó tôi đẩy tờ giấy tới trước mặt anh.

“Lục Thừa Chu.”

“Từ giờ phút này, hôn ước giữa tôi và anh chính thức kết thúc.”

“Nhà họ Ôn sẽ gửi thông báo hủy hôn đến nhà họ Lục ngay trong đêm nay.”

“Còn về hợp tác ba mươi sáu nghìn tỷ.”

Tôi nhìn anh, từng chữ rất chậm.

“Không ký nữa.”

Cả phòng họp như bị rút sạch không khí.

Lục Thừa Chu nhìn tờ giấy trước mặt.

Sắc mặt anh trắng bệch.

Trong sáu năm qua, có lẽ anh từng nghĩ đến rất nhiều lần cảnh tôi khóc lóc, chất vấn, níu kéo, thỏa hiệp.

Nhưng anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày tôi bình tĩnh ký tên hủy hôn trước mặt anh.

Anh đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.

“Nam Chi, em đừng giận quá mất khôn.”

Tôi cúi mắt nhìn tay anh.

“Buông ra.”

Anh không buông.

“Anh biết em đang tức giận. Nhưng chuyện hủy hôn không phải trò đùa. Quan hệ giữa hai nhà Ôn Lục phức tạp hơn em tưởng. Em không thể vì Hứa Niệm An mà phủ định sáu năm của chúng ta.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Không phải vì cô ta.”

“Là vì anh.”

Tay anh khựng lại.

Tôi dùng lực rút tay về.

“Lục Thừa Chu, người làm tôi thất vọng không phải Hứa Niệm An.”

“Là anh.”

Đúng lúc đó.

Cửa phòng họp lại bị đẩy ra.

Trợ lý của Lục Thừa Chu vội vã chạy vào.

“Tổng giám đốc Lục, không ổn rồi.”

Lục Thừa Chu quay phắt lại.

“Chuyện gì?”

“Bên tổng bộ vừa gửi văn bản khẩn. Hội đồng quản trị yêu cầu anh lập tức giải trình toàn bộ chi phí quảng bá của Lễ hội Trung thu. Chủ tịch Lục cũng đang trên đường tới Nam Thành.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...