Một ngày mới lại đến, bên trong Hội Mạo Hiểm Giả đang náo động về một câu chuyện thần bí được kể lại bởi một đội mạo hiểm giả mới trở về từ khu rừng phía Tây cách thành phố này hơn nửa ngày đi đường. Nhóm của họ có khoảng bốn người đàn ông trưởng thành, họ vừa trở về sau nhiệm vụ trinh thám hang ổ của đám gobin gần khu rừng đó. Nhưng thứ họ nhìn thấy được quá sức kinh khủng.
“Thật đó, mọi người phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó thì mới hiểu cảm giác của chúng tôi.”
“Đúng vậy ấy. Chúng tôi xin thề với Chúa Trời những gì chúng tôi nói ra không nửa lời dối trá.”
“Đ-Đám goblin đó… hoàn toàn bị con quái vật kỳ dị đó giết sạch không còn một con nào hết.”
“Phải đấy. Thân xác của chúng không nát bét như thịt xay thì cũng bị xé rách như gỗ mục, thậm chí là tấm vải rách… Thật sự rất ám ảnh.”
Nhìn thấy sự hoảng loạn trong ánh mặt và khuôn mặt của bốn người đàn ông ấy, những mạo hiểm giả còn lại cũng cảm thấy những gì họ nói chẳng phải lời bông đùa. Nhưng cũng rất khó tin bởi những gì mà họ mô tả về con quái vật đã giết sạch hàng trăm con goblin ấy thật sự quá kỳ lạ, và gần như không thể tưởng tượng được đó là loài sinh vật gì.
Một nữ mạo hiểm giả tiến đến để hỏi kỹ lưỡng hơn:
“Các anh nói con quái vật đó to như một con gấu nhưng lại có bộ lông đỏ ánh kim sặc sỡ ư?”
Những người khác cũng cẩn thận dò xét lại từng chi tiết mà bốn người kia kể lại về hình dáng của con quái vật ấy.
“Nó có một cái đầu to, đôi mắt và mũi của chúng cũng rất to đúng chứ? Và còn cả cái miệng nữa… Tôi vẫn chưa hình dung ra được hình dáng con quái vật mà các anh đang nói đến.”
“Hình như các anh còn nói nó có một cái sừng đúng chứ? Và đôi mắt phát sáng với muôn vàn màu sắc trong hang tối sao?”
“Nhưng mà, tại sao nó lại không có tiếng gầm hay âm thanh của dã thú, mà lại có tiếng trống và nắp nồi va vào nhau?”
“Không lẽ các anh nhìn nhầm pegasus thành con gì đó à?”
“Có vẻ như không phải. Nếu là Pegasus thì sao lại có bộ lông đỏ xù xì ánh kim được chứ.”
Trong lúc mọi người vẫn còn đang náo loạn, bàn tán với nhau về con quái vật bí ẩn thì một vị khách bất ngờ xuất hiện trong Hội. Ngay khi nhìn thấy người vừa đến, tất cả mọi người đều vô cùng ngạc nhiên mà nhường đường cho ông ấy, thậm chí còn có phần kính trọng.
“C-Chào Hội trưởng.”
“Chào ngày mới thưa ngày.”
“Hội trưởng mới đến.”
Đáp lại sự hoan nghênh của mọi người, ông Hội trưởng cao ráo và có vẻ nghiêm nghị ấy cúi đầu chào lại mọi người.
“Chào mọi người ngày mới nhé. Mọi người đang bàn tán chuyện gì mà rôm rả vậy?”
“Dạ thưa ngài, có một nhóm mạo hiểm giả vừa trở về trong tình trạng sợ hãi. Họ nói đã gặp một loài quái vật kỳ lạ trong một hang động ẩn náu của bọn goblin thưa ngài.”
“Một loài quái vật kỳ lạ?”
Ông ấy nheo mắt rồi tiến về phía nhóm mạo hiểm giả đang lo lắng. Ông nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh họ rồi ân cần hỏi han.
“Rốt cuộc thì các cậu đã gặp phải chuyện gì vậy? Nói cho ta nghe thử, nếu giúp được gì thì ta sẽ giúp.”
Và thế là bốn mạo hiểm giả kia đã kể lại những gì mà họ chứng kiến được trong nhiệm vụ nhẹ nhàng lần này. Họ đã đi về phía khu rừng phía Tây để làm nhiệm vụ thăm dò hang ổ của đám goblin. Mục đích chuyến thăm dò lần này là để đánh dấu chính xác vị trí của chúng rồi sau đó sẽ huy động thêm các mạo hiểm giả khác để quét sạch hang ổ này.
