Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt/Chapter 30: Xương Trắng Dưới Thung LũngChapter 30: Xương Trắng Dưới Thung Lũng
20px

Lửa cháy ngút trời tại thung lũng Đông Bộ Đầu, ngọn lửa đỏ rực từ rừng phía nam giờ lan sang tường gỗ và kho lương của trại quân Nguyên Mông, biến cả khu vực thành một biển lửa rền vang tiếng nổ lách tách. Khói đen và khói trắng từ gạo cháy hòa lẫn, dày đặc đến mức che kín ánh sáng mặt trời vừa ló dạng, biến chiến trường thành một màn sương mờ mịt đầy mùi tử thi cháy và máu tanh. Tiếng gào thét, tiếng thép va chạm, và tiếng ngựa hí vang hòa thành một bản giao hưởng kinh hoàng, vang vọng giữa hai dãy núi đá cao chót vót. Lê An đứng trước cổng gỗ vừa sập, thanh kiếm thần Tản Viên trong tay đẫm máu đỏ từ hàng chục lính thát anh đã hạ, đội hơn một trăm năm mươi lính của anh giờ chỉ còn hơn một trăm ba mươi, bị vây chặt giữa khói và lửa.

Máu chảy từ vết thương ở vai và đùi anh nhỏ xuống đất, hòa với máu đồng đội và kẻ địch, tạo thành những vũng đỏ đen dưới chân. Anh ho sặc sụa vì khói, mắt cay xè, nhưng vẫn gầm lên: "Xông lên! Đánh vào trong!" Đội Đại Việt lao qua cổng sập, giáo dài giương cao, đâm thẳng vào đám bộ binh thát tràn ra từ bên trong. Lưỡi giáo xuyên qua giáp sắt, đâm thủng ngực, phổi, máu đỏ phun ra như suối, xác ngã ngổn ngang trên đất ẩm. Một lính thát vung búa lớn, đập nát đầu một lính Đại Việt, máu và óc bắn ra, nhưng đồng đội anh ta lao tới, đâm hai giáo xuyên bụng kẻ địch, máu đỏ chảy thành dòng, kéo hắn ngã xuống đất.

Quân thát trên đồi đông bắn cung nỏ dữ dội, mũi tên bay vèo vèo qua khói, cắm vào ngực, chân mười lính Đại Việt. Một người bị tên xuyên cổ họng, máu phun ra, ngã xuống đất, tay vẫn siết chặt dao găm; một người bị tên ghim vào đầu gối, máu đỏ chảy lênh láng, gầm lên lao tới đâm chết một lính thát bằng tay không trước khi ngất lịm. Lê An xoay người tránh một mũi tên lao tới, nhưng lưỡi tên sượt qua cánh tay trái, xé rách thịt, máu rỉ ra. Anh nghiến răng, lao vào giữa đám quân thát, kiếm thần vung lên, chém bay đầu một kẻ, máu phun như mưa, rồi đâm xuyên tim một tên khác, xương gãy rắc rắc vang lên giữa tiếng hét thảm thiết.

Hùng chạy tới, tay cầm giáo, giọng khàn: "Anh Lê An, đông quá! Ta làm sao đây?" Cậu đâm giáo vào một lính thát, xuyên ngực, máu đỏ bắn lên mặt, nhưng một cây chùy thát đập xuống vai cậu, xương vỡ vụn, máu chảy xuống tay. Hùng gầm lên, dùng tay còn lại đâm dao găm vào cổ kẻ địch, máu phun ra, cả hai ngã xuống đất, cậu thở hổn hển, mắt đỏ ngầu.

Lê An hét lớn: "Hùng, cầm cự! Đồng đội sắp tới!" Anh lao tới, chém chết hai lính thát gần Hùng, máu bắn lên giáp, rồi đỡ cậu lùi lại phía sau hàng giáo. Anh quay sang đội, giọng rắn như thép: "Dàn trận hình chữ V! Chặn lối ra!" Đội Đại Việt xếp thành hình chữ V, giáo dài giương lên, đâm thẳng vào đội ba trăm bộ binh thát lao ra từ trong trại. Giáo xuyên qua giáp, đâm thủng ngực, bụng, máu đỏ phun ra như mưa, xác ngã chồng lên nhau, tạo thành bức tường thịt chắn lối đi.

Nhưng quân thát phản công dữ dội, đao lớn và giáo dài đâm ngược lại, mười lính Đại Việt ngã xuống – một người bị đao chém xéo vai, máu phun ra, ngã quỵ trong tiếng rên yếu ớt; một người bị giáo đâm xuyên sườn, máu đỏ chảy thành dòng, gào lên trước khi ngã xuống đất. Một kỵ binh thát lao tới, giáo nhắm ngực Lê An, anh nghiêng người, để giáo sượt qua ngực, xé rách giáp tre, rồi chém ngang, cắt đôi thân ngựa, máu và nội tạng bắn ra, kỵ binh ngã xuống, bị đồng đội phía sau đè chết.

