Oneshot:
"Cuối cùng cũng được nghỉ rồi!"
"Bye bye."
"Bye byeee."
Mặt trời đã lặn quá nửa, sau một tuần dài mệt mỏi trải qua các kì thi căng thẳng thì cuối cùng tôi cũng có thể tạm thời không lo vào nó nữa.
Giờ thì phải đi mua một đống đồ ăn văn để về xem phim cho phải lẽ chứ. Mình đã vất vả thế rồi cơ mà. Tôi vừa nghĩ vậy vừa chạy thật nhanh sang canteen gần trường để chọn vài món đồ ăn nhẹ cho bữa xế.
"Xem nào, cái này đi, cả chân gà nữa. Thế còn nước gì ta? Hmm…"
"Ơ Shigure này, thi ổn chứ?"
Trong lúc tôi đang phân vân lựa chọn thì đằng sau vang lên một giọng nam có chút thân quen.
"Itsuki à, chắc lấy thêm vài con A thôi nhể!"
"Haha, thế thôi tớ về trước đây, chào cậu."
"Um chào cậu!"
Một người bạn mà tôi vô tình quen được trong lúc đi thăm quan trường hồi đầu năm, Itsuki Ataki, học sinh năm nhất giống tôi, có lẽ cậu ấy cũng đã thi xong môn cuối cùng rồi.
Vì ở kí túc xá nên chỉ cần đi thêm vài bước chân từ canteen lên là tôi có thể về đến phòng của mình rồi.
"Ơ đã về quê rồi à, Minaka?"
"Um, bye bye nhé!"
"Đi đường cẩn thận, nhớ mang ít quà quê lên đấy hehe."
Sau đợt thi này là một kì nghỉ dài gần hai tuần của trường, những người ở xa quê như Minaka- một người bạn cùng phòng của tôi, hẳn là rất háo hức rồi.
"Haizz."
Được trèo lên chiếc giường thân quen của mình sau một ngày dài mệt mỏi quả là tuyệt vời. Nên làm gì trước đây ta?
Tôi đảo mình nhìn quanh phòng, nhưng chẳng thấy ai cả. Phòng tôi có sáu người cơ nhưng chắc là về quê hoặc đi chơi hết với nhau rồi.
Đúng là từ lúc lên đại học đến giờ, mọi người vẫn vui vẻ như thế nhỉ? Quen biết bao nhiêu là bạn bè, tụ tập, những cuộc vui thật sảng khoái. Giá mà tôi…
"Được, quyết định rồi. Xem phim thôi."
Tôi bật người dậy, mở chiếc máy tính của mình lên. Vì ở kí túc xá nên không gian của tôi khá chật hẹp, giường và bàn học, tủ sách nhỏ đều gắn liến với nhau, nên có thể nói là chỉ cần nằm im thôi cũng có thể lấy được mọi thứ mình cần rồi.
Tôi lướt lại lịch sử các phim mình đã xem trước đây trên tài khoản cá nhân, rồi bất chợt nhận ra lần cuối tôi động vào mấy thứ này đã là từ bốn tháng trước rồi.
"Bộ này đi."
Tôi bấm vào một bộ phim có tựa đề khá lạ - "Ước gì ngày mai là tận thế", dường như nó chưa từng tồn tại trong kí ức của tôi nhưng lại có trong lịch sử đã xem. Vậy nên tôi mới quyết định xem lại nó.
"Ăn gì trước đây?"
Đồ ăn tôi mua đều là những loại mà tôi đã từng rất thích, tuy giờ tôi chẳng còn nhớ được vị của nó nữa nhưng tôi nhớ mình đã từng rất háo hức mỗi lần ăn những thứ này.
"Òm òm."
Bên ngoài trời đã bắt đầu đổ mưa rồi, bộ phim tôi bật cũng đã lên hình. Trời mát mẻ, đồ ăn ngon, xem bộ phim mình muốn xem, hiện tại, tôi thấy mình hoàn toàn có thể làm bất cứ thế gì mình thích.
