Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt/Chapter 38: Đèo Đỏ MáuChapter 38: Đèo Đỏ Máu
20px

Ngày thứ ba tại đèo Chi Lăng bắt đầu trong màn sương mù dày đặc, ánh mặt trời yếu ớt không xuyên nổi qua những đám mây đen kịt từ phía bắc tràn xuống. Gió rít qua hai vách đá dựng đứng, mang theo cái lạnh buốt da và mùi máu tanh nồng từ hàng trăm xác chết ngổn ngang dưới đèo – cả quân Đại Việt lẫn quân Nguyên Mông. Lê An đứng trên vách đông, giáp sắt dính đầy máu khô, thanh kiếm thần Tản Viên nắm chặt trong tay, ánh mắt đỏ ngầu quét qua đội quân giờ chỉ còn ba trăm ba mươi người sau hai ngày ác chiến. Xác Phong – người lính trẻ anh tin cậy – vẫn nằm dưới chân vách tây, máu thấm đất đỏ, đôi mắt nhắm nghiền như nhắc nhở anh về cái giá của chiến tranh. Đám lính còn lại, người thì băng bó vết thương, người thì run rẩy nạp tên vào cung, nhưng tất cả đều im lặng, chờ đợi đợt tấn công cuối cùng của quân thát.

Tiếng trống thát vang lên từ phía bắc, gần hơn bao giờ hết, kèm theo tiếng vó ngựa rầm rập và tiếng hét của chỉ huy Đô Lỗ Đài – tướng Mông Cổ kỳ cựu còn sống sau hai ngày thất bại. Lê An nghiến răng, lẩm bẩm: "Chúng đến rồi… lần này không khoan nhượng." Anh ra lệnh: "Đá lớn còn lại – sẵn sàng thả! Cung thủ lên vách, đội dưới chân đèo chặn đường!" Đám lính gật đầu, ánh mắt kiên cường dù cơ thể rã rời, họ biết đây là trận sống còn.

Giữa sáng, quân Nguyên Mông xuất hiện – năm trăm tên còn lại, nhưng được tăng cường bởi ba trăm kỵ binh mới từ biên giới bắc, mang theo thang gỗ dài và dây thừng chắc chắn. Đô Lỗ Đài đứng giữa đội hình, giáp đen bóng, tay cầm trường kiếm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đèo. Hắn gầm lên: "Đại Việt hết đường chạy – phá đèo, giết sạch!" Hắn chia quân: hai trăm bộ binh leo vách đông bằng thang, hai trăm leo vách tây, ba trăm kỵ binh lao thẳng dưới đèo, dùng ngựa kéo đá mở đường, quyết thông lối đến Lạng Sơn.

Lê An hét lớn: "Thả đá!" Những tảng đá lớn cuối cùng lăn xuống từ hai vách, tiếng ầm ầm vang dội, đập vỡ thang gỗ, máu và xương quân thát bắn tung tóe. Một kỵ binh bị đá đập nát ngựa, máu đỏ phun ra, ngã lăn xuống sông Kỳ Cùng. Nhưng Đô Lỗ Đài không nao núng – hắn ra lệnh kỵ binh bắn cung ngược lên vách, mũi tên bay vèo vèo, cắm vào ngực, cổ họng bảy mươi lính Đại Việt, máu chảy xuống đèo, xác ngã lăn từ vách cao. Một lính trẻ hét lên: "Hiệu úy, chúng bắn mạnh quá!" trước khi trúng tên vào mắt, máu và dịch chảy ra, ngã quỵ chết tức khắc.

Quân thát leo vách nhanh hơn, dây thừng móc vào đá, hàng chục tên trèo lên, dao găm lăm lăm. Lê An lao sang vách tây, kiếm thần chém bay đầu một lính thát, máu phun lên mặt anh, nhưng một mũi tên từ dưới đèo bắn lên, xuyên vai trái anh, máu đỏ chảy ra, anh nghiến răng: "Giữ vách!" Đám lính gầm lên, dùng giáo đâm xuống, máu thát chảy thành dòng, nhưng quân địch quá đông – hai mươi tên lên được vách tây, chém chết ba mươi lính Đại Việt, máu loang khắp đá, xác ngã chồng lên nhau.

Dưới chân đèo, đội một trăm quân dự bị chặn đường, giáo dài đâm vào ngựa thát, máu đỏ phun ra, nhưng kỵ binh Mông Cổ phản công ác liệt – cung thủ trên ngựa bắn liên tục, năm mươi lính Đại Việt ngã xuống, máu thấm đất đỏ, xác bị ngựa đạp nát. Đô Lỗ Đài lao tới, trường kiếm chém ngang, cắt đôi một lính Đại Việt, máu và nội tạng bắn tung tóe, hắn cười lạnh: "Đèo này là của ta!"

Trận đánh kéo dài đến trưa, quân thát mất ba trăm tên, nhưng đội của Lê An tan tác – chỉ còn năm mươi người sống sót, vách đông và tây rơi vào tay quân thát, đường đèo gần thông. Lê An đứng trên vách đông, máu chảy từ vai và sườn, tay run run cầm kiếm, quanh anh là xác đồng đội chất thành đống, máu thấm đất thành vũng. Anh hét: "Rút xuống chân đèo – chặn đường cuối!" Năm mươi lính còn lại, người bị mất tay, người bị tên cắm ngực, lê bước theo anh, máu nhỏ từng giọt xuống đá.

