Anh ta nhìn quanh rất lâu.
Tường ảnh cưới đã bị tháo xuống.
Bình hoa ly Anna từng thích cũng bị ném đi.
Tủ rượu cao cấp anh ta yêu thích bị niêm phong vì liên quan đến danh sách tài sản tranh chấp.
Những thứ từng khiến anh ta tự hào, từng chứng minh thân phận chủ nhân của căn nhà này, trong nháy mắt đều trở thành thứ anh ta không thể mang đi.
Anh ta kéo vali ra cửa.
Bước chân nặng nề.
Không còn tài xế.
Không còn trợ lý.
Không còn người gọi anh ta là Giang tổng.
Chỉ có Anna đứng dưới tầng, mặc áo khoác đen, đeo kính râm, vẻ mặt mất kiên nhẫn.
Hai người nói gì đó.
Ban đầu Giang Hạo còn cố nắm tay cô ta.
Anna lập tức hất ra.
Tôi không nghe được tiếng.
Nhưng nhìn khẩu hình cũng đoán được đại khái.
Anna trách anh ta vô dụng.
Giang Hạo chất vấn cô ta khoản nợ.
Anna bảo anh ta mau nghĩ cách lấy tiền.
Một đôi tình nhân từng khiến tôi thành trò cười trước hàng trăm người, giờ đứng dưới lề đường cãi nhau vì tiền, vì danh tiếng, vì ai nên gánh trách nhiệm.
Thật sự rất hợp.
Tần Duyệt hỏi tôi:
“Chủ tịch Lâm, cần giữ lại video này không?”
Tôi đáp:
“Không cần.”
“Chuyện rác rưởi thì để thùng rác tự xử lý.”
Nhưng tôi không ngờ, Anna còn ngu hơn tôi nghĩ.
Ngày thứ năm sau khi bị điều tra, cô ta đặt vé máy bay ra nước ngoài.
Có lẽ muốn bỏ lại mọi thứ cho Giang Hạo.
Nhưng vừa đến sân bay, cô ta đã bị chặn lại để phối hợp xử lý vụ việc liên quan đến tranh chấp kinh tế.
Truyền thông chụp được ảnh cô ta ngồi trong phòng chờ, mặt mộc tiều tụy, hoàn toàn không còn dáng vẻ vầng trăng sáng mặc váy trắng rơi lệ trong đại sảnh hôm đó.
Còn Giang Hạo thì xuất hiện ở đó.
Không phải để cứu cô ta.
Mà để chất vấn cô ta.
Hai người cãi nhau ngay trước mặt nhiều người.
Anna gào lên rằng Giang Hạo tự nguyện chuyển tiền, không liên quan đến cô ta.
Giang Hạo tức giận nói cô ta lừa anh ta suốt ba năm.
Anna cười lạnh, nói:
“Anh có vợ, có công ty, có tiền, còn muốn giả vờ si tình với tôi.”
“Giang Hạo, anh tưởng anh cao quý hơn ai?”
Đoạn video này cũng lên mạng.
So với màn cầu hôn tối đó, lần này càng khó coi hơn.
Cư dân mạng nói, hóa ra không phải tình yêu vượt thời gian.
Mà là một người tham lam gặp một người thực dụng.
Rất xứng đôi.
Tôi xem đến đó thì tắt điện thoại.
Không thấy vui quá nhiều.
Chỉ thấy nhẹ nhõm.
Nhẹ nhõm vì cuối cùng tôi đã không còn liên quan đến vở kịch rẻ tiền của bọn họ nữa.
Một tháng sau.
Tình hình Lâm thị ổn định trở lại.
Các bộ phận bị thanh lọc một lượt.
Những dự án do Giang Hạo để lại được rà soát toàn diện.
Một số hợp đồng phải cắt bỏ.
Một số người phải rời đi.
Đau thì có đau.
Nhưng sau khi cắt bỏ khối u, cơ thể mới có cơ hội sống tiếp.
Dự án y tế thông minh mà Giang Hạo từng muốn bán rẻ bất ngờ nhận được đề nghị hợp tác từ phía Nhật Bản và Đức.
Tôi đích thân dẫn đoàn đàm phán.
Trong phòng họp quốc tế, đối tác Nhật nhìn tôi, mỉm cười nói bằng tiếng Nhật:
“Lâm tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Tôi đáp lại bằng tiếng Nhật lưu loát:
“Đã lâu không gặp, Kuroda san.”
Phó tổng mới ngồi bên cạnh tôi trợn tròn mắt.
Sau cuộc họp, anh ta nhỏ giọng nói:
“Chủ tịch Lâm, trước đây mọi người thật sự không biết chị giỏi đến mức này.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Thành phố dưới chân sáng rực.
“Không biết cũng tốt.”
“Người ta càng xem nhẹ mình, càng dễ để lộ sơ hở.”
Phó tổng mới im lặng vài giây, rồi chân thành nói:
“May mà chị quay lại.”
Tôi không trả lời ngay.
Rất lâu sau mới nói:
“Không phải tôi quay lại.”
“Tôi vốn chưa từng rời đi.”
Tôi chỉ từng đứng phía sau.
Bây giờ, tôi đi lên phía trước mà thôi.
Ngày phiên tòa ly hôn diễn ra, trời mưa nhỏ.
Tôi mặc một bộ vest đen.
Giang Hạo đến sớm hơn tôi.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Hốc mắt sâu, cằm lún phún râu, cả người không còn chút dáng vẻ cao ngạo của Giang tổng ngày trước.
Khi nhìn thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy.
“Vãn Tinh.”
Tôi gật đầu với luật sư, không nhìn anh ta.
Anh ta bước tới chắn đường tôi.
“Anh có chuyện muốn nói với em.”
Luật sư Trần lập tức tiến lên.
Tôi giơ tay ngăn lại.
“Ba phút.”
Giang Hạo nhìn tôi.
Ánh mắt anh ta đỏ lên.
“Anh biết bây giờ nói gì cũng muộn.”
“Anh cũng biết anh sai rồi.”
“Những ngày qua anh nghĩ rất nhiều.”
“Anh phát hiện mười năm này, người luôn ở cạnh anh là em.”
Chaporia
Bình Luận (0)