Ấy thế nhưng nào ngờ, cảnh tượng mà họ chứng kiến được là hàng trăm xác goblin đã bị một thứ gì đó cắn xé rất dã man, thậm chí còn có không ít mảnh thịt vụn như thịt xay nhuyễn rải rác từ cửa hang đến trong hang. Thế rồi khi đi sâu vào bên trong hang, họ bắt gặp hình ảnh của một con quái vật to như gấu nhưng lại có bộ lông đỏ xù xì đang bao bọc lấy lớp vảy kim sa lấp lánh. Nhìn sơ qua thì khá giống con mèo lớn, cho đến khi nó quay đầu lại nhìn về phía họ, thì lúc ấy bốn người họ gần như bất động như tượng đá, mặt cắt không còn một giọt máu.
Một cái đầu khổng lồ với đôi mắt to đang phát sáng đủ màu chiếu thẳng vào thân thể họ. Cái miệng rộng tóc của nó với những chiếc răng nanh trắng sứ đang nhai nát cái đầu của một con goblin xấu số nào đó. Đến khi nó nhả cái bãi thịt trộn lẫn với xương sọ của con goblin ấy ra và có ý định tiến về phía của họ, lúc ấy họ mới bừng tỉnh và vội vã bỏ chạy trong sự hoảng loạn như mấy con chuột nhắt.
Dẫu biết những gì mà họ nói có vẻ quá sức hoang đường, nhưng nhìn vào tình trạng bất ổn trong tâm lý họ bây giờ, ông Hội trưởng không muốn tin cũng phải ngầm thừa nhận có lẽ họ đã thật sự gặp phải một loài sinh vật quái thai nào đó mà không một ai biết.
Tuy nhiên, chuyện cấp bách trước mặt lại là một chuyện khác mà ông cần phải thông báo với mọi người.
“Thôi được rồi, các cậu hãy trở về nghỉ ngơi trước đi, chuyện về con quái vật đó hãy để sau hẵng tính, nó chưa đến thành phố này thì cũng chưa nhất thiết giải quyết ngay. Hiện tại thì cháu gái của ngài Lãnh chúa đang mắc phải một căn bệnh lạ, cô bé đang rất khó thở và sốt cao, thậm chí còn ho ra máu nữa. Tôi cần mọi người hãy tìm bất cứ ai có khả năng chữa được căn bệnh kỳ lạ này cho tiểu thư Peyna, ngày Lãnh chúa sẽ trọng thưởng hậu hĩnh.”
Cả Hội nghe tin thì lập tức như ong vỡ tổ mà mà náo loạn một trận. Bởi vì đối với họ, tiểu thư Peyna được Lãnh chúa Vakoth yêu thương và cưng chiều nhất. Cô bé rát ngoan ngoãn, đáng yêu, lễ phép và cực kỳ hiểu chuyện dù chỉ mới có 6 tuổi. Hầu hết mọi người ở đây từng gặp qua tiểu thư Peyna một lần, vậy nên ấn tượng của họ với cô bé là vô cùng thắm thiết.
Vậy nên cho dù ngoài ra có thêm một con quái vật nào đi nữa, họ vẫn quyết tâm tìm được mọi cách để thiên thần bé nheo trong long họ được bình an.
“Xin ngài Hội trưởng cứ yên tâm nói lại với ngài Lãnh chúa… Chúng tôi sẽ dốc hết sức để tìm ra được người có thể chữa trị được căn bệnh cho tiểu thư Peyna.”
“Phải đó thưa ngài Hội trưởng. Dù ngoài kia có thêm một con quái vật hùng mạnh nữa thì đã sao? Tiểu thư Peyna mà có mệnh hệ gì thì còn đáng lo lắng hơn cả sự tồn tại của nó nữa.”
“Chuẩn luôn. Chúng ta sẽ dốc hết sức để có thể được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên ấy lần nữa. Quyết tâm!”
“Quyết tâm! Quyết tâm! QUYẾT TÂM!!!”
Cảm nhận được tấm chân tình bao la của mọi người dành cho cô tiểu thư bé nhỏ, Hội trưởng Clarius xúc động rồi cảm ơn mọi người nhiều lần.
