
TIỂU TỔ TÔNG BỐN TUỔI RƯỠI XUỐNG NÚI CỨU CẢ GIA TỘC 13: LỚP HỌC THỨ TÁM
Giới Thiệu
Không ai ngờ rằng.
Thứ đáng sợ nhất trong Thôn Không Tên không phải cây đa.
Không phải giếng cổ.
Cũng không phải những người đã mất tích.
Mà là trường học.
Ngôi trường duy nhất trong làng.
Ngôi trường đã bị bỏ hoang suốt bốn mươi năm.
Theo hồ sơ cũ.
Năm ấy trường chỉ có một lớp.
Bảy học sinh.
Một giáo viên.
Nhưng khi Noãn Noãn cùng Tần gia bước vào ngôi trường ấy…
Bọn họ lại nhìn thấy tám bộ bàn ghế.
Tám cuốn sách giáo khoa.
Tám bộ đồng phục.
Và tám phần bài tập.
Giống như năm đó.
Trong lớp thật ra có tám đứa trẻ.
Chỉ là tất cả mọi người đều quên mất đứa thứ tám.
Đêm đầu tiên ở Thôn Không Tên.
Tiếng chuông tan học vang lên lúc nửa đêm.
Một đứa trẻ xuất hiện trên hành lang.
Nó mặc đồng phục cũ.
Khuôn mặt mờ nhòe.
Trong tay ôm một quyển sổ.
Nó đứng trước cửa phòng Noãn Noãn.
Khẽ hỏi:
“Bạn học.”
“Bạn còn nhớ tên mình không?”
Sáng hôm sau.
Một người trong đoàn khảo sát biến mất.
Không để lại dấu vết.
Chỉ còn một quyển học bạ cũ.
Mà tên của người mất tích đã xuất hiện trong danh sách học sinh lớp Một A.
Điều kỳ lạ hơn là…
Càng ở lại trong làng lâu.
Mọi người càng quên mất bản thân.
Quên tuổi tác.
Quên gia đình.
Quên tên họ.
Quên lý do mình tới đây.
Cho tới khi chỉ còn nhớ một chuyện duy nhất.
Mình là học sinh của ngôi trường ấy.
Mà Noãn Noãn cũng dần phát hiện.
Cô bé váy đỏ luôn xuất hiện trong ảnh cũ không phải đang dẫn cô về nhà.
Mà đang cố đưa cô chạy trốn.
Bởi vì trong ngôi trường kia.
Có một lớp học chưa từng kết thúc.
Và trong lớp học ấy.
Có một học sinh vẫn đang đợi điểm danh.
Một học sinh đã biến mất khỏi thế gian từ bốn mươi năm trước.
Một học sinh mang cùng một cái tên với cô.
Tần Noãn Noãn.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)