12

Thứ bảy.

Ngày nghỉ.

Hiếm khi bố mẹ không đến công ty.

Ở nhà xem chương trình thời sự.

Đang phát bản tin tài chính.

Đột nhiên màn hình chuyển cảnh.

Biến thành bản tin về cuộc liên hôn của hai gia tộc khác trong giới.

Tôi và anh trai nhìn nhau.