Và thế là cả Hội hôm đó ráo riết rời khỏi thành phố để đi tìm kiếm bất cứ ai có khả năng chữa trị được căn bệnh đang hành hạ tiểu thư Peyna. Thời hạn của họ chỉ có sáu ngày trước khi căn bệnh có khả năng trở nặng hơn và rất khó điều trị, và điều đó chỉ càng khiến cô tiểu thư bé nhỏ thêm đau đớn hơn.
Trong khi đó, ở trong Phủ Lãnh chúa, hàng trăm, hàng ngàn người đang lo lắng cho tiểu thư bé nhỏ đáng thương đang nằm trong phòng. Cô bé được mặc một bộ trang phục màu trắng đơn giản và thoáng mát, trên trán của cô bé vẫn còn đang được đắp khăn lạnh. Điều đặc biệt là tất cả bọn họ đều đeo khẩu trang để tránh căn bệnh chưa được biết ấy có khả năng lây lan, đến lúc đó thì tình hình sẽ càng trở nên rối loạn hơn.
Bên cạnh hai bên giường của cô ấy là những người hầu dốc hết sức chăm nom. Người thì lau người cho cô bé, những người khác thì thay phiên nhau làm mát cho cô bằng ma thuật của họ như tạo ra hơi lạnh hoặc cơn gió nhẹ thổi vào cơ thể bé nhỏ kia.
Ngoài ra còn có hai người phụ nữ lớn tuổi đang cố gắng vuốt ve bàn tay nhỏ bé của Peyna và cầu nguyện với Chúa Trời không ngừng. Họ là Đại phu nhân Varysta, vợ của ngài Lãnh chúa và quý phu nhân Krysthy, vợ của Hội trưởng Hội Mạo Hiểm Giả. Dù cả hai đều từng là những pháp sư hỗ trợ rất ưu tú, nhưng hiện giờ, khả năng của họ lại chẳng thể nào giúp được cô cháu gái bé bỏng ấy thoát khỏi cơn đau đớn đang hành hạ thể xác cô bé.
Trong khi đó thì ở sảnh tiếp khách, Lãnh chúa Vakoth và con trai của ông là thái tử Crishga cùng Hội trưởng Cladius đang nói chuyện với nhau. Dù rất lo cho đứa cháu gái thân yêu, nhưng hiện tại Lãnh chúa cũng không thể không chú ý đến thông tin đáng lưu tâm nhất mới đây.
“Ngài nói đó có thể là một loài quái vật mới ư?”
“Hiện tại thì chưa chắc chắn, nhưng có khả năng cao thì đúng là như vậy đấy thưa ngài Lãnh chúa.”
“Theo ngài Hội trưởng thì chúng ta có nên cử thêm một đội trinh sát đến đó để tìm hiểu rõ hơn không?”
“Tôi e là chuyện đó sẽ có chút khó khăn đấy thưa thái tử Crishga. Hầu hết mạo hiểm giả đều đang đi tìm cách để chữa trị cho tiểu thư Peyna rồi.”
Lúc này, ngài Lãnh chúa bỗng trầm mặc hỏi:
“Theo ngài thì, tại sao nó lại tấn công lũ goblin? Có phải chỉ để tranh giành địa bàn?”
Câu hỏi ấy của Lãnh chúa cũng khiến Hội trưởng phải suy nghĩ một chút, sau đó ông trả lời một cách không chắc chắn:
“Tôi nghĩ có khả năng cao là như vậy. Nhưng cũng không loại trừ việc nó đang chỉ muốn tàn sát mọi thứ nhằm thỏa mãn bản tính khát máu của nó.”
Lãnh chúa nghe qua thì có vẻ cảm thấy khá hợp lý, nhưng rồi thái tử như nghĩ ra chi tiết nào đó rồi vội đặt ra một câu hỏi khác.
“Nhưng nếu vậy thì tại sao nó lại không đuổi theo những người mạo hiểm giả đã sống sót trở về? Nó đủ mạnh để quét sạch đám goblin mà không có lấy một vết xước thì chẳng phải là nó vẫn còn sức để có thể tiếp tục truy đuổi và giết họ sao? Với cả… cái âm thanh nghe như tiếng trống và tiếng nắp nồi va vào nhau là gì vậy chứ?”
“Ngài không nhắc thì chắc tôi cũng quên mất. Nhưng hiện tại tôi vẫn chưa thể đưa ra một lý giải nào về hiện tượng đó, chỉ có thể cho rằng đó là một năng lực do con quái vật ấy tạo ra. Hoặc cũng có thể các mạo hiểm giả đã nghe nhầm.”
