Tôi xả hết những lời trong lòng ra như bắn liên thanh.

Trình Nghiên đứng trước mặt tôi, lồng ngực hơi phập phồng.

“Khi nào tôi thấy em phiền?”

Giọng anh rất trầm.

“Trong lòng anh tự rõ!”

Tôi quay mặt đi, không muốn nhìn anh.

“Cố Mạn, em có thể nói rõ ràng ra không?”

Anh đột nhiên đưa tay, nắm lấy cằm tôi, ép tôi quay đầu nhìn anh.

Ngón tay anh không còn lạnh nữa, ngược lại còn mang theo độ ấm nóng rực.

“Được, muốn nói rõ đúng không?”

Tôi dứt khoát mặc kệ tất cả.

“Hôm đó trong văn phòng anh, em nhìn thấy WeChat của anh. Người khác hỏi anh, em ngày nào cũng bám lấy anh, anh có thấy phiền không.”

“Anh trả lời bốn chữ.”

“Cũng hơi phiền thật.”

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt anh, hốc mắt không nhịn được hơi cay.

“Trình Nghiên, Cố Mạn em tuy thích chơi, nhưng em vẫn cần mặt mũi.”

“Nếu anh đã thấy em phiền, vậy em đi là được.”

“Em không làm phiền anh nữa.”

“Em đi làm phiền người khác, được chưa?”

Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.

Trình Nghiên sững lại.

Bàn tay đang nắm cằm tôi của anh buông ra, đầu mày nhíu chặt.

“Em xem điện thoại của tôi?”

“Đúng, em vô tình nhìn thấy.”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Xin lỗi, em xâm phạm quyền riêng tư của anh.”

Trình Nghiên đột nhiên thở dài.

Đó là tiếng thở dài pha lẫn bất lực và buồn cười.

Anh lấy điện thoại của mình ra, mở khóa, vào WeChat, lật ra mấy dòng trò chuyện rồi đưa thẳng tới trước mặt tôi.

“Tự nhìn cho rõ.”

Tôi ngẩn ra, mượn ánh trăng nhìn màn hình.

Đó là lịch sử trò chuyện giữa Trình Nghiên và một người bạn thân từ nhỏ.

Bạn thân: “Thằng nhóc Trình Hách Ngôn kia lại tới tìm tôi uống rượu, nói Nam Chỉ ngày nào cũng đòi ly hôn, làm ầm ĩ sống chết.

Bạn thân: “Hai đứa nó ngày nào cũng hành nhau, cậu không thấy phiền à?”

Trình Nghiên: “Cũng hơi phiền thật.”

Bên dưới còn có một câu tiếp theo mà hôm đó tôi không nhìn thấy.

Trình Nghiên: “Nhưng Cố Mạn thì khá thú vị.”

Tôi ngây người.

Trong đầu ù ù.

Hóa ra người anh nói phiền là Trình Hách Ngôn và Nam Chỉ, đôi vợ chồng ngày nào cũng đòi ly hôn kia?

Còn câu “khá thú vị” ấy là đang nói tôi?

Tôi ngơ ngác cầm điện thoại của anh, nhất thời đến lời cũng không biết nói thế nào.

Trình Nghiên rút điện thoại lại, bỏ vào túi.

Anh cúi đầu, tiến sát tôi.

Hơi thở của anh phả lên chóp mũi tôi.

“Nhìn rõ rồi?”

“Cố Mạn, em cứ thế phán tử hình tôi à?”

Tôi chột dạ lùi về sau, lưng dán lên ván cửa.

“Em… lúc đó em chỉ nhìn một cái thôi. Ai bảo anh vừa hay đặt điện thoại trên bàn.”

Tôi còn muốn cứng miệng, nhưng giọng lại càng lúc càng nhỏ.

Trình Nghiên cười lạnh một tiếng.

Hai tay anh chống lên ván cửa phía sau tôi, hoàn toàn nhốt tôi trong vòng tay mình.

“Cho dù hiểu lầm, em cũng không hỏi tôi một câu, cứ thế chạy luôn?”

Trong giọng anh rõ ràng mang theo sự nghiến răng nghiến lợi.

“Một câu chú út, hai câu chú út, gọi thuận miệng lắm nhỉ.”

“Quay đầu đã đi xem mắt với đàn ông khác.”

“Cố Mạn, tình cảm của em rẻ rúng và thiếu kiên nhẫn đến thế à?”

Tôi bị anh chặn họng đến không nói được gì.

“Em chẳng phải… đang kịp thời dừng lỗ sao?”

Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Kịp thời dừng lỗ?”

Trình Nghiên lặp lại bốn chữ này, tức đến bật cười.

“Em thả thính tôi ba tháng, làm cuộc sống của tôi rối tung rối mù, sau đó phủi tay bỏ đi.”

“Cái này gọi là kịp thời dừng lỗ?”

Tôi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn anh.

“Em… làm cuộc sống của anh rối tung rối mù?”

Trong ấn tượng của tôi, anh mãi mãi là đóa hoa trên núi cao.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...