Lê An thở hổn hển, máu thát dính đầy người, hét: "Đẩy chúng vào giữa! Siết chặt!" Đội anh giờ chỉ còn hơn một trăm người, bị vây giữa khói và lửa. Một lính Đại Việt bị chùy đập vỡ ngực, máu phun ra miệng, ngã xuống đất, tay vẫn ôm chặt giáo; một người bị đao chém ngang cổ, máu bắn lên trời, đầu lăn lóc trên đất. Lê An kích hoạt Hào Khí Đại Việt Sơ Cấp, sức mạnh toàn đội tăng lên, anh lao vào giữa đám quân thát, kiếm thần chém không ngừng – mười lính ngã xuống, máu đỏ nhuộm đất, tiếng xương gãy và tiếng thét hòa lẫn trong khói.

"Ký chủ hạ gục kẻ địch. Nhận 25 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."

Một mũi tên từ đồi bắn xuống, ghim vào bắp chân trái anh, máu chảy xuống giày, đau nhói làm anh lảo đảo. Anh nghiến răng, chống kiếm đứng vững, gầm lên: "Đại Việt không khuất! Đánh đến cùng!" Giọng anh vang như sấm, truyền sức mạnh cho đội quân đang kiệt quệ, khơi dậy ý chí bất khuất giữa biển máu.

Ở sườn đông, Nguyễn Khoái dẫn đội trăm lính Đại Việt lao sâu vào trại qua lỗ hổng tường gỗ cháy sụp. Lửa từ kho lương bùng lên dữ dội, khói trắng mù mịt bao phủ, làm quân thát bên trong ho sặc sụa. Ông gầm lên: "Xông vào! Chặt hết đầu chúng!" Đại đao vung lên, chém bay đầu một lính thát, máu đỏ phun như suối, rồi đâm xuyên ngực một kẻ khác, máu bắn tung tóe nhuộm áo đỏ thắm. Đội Đại Việt theo sau, giáo dài đâm không ngừng, xuyên qua giáp sắt, máu chảy thành vũng, xác ngã chồng lên nhau.

Một đội cung thủ thát trên đồi đông bắn xuống, mười lính Đại Việt trúng tên – một người bị tên xuyên mắt, máu và dịch chảy ra, ngã quỵ; một người bị tên ghim vào cổ, máu đỏ phun ra, gào lên trước khi chết. Nguyễn Khoái lao tới chân đồi, dùng đại đao chặt đổ một tảng đá lớn, đá lăn xuống, nghiền nát năm cung thủ thát, máu và xương vỡ bắn ra tứ tung. Ông hét: "Lao lên! Đánh vào tim chúng!" Ông xông tới, đối mặt với chỉ huy tàn quân thát – một tướng cao lớn, giáp đen, tay cầm trường kiếm, gầm lên: "Nam man, ta sẽ nghiền nát ngươi!"

Nguyễn Khoái cười khẩy: "Thử xem, thằng thát!" Ông vung đại đao chém xuống, tướng thát giơ kiếm chặn, hai lưỡi thép va nhau tóe lửa, rung lên chói tai.

Tướng thát xoay kiếm, đâm vào sườn phải Nguyễn Khoái, máu phun ra, ông nghiêng người tránh để kiếm chỉ xượt qua, rồi chém ngược, cắt đứt tay phải tướng thát, máu bắn lên mặt ông như mưa. Tướng thát gào lên, dùng tay còn lại đâm kiếm, nhưng Nguyễn Khoái nghiêng đầu tránh, đâm đại đao xuyên cổ họng hắn, máu đỏ phun ra như suối, xác ngã xuống đất, mắt trợn trừng trong khói.

Nguyễn Khoái thở hổn hển, máu chảy từ sườn, hét lớn: "Xong thằng chó! Tiến lên, hợp với Lê An!" Ông lao qua đám quân thát, chém giết không ngừng, dẫn đội phá vào trung quân, dù một mũi tên sượt qua tai ông, máu rỉ ra, ông vẫn gầm lên: "Chém tiếp, đừng dừng!"

Ở sườn tây, Trần Khánh Dư dẫn đội trăm lính Đại Việt chặn sông Lục Nam, lửa trên mặt nước từ thuyền thát cháy lan, khói đen bao phủ bờ tây. Ông giơ kiếm, hét: "Xếp hàng rào! Không để chúng qua sông!" Đội Đại Việt giương giáo dài thành bức tường thép, đâm thẳng vào đám quân thát lao ra từ trại, cố vượt sông chạy trốn. Giáo xuyên ngực, bụng, máu đỏ loang trên nước, xác trôi lềnh bềnh, bị dòng sông xiết cuốn đi. Một lính thát nhảy xuống nước, tay cầm dao ngắn, bơi tới bờ, nhưng bị một lính Đại Việt đâm giáo từ trên cao, xuyên đầu, máu và óc bắn lên mặt nước, nhuộm đỏ cả dòng sông.