Dưới chân đèo, Lê An dẫn quân xếp hàng rào giáo, nhưng quân thát lao tới – hai trăm kỵ binh còn lại, ngựa phi nước kiệu, giáo dài đâm thẳng. Một lính Đại Việt bị giáo xuyên ngực, máu phun ra, ngã xuống, đồng đội bên cạnh đâm trả, nhưng bị kiếm thát chém bay đầu, máu đỏ bắn lên mặt Lê An. Anh gầm lên, kiếm thần vung lên, chém chết ba kỵ binh, máu thát dính đầy giáp, nhưng một giáo đâm vào đùi anh, máu chảy ra, anh quỵ một chân, thở hổn hển.

Quân thát ép sát, chỉ còn mười hai lính Đại Việt sống sót, bao quanh Lê An, giáo gãy, cung hết tên, máu chảy từ khắp cơ thể. Đô Lỗ Đài cưỡi ngựa đến gần, kiếm chỉ vào anh: "Hiệu úy Đại Việt, ngươi thua rồi – đèo này là của ta!" Hắn cười lớn, ra lệnh kỵ binh lao tới kết liễu.

Lê An nghiến răng, ánh mắt đỏ ngầu: "Chưa hết đâu!" Anh kích hoạt Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp, đứng dậy, kiếm thần chém ngang, cắt cổ một kỵ binh, máu phun ra, kéo xác ngã xuống. Mười hai lính còn lại gầm lên, dùng giáo gãy và dao găm đâm loạn xạ, máu thát và máu mình hòa vào nhau, nhưng quân thát quá đông – năm người ngã xuống, máu loang thành vũng, chỉ còn bảy người sống, co cụm quanh Lê An, thở hổn hển giữa vòng vây.

Chiều tà, khi mặt trời lặn sau dãy núi, Lê An và bảy lính còn lại đứng giữa đèo, máu chảy từ khắp cơ thể, xung quanh là xác đồng đội và quân thát ngổn ngang. Đô Lỗ Đài giơ kiếm, chuẩn bị ra lệnh kết liễu, thì tiếng trống Đại Việt vang lên từ phía nam đèo – cánh quân của Nguyễn Khoái, hai nghìn lính từ Lạng Sơn, lao tới như cơn lốc. Nguyễn Khoái cưỡi ngựa, đại đao vung lên, chém bay đầu một kỵ binh thát, máu đỏ phun ra, hét lớn: "Lê An, ta đến rồi – cầm cự tốt lắm!"

Quân Đại Việt tràn vào, giáo dài đâm xuyên ngựa thát, máu chảy lênh láng, Đô Lỗ Đài gầm lên, dẫn quân phản công, nhưng Trần Khánh Dư từ Cao Bằng cũng đến – năm trăm quân nhẹ lao tới từ phía tây, kiếm chém ngang, máu thát bắn tung tóe. Đô Lỗ Đài bị bao vây, trường kiếm chém chết mười lính Đại Việt, máu đỏ dính đầy giáp, nhưng Nguyễn Khoái lao tới, đại đao chém xuống, cắt đôi vai hắn, máu phun như suối, gã ngã quỵ, chết tức khắc. Quân thát tan vỡ, chạy trốn về bắc, bỏ lại đèo ngập trong máu.

Lê An quỵ xuống, tay chống kiếm, máu chảy từ vai, đùi, và sườn, nhìn bảy lính sống sót – tất cả đều rách rưới, máu thấm giáp, nhưng mắt vẫn sáng rực. Nguyễn Khoái bước tới, vỗ vai anh: "Hiệu úy, ngươi giữ đèo hay lắm – nhưng mất nhiều quá…" Ông nhìn xác đồng đội ngập đèo, giọng trầm xuống.

Trần Khánh Dư đến gần, kiếm dính máu, nhếch môi: "Lê An, ta bảo ngươi đừng để ta cứu – cuối cùng vẫn phải đến. Nhưng ngươi trụ được, ta phục." Ông gật đầu, ánh mắt lộ sự kính nể.

Lê An thở hổn hển, nhìn xác Phong và hàng trăm đồng đội dưới đèo, lòng đau như cắt. Anh lẩm bẩm: "Ta… quá kiêu ngạo… nghĩ năm trăm quân đủ giữ đèo, đủ thắng như trước…" Anh cúi đầu, nước mắt hòa với máu chảy xuống đất, ký ức kỹ sư công nghệ từ thế kỷ 21 – nơi chiến tranh chỉ là phim ảnh – ùa về, nhưng lần đầu tiên, anh thấy nó xa lạ. Anh siết chặt kiếm, giọng khàn: "Đại Việt này… không phải trò chơi. Ta phải sống vì nó, vì anh em."

Đêm buông xuống, đèo Chi Lăng ngập trong ánh trăng, máu khô thành vũng, xác ngã khắp nơi. Lê An ngồi bên đống lửa nhỏ, bảy lính còn lại – giờ là anh em sống chết – băng bó vết thương cho nhau, không ai nói gì, chỉ im lặng nhìn đèo đỏ máu. Hệ thống hiện lên:

"Ký chủ hoàn thành nhiệm vụ giữ đèo Chi Lăng. Nhận 1000 điểm chiến công, 300 kinh nghiệm."

Ký chủ: Lê An

Cấp độ: 7 (110/700 kinh nghiệm)

Điểm chiến công: 4530

Anh nhìn thông báo, nhưng không vui – chiến thắng này quá đắt, bốn trăm tám mươi tám đồng đội nằm lại đèo, đổi lấy mạng năm trăm quân thát và sự sống của anh. Anh lẩm bẩm: "Ta không còn là gã từ thế kỷ 21… nhưng ta vẫn là Lê An – vì Đại Việt này, ta sẽ mạnh hơn, không để anh em chết vô ích nữa." Anh đứng dậy, ánh mắt kiên định, bóng dáng hòa vào đêm tối, mang theo một con người mới – trưởng thành từ máu và lửa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...