Cuộc nói chuyện của họ bất ngờ bị gián đoạn bởi tiếng giày cao gót của ai đó. Khi nhìn lại thì họ thấy sắc mặt u ám và đầy tuyệt vọng của vợ thái tử, quý phi Andra. Nước mặt cô không ngừng rơi với mỗi bước chạy, nhưng lời nói sau đó của cô còn khiến mọi người bàng hoàng hơn.
“Cha ơi, mình ơi. Con gái chúng ta ho nhiều quá, máu trong miệng nó lại chảy nhiều hơn nữa rồi!”
“Không thể nào. Sao lại như vậy được?”
Lãnh chúa bật dậy ngay tức khắc với nét mặt đau xót đầy kinh hoàng. Ngay sau đó, thái tử lập tức cùng vợ mình chạy thật nhanh lên phòng của con gái, kéo theo sau là tiếng gọi con đầy chát chúa.
“Con gái ơ!”
Tất cả mọi người đều đã tập hợp ở phòng tiểu thư Peyna, khuôn mặt ai nấy đều đau xót khi nhìn thấy cô bé ho sặc sụa, máu không ngừng phun ra. Suốt mấy ngày sau đó, Peyna đã nôn ói, ho ra máu không biết bao nhiêu lần, mấy chục bịch máu được chuyển đến Phủ không ngừng từ những người tình nguyện hiến máu. Tình trạng của cô bé lúc nào cũng nửa mê nửa tỉnh, chỉ ăn được ít cháo rồi lại thiếp đi. Còn các mạo hiểm giả thì dù đã rất nỗ lực, nhưng suốt mấy ngày trời vẫn chưa tìm ra được ai có thể chữa được căn bệnh kỳ lạ ấy cho cô tiểu thư nhỏ đáng thương.
Khi mà mọi thứ đang dần trở nên bế tặc hơn, thì điều bất ngờ không một ai nghĩ đến lại xảy ra. Buổi trưa hôm nay, ngay phía trước cổng thành, một sinh vật kỳ bí bỗng nhiên xuất hiện, gây nên sự chú ý của tất cả mọi người. Những người lính trong thành và vô số mạo hiểm giả trong và ngoài thành đồng loạt bao vây lấy sinh vật ấy. và khi nhìn vào hình dạng đặc biệt của nó, họ mới nhớ ra câu chuyện mà mô số mạo hiểm giả trước đó đã kể lại, về một con quái vật kỳ dị chưa từng được phát hiện.
Đến cả Hội trưởng, một cựu chiến binh lão luyện cũng phải đơ người khi tận mắt thấy được dung mạo thật sự của con quái vật trong lời đồn suốt mấy ngày qua. Và quả đúng như những gì các mạo hiểm giả đã nói, nó to như con gấu, thậm chí là hơn, có bộ lông xù xì màu đỏ bao quanh lấy lớp vảy kim sa lấp lánh. Cái đầu to và tương đối tròn, trên đầu có một cái sừng, hai bên mắt to tròn và thậm chí còn có thể nhìn thấy được ánh sáng đang le lói trong mắt nó. Cả cái miệng quá khổ kia nữa, nó quá rộng và gần như không một loài sinh vật nào trước đây từng có cái miệng rộng cỡ đó so với kích thước cơ thể.
“Con quái vật này rốt cuộc là cái thứ gì vậy?”
Dù chỉ có một con, nhưng không hiểu sao, chỉ riêng sự hiện diện của nó đã tạo ra một uy áp không hề nhỏ đè nặng lên vai tất cả mọi người. Không một ai dám thở mạnh, hay thậm chí là nhích lên thêm một bước bất chấp họ đã bao vây lấy nó. Họ hiểu rằng với một sinh vật dễ dàng nhai đầu hàng trăm con goblin cùng lúc mà không bị một vết thương nào thì hẳn sức mạnh của nó cũng phải thuộc vào tầm cỡ Linh thú, tức những sinh vật đã đạt đến cảnh giới bán thần. Và với những người luyện thú sư mà nói, được ký khế ước với một Linh thú có lẽ là may mắn ngàn đời của cả tổ tiên dày công tích đức mới có được. Ấy vậy mà giờ họ lại phải đối đầu với một sinh vật có cấp độ tầm cỡ như vậy, thử hỏi có không muốn thì cũng phải run sợ vài phần.
Chaporia
Bình Luận (0)