Một đội hai trăm bộ binh thát phản công, chùy và đao chém loạn xạ, mười lính Đại Việt ngã xuống – một người bị chùy đập vỡ xương sườn, máu phun ra, ngã xuống sông; một người bị đao chém xéo mặt, máu đỏ chảy thành dòng, gào lên trước khi ngã quỵ. Trần Khánh Dư lao tới, kiếm chém liên tục, cắt cổ ba lính thát, máu bắn lên giáp, hét: "Đẩy chúng xuống nước! Dìm chết hết!" Ông vung kiếm, chém gãy chân một lính thát, đẩy hắn rơi xuống sông, dòng nước cuốn đi trong tiếng hét thất thanh.

Quân thát đâm ngược lại, năm lính Đại Việt nữa ngã – một người bị giáo đâm xuyên lưng, máu phun ra, ngã xuống đất, tay vẫn ôm giáo; một người bị chùy đập vào đầu, máu và óc bắn ra, ngã quỵ tức khắc. Trần Khánh Dư nghiến răng, chém chết năm lính thát nữa, máu đỏ nhuộm kiếm, hét: "Xông lên! Hợp sức với trung quân!" Ông dẫn đội vượt qua đám thát, lao về trung tâm trại, mắt sáng quắc giữa khói và lửa.

Trở lại trung quân, Lê An và đội hơn một trăm người bị vây chặt giữa khói và lửa, quân thát lao tới như sóng dữ. Anh chém chết năm lính thát, máu bắn lên mặt, nhưng một cây chùy đập vào ngực anh, lực mạnh làm giáp tre vỡ vụn, máu trào ra từ miệng. Anh lùi lại, tay ôm ngực, nhưng không ngừng chiến đấu – kiếm thần vung lên, chém đứt chân hai lính thát, máu đỏ chảy thành vũng. Anh gầm lên: "Đại Việt còn, ta còn! Đánh!"

Nguyễn Khoái từ sườn đông lao tới, đại đao chém liên tục, hợp sức với Lê An, hét: "Tiểu tử, ta tới đây! Chém sạch chúng!" Ông chém chết ba lính thát, máu bắn lên mặt, đứng che chắn cho Lê An. Trần Khánh Dư từ sườn tây dẫn quân vượt qua đám thát, lao vào trung quân, kiếm chém không ngừng, máu đỏ nhuộm giáp. Ông hét: "Siết vòng! Kết thúc chúng!"

Ba cánh quân Đại Việt hợp sức, ép quân thát vào giữa, giáo dài đâm liên tục, dao găm cắt cổ, máu đỏ chảy thành sông, xác ngã chồng lên nhau như núi. Lê An lao tới, kiếm thần chém không ngừng, mười lính thát ngã xuống, máu bắn tung tóe. Nguyễn Khoái chém gãy cổ một lính thát, Trần Khánh Dư đâm xuyên ngực một kẻ khác, ba người đứng giữa biển máu, dẫn quân Đại Việt giết sạch tàn quân thát.

Trận chiến kéo dài đến giữa trưa, lửa cháy tắt dần, khói tan đi, để lại thung lũng Đông Bộ Đầu ngập trong máu và xác. Hơn nghìn quân thát chết gần hết, chỉ vài chục tên chạy thoát về biên giới. Quân Đại Việt mất hơn hai trăm người – xác nằm khắp nơi, máu đỏ hòa với đất đen, tiếng rên yếu ớt vang lên từ những người bị thương. Lê An đứng giữa chiến trường, máu chảy từ ngực, vai, và chân, kiếm thần cắm xuống đất, kiểm tra hệ thống:

"Nhiệm vụ hoàn thành: Tiêu diệt tàn quân Nguyên Mông tại Đông Bộ Đầu, chặn đường rút về biên giới bắc. Nhận 700 điểm chiến công, 300 kinh nghiệm."

"Ký chủ: Lê An

Cấp độ: 6 (310/600 kinh nghiệm)

"Điểm chiến công: 3030"

Anh giơ kiếm thần lên trời, giọng khàn đặc: "Đại Việt bất khuất!" Tiếng hô yếu ớt vang lên từ đám lính còn sống, Nguyễn Khoái chống đại đao, máu chảy từ sườn, cười lớn: "Tiểu tử, ngươi làm được rồi!" Trần Khánh Dư quỳ bên xác đồng đội, thì thầm: "Anh em, nghỉ yên…" Nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy sẹo của ông. Đông Bộ Đầu tan hoang, nhưng chiến thắng lại thuộc về Đại Việt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...