Vậy đây là cảm giác gì? Tự do?
Ơ kìa?
Đáng ra tôi phải rất hân hoan chứ?
Tôi tự nhiên ngồi thẫn thần ra, tự nhiên thấy cau có, dừng phim, mở điện thoại lên, không thấy gì, tôi lại thấy hụt hẫng.
Lúc trước đây, khi chưa lên đại học, tôi có rất nhiều bạn bè thân thiết, lúc nào cũng rủ tôi chơi game, xem phim, đi dạo. Mỗi kì thi đến và đi, lại là một mùa rộn ràng trong tim tôi, đến mức tôi phải tắt thông báo để bố mẹ không mắng.
Một khối ở cấp ba, có gần trăm người, nhưng tôi chỉ biết tên có hơn nửa, nhưng mà thật sự, lúc ấy chơi với nhau, tôi còn nghĩ việc đó chẳng cần thiết. Khi lên đại học, một môn học tôi học với cả trăm người, tôi lại biết tên rất nhiều người. Lớp trưởng, lớp phó, ai là người hăng hái, ai là người giỏi cái này, giỏi cái kia, tôi đều biết tên của từng người. Nhưng chẳng có ai trong số họ, làm tôi thấy thực sự vui vẻ khi trò chuyện cùng cả.
Bỗng ánh sáng trước mặt tôi tự nhiên biến mất. Máy tính đã rơi vào chế độ "ngủ".
Ơ kìa? Tôi đưa tay ra định nhập lại mật khẩu thì nhận ra trước mắt tôi, xuất hiện bóng dáng của một kẻ có ánh mắt thật tội nghiệp. Không buồn, không vui, đó là ánh mắt trống rỗng.
Tôi gập máy tính xuống, không muốn xem phim nữa. Lại nằm gục xuống giường, mở điện thoại lần nữa, không có gì, lại tắt đi.
Buồn vệ sinh quá, thôi để sau vậy. Cứ thế, ngoài trời càng ngày càng mưa to hơn, còn tôi thì ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
"Nóng quá."
Tôi giật mình tỉnh dậy, nhận ra điện đã mất từ bao giờ, nhưng có vẻ như tôi chẳng nhìn thấy gì cả, trời đã tối đi nhiều rồi thì phải.
Cơ thể tôi nặng trĩu, miệng khô lại do thiếu nước, bên tai chỉ còn đọng lại chiếc tiếng gió phảng phất ngoài kia.
Tôi ngồi dậy, với lấy chai nước trên bài mà tu một ngụm, xong xuôi tôi đứng dậy, mở cửa chính ra để xem xét tình hình.
Thôi chết. Tôi giật mình nhìn ra hành lang trước mặt mà chẳng thấy cái chiếu mình phơi đâu. Bị rơi rồi xuống rồi chăng? Tôi ngó xuống dưới, nhìn thật kĩ nhưng rồi lại thất vọng vì chẳng thấy gì cả.
Hôm qua do bất cẩn nên tôi có làm đổ tương ớt và nước mắm lên chiếu nên tôi đã giặt và phơi ra ngoài. Vốn dĩ định để đến sáng nay rồi cất vào nhưng do ôn bài khuya để thi nên đến sáng tôi cứ thế mà vội vàng chạy đến trường mà chẳng mảy may gì đến nó.
_Tệ thật, lúc nãy về cũng chẳng để ý nữa. _
Bên tai tôi lại hiện lên vài tiếng mắng của bố. Đã từ khá lâu rồi mà cuộc sống của tôi chẳng còn bị bố mẹ quản nhiều nữa.
Hồi trước, cứ tầm một tháng là tôi mới về quê một lần nhưng dạo này tôi bận bịu quá nên đã không về được hai tháng rồi.
"Này cậu gì đó ơi, cho mình nhờ xíu."
