Ánh mắt ngang tầm với tôi.
“Tôi nói.”
“Từ hôm nay trở đi.”
“Em theo đuổi tôi.”
Tôi hoàn toàn ngây người.
Tôi từng nghĩ đến vô số cách bù đắp.
Chỉ duy nhất không nghĩ tới.
Anh lại bắt tôi theo đuổi anh.
“Nhưng mà…”
“Anh là chú út của Nhiễm Nhiễm.”
Tôi theo bản năng nhỏ giọng phản kháng.
“Gọi vài tiếng chú út.”
“Thật sự xem tôi là chú út rồi?”
Anh nhàn nhạt cắt ngang.
“Năm đó.”
“Lúc ở sau màn hình.”
“Gan em lớn lắm mà.”
“Trêu chọc tôi.”
“Đùa giỡn với tôi.”
“Dính lấy tôi.”
“Ngày nào cũng đòi xem cơ bụng.”
“Sao bây giờ gặp người thật.”
“Lại không được nữa?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Sao Thẩm Nghiễn Chi cái gì cũng nói ra hết vậy?
“Khi đó… khi đó là trên mạng…”
Tôi nhỏ giọng biện bạch.
“Vẫn là cùng một người.”
Anh đưa tay véo nhẹ má tôi.
“Năm đó.”
“Em thả thính tôi trên mạng thế nào.”
“Bây giờ.”
“Cứ theo đuổi tôi ngoài đời như thế.”
“Theo đuổi tốt.”
“Chuyện trước đây.”
“Tôi có thể xóa sạch.”
“Còn nếu theo đuổi không tốt…”
Anh dừng lại một chút.
“Thì tôi sẽ nhớ mãi.”
“Nhớ cả đời.”
12
Tôi chưa từng nghĩ.
Những lời trẻ con như vậy.
Lại được nói ra từ miệng Thẩm Nghiễn Chi.
Nhìn ánh mắt đầy mong chờ của anh.
Tôi khẽ gật đầu.
“Được.”
“Em sẽ theo đuổi anh.”
Ánh mắt Thẩm Nghiễn Chi lập tức sáng lên trong thoáng chốc.
Nhưng ngoài mặt vẫn lạnh nhạt.
Cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Được.”
“Vậy tôi sẽ chờ xem biểu hiện của em.”
13
Kể từ ngày đó.
Bầu không khí giữa chúng tôi hoàn toàn thay đổi.
Tôi không còn trốn tránh anh nữa.
Ngược lại.
Có việc hay không có việc cũng chạy sang nhà họ Thẩm.
Thẩm Nhiễm cũng nhận ra sự khác thường giữa chúng tôi.
Ngày nào cũng gọi tôi sang nhà ăn cơm, dạo phố, tản bộ cùng chú út.
Mỹ miều thì gọi là.
Chữa lành cuộc sống cô đơn của chú út.
Chiều hôm ấy.
Mọi người đều đang trò chuyện trong phòng khách.
Tôi bưng một ly nước ấm.
Lặng lẽ đi đến bên cạnh anh.
“Chú út.”
“Uống nước.”
Tôi cố tình hạ thấp giọng.
Bắt chước giọng điệu năm đó từng dỗ dành anh qua mạng.
Thẩm Nghiễn Chi ngước mắt nhìn tôi.
Vẻ mặt nhàn nhạt.
Không nhìn ra cảm xúc.
Chậm rãi nhận lấy ly nước.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng đáp rất khẽ.
Lạnh lùng.
Xa cách.
Hoàn toàn không còn dáng vẻ dịu dàng chiều chuộng như khi yêu qua mạng.
Tôi thầm than trong lòng.
Quả nhiên.
Thẩm Nghiễn Chi ngoài đời.
Khó theo đuổi hơn trên mạng gấp vạn lần.
Vị nam thần ngoan ngoãn.
Mặc tôi trêu chọc.
Mặc tôi đùa giỡn.
Chỉ tồn tại sau màn hình mà thôi.
Còn người trước mắt.
Lạnh lùng.
Kiềm chế.
Thích làm cao.
Còn cố ý làm khó tôi.
Tôi không cam lòng.
Liền nhích lại gần hơn một chút.
Nhỏ giọng dò hỏi.
“Chú út.”
“Hôm nay…”
“Em đi dạo với anh được không?”
Thẩm Nhiễm ở bên cạnh nghe thấy.
Lập tức hò reo.
“Đi đi đi!”
Ánh mắt Thẩm Nghiễn Chi nhàn nhạt dừng trên mặt tôi.
Chậm rãi lên tiếng.
“Còn phải xem biểu hiện của em.”
Hai má tôi nóng bừng.
Nhưng vẫn cắn răng gật đầu.
“Em nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.”
14
Gió trong vườn rất dịu.
Tôi đi bên cạnh anh, cố ý tìm chuyện để nói.
Hoàn toàn khác với tôi ngày trước trên mạng, ngang ngược tùy ý, miệng lúc nào cũng thích trêu ghẹo anh.
“Chú út, công việc của anh có mệt lắm không?”
“Chú út, anh thích ăn đồ ngọt hay đồ mặn?”
“Chú út, lúc rảnh anh thường thích làm gì?”
Tôi hỏi một câu.
Anh nhàn nhạt đáp một câu.
Tiếc lời như vàng.
Lạnh lùng đến quá đáng.
Càng nói chuyện.
Tôi càng ngượng ngùng.
Càng theo đuổi.
Lại càng thấy chột dạ.
Ngày trước.
Luôn là anh cố gắng trò chuyện với tôi, dỗ tôi vui, chiều theo mọi chủ đề của tôi.
Bây giờ thì đổi ngược lại.
Cuối cùng tôi cũng hiểu.
Năm đó.
Anh dịu dàng và kiên nhẫn đến mức nào.
Đã nuông chiều tôi đến nhường nào.
Đi được nửa vòng.
Tôi thật sự hết chuyện để nói.
Đành cụp mắt im lặng.
Thẩm Nghiễn Chi nghiêng đầu nhìn tôi.
Khóe môi như cười như không.
“Không nói nữa à?”
Tôi tủi thân đáp.
“Em sợ hỏi nhiều quá sẽ làm anh phiền.”
“Vậy sao ngày trước.”
“Em không sợ làm phiền tôi?”
Chỉ một câu hờ hững của anh.
Đã khiến tôi cứng họng.
“Nửa đêm ba giờ còn kéo tôi nói chuyện.”
“Bắt tôi chụp ảnh.”
“Ngày nào cũng bám lấy tôi làm nũng, quậy phá.”
Chaporia
Bình Luận (0)