Trong lúc tôi vẫn đang đứng đực ra trong vô số suy nghĩ của mình, có một cô gái từ phía bên kia hành lang gọi lại.
Tôi ngoảnh mặt sang, nhìn về phía cậu ấy. Một cô gái nhỏ nhắn với hai bên ống quần được vén lên sát đầu gối đang "ôm" một chiếc chiếu tiến lại gần.
"…"
"Xin lỗi cậu nhé, lúc nãy tớ ra ngoài dọn quần áo thì thấy chiếc chiếu này ở đây, phòng cậu thì lại tối om nên tớ lỡ cầm mang về luôn. Cậu mang về phòng hộ tớ nhé."
Cậu ấy tươi vui nói chuyện vơi tôi, khi khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn lại chưa tới một mét, tôi mới có thể nhìn rõ mặt cậu ấy. Không phải do trời quá tối để nhìn mà là do cả tấn suy nghĩ trong đầu khiến tôi chẳng thể tập trung vào thực tại được nữa.
Cậu ấy có một mái tóc dài trắng rất đẹp được búi gọn gàng ra đằng sau, nhưng có lẽ vì tóc cậu ấy khá dài và tốt nên ngay cả khi được buộc gọn gàng lại, nó trông vẫn rất to lớn, đến mức nhìn từ hướng đối diện, tôi còn tưởng cậu ấy đang đeo phụ kiện để hóa trang nữa.
"Này cậu ơi?"
Trả lời đi kìa!
" À um, cám ơn cậu. Tớ sẽ mang nó vào phòng. Có nặng lắm không? Đưa tớ nào!"
Sau khi hoàn hồn, tôi mới giang tay ra để cầm lại chiếc chiếu, nhưng rồi không hiểu sao, cậu ấy vốn đang rất vui vẻ lại trở nên nóng giận và giành lại chiếc chiếu.
"Hơ?"
Thế rồi, cậu ấy nghiêm nghị nói:
"Lũ con trai các cậu, bớt coi thường con gái bọn tôi đi. Bình thường thì chúng tôi cũng dẻo dai và khỏe mạnh lắm đó."
Là do tôi lỡ mồm rồi sao? Cũng chẳng hiểu nữa, bình thường thì con gái luôn muốn được nuông chiều mà, những người tỏ ra mạnh mẽ như cậu ấy, nếu phải kể ra thì tôi chỉ biết đến mẹ của mình mà thôi.
"À… mình xin lỗi, mình không có ý đó đâu. Chỉ là thấy cậ-."
"Nhỏ nhắn đúng không?"
"À thì… Đúng mà."
Bị đoán đúng những gì đang nghĩ tôi có chút lúng túng, nhưng mà không hiểu sao tôi lại thấy rất bình thường, cảm giác như có thể tiếp tục cuộc trò chuyện theo hướng này vậy.
"Đáng yêu!"
Thế rồi cậu ấy lại hét to lên.
"Nhỏ nhắn đáng yêu."
_Bài tập điền vào chỗ trống à! _
"Um, rất đáng yêu."
Thấy cậu ấy vui vẻ như vậy, tôi cũng hùa theo. Nhưng rồi cô gái trước mặt tôi lại ngay lập tức chuyển sang "mod tức giận", nhưng vì là người đùa cợt trước nên cậu ấy dường như không có lý do gì để tức giận.
"Hmmp, biết thế là tốt đấy."
Dù đang cầm chiếc chiếu được vo tròn nhưng vẫn to hơn nửa người mình, cậu ấy vẫn cố khoanh tay lại và trưng ra cái biểu cảm tức giận.
Hùa à? Hình như tôi thực sự không có ý đó.
"Cũng tối rồi nhỉ, cậu ăn chưa? Hay mình đi ăn đi, cho tớ đáp lễ về vụ cái chiếu."
Tôi chưa từng nghĩ đến một ngày, mình lại dõng dạc mời một cô gái mới quen đi ăn đến thế. Dù bên ngoài không thể hiện ra, nhưng tôi đã phải dùng rất nhiều dũng khí chỉ để nói ra một câu nói.
"Tớ-."
Khi cậu ấy miệng cậu ấy chưa kịp nói xong từ đầu tiên thì chiếc bụng kia đã đồng ý trước mất rồi.
"Được, vậy đây, cậu cầm lấy chiếc đi. Tớ cũng xin lỗi vì cư xử không đúng, xin lỗi cậu nhiều."
_Thay đổi tâm trạng nhanh thật đấy! Tôi mỉm cười, cầm lấy chiếc chiếu từ tay cô bạn đang hối lỗi trước mặt mình rồi đi vào phòng thì bỗng nhiên, tôi thấy dưới chân lại đang ướt dần.
Dùng tay nhấc chiếc chiếu lên cao, tôi mới nhận ra phần dưới chiếc đã bị ướt hết, nhìn sang cô gái đứng ngoài cửa phòng đang quay lưng ngắm nhìn phố xá sau cơn mưa, rồi lại nhìn xuống chiếc chiếu.
Đã từ rất lâu rồi, tôi mới thấy mình có nhiều cảm xúc đến thế này. Ngạc nhiên, vui vẻ, hồi hộp, nhẹ nhàng, tất cả cùng xuất hiện trong tâm trí tôi, tuy khác biệt mà lại vô cùng thoải mái.
"Cậu tên là gì?"
Sau khi phơi lại chiếc chiếu trong phòng, tôi lấy điện thoại rồi đi ra ngoài, khóa cửa lại.
"Amasaki Aoshizuki, "Ama" trong bầu trời, còn "Saki" tức là nở hoa."
"Shigure Ren, tức đóa sen dưới cơn mưa cuối thu."
Buổi tối hôm đó, chúng tôi cùng nhau ăn uống, tuy chỉ là bữa cơm bình thường không mấy đáng giá, nhưng tôi lại cảm thấy vui vẻ biết bao.
"Cậu ở trên núi sao, chắc là giỏi đốn củi lắm nhỉ?", Amasaki-san mỉm cười, tay vẫn gắp thức ăn, vì vừa ăn vừa nói, không hiểu sao làm thế mà không bị sặc nhỉ?
"Tớ mà làm thế thì không thể ngồi đây ăn cơm với cậu đâu?"
"Hả, sao vậy?"
Tất nhiên là nhà nước không cho rồi. Amasaki-san ngạc nhiên hỏi, nhưng tôi lại không có ý định trả lời nghiêm túc.
"Vì tớ chỉ vừa mới tìm thấy cái cây đầu tiên muốn đốn đổ thôi."
"Ểeeee, lạ vậy. Thế chắc papa phải mắng cậu nhiều lắm nhỉ? Anh trai tớ mà lười biếng là sẽ bị papa đánh bằng roi ngay."
Thật sự là muốn mang cái cây này đi quá.
"Vậy à, vậy tớ phải chăm chỉ hơn thôi."
Cuộc trò chuyện nào rồi cũng sẽ kết thúc. Tôi đưa Amasaki-san về đến tòa kí túc của cậu ấy rồi chào tạm biệt về phòng.
"Ô, các ông vẫn chưa về quê à?"
Thấy cửa phòng mở, điện lại sáng, tôi mới cố tình dảo bước nhanh hơn, không ngờ là còn ba người bạn cùng phòng nữa vẫn còn ở lại.
"Ren-kun, bọn này mới ngó lơ có chút mà ông đã dẫn gái về phòng hả?"
Thôi chết, bị nhìn thấy mất rồi. Một nỗi lo mới trỗi dậy trong lòng tôi, tuy tôi cũng chẳng thể làm gì ngoài việc mong rằng nó sẽ ổn.
Chaporia
Bình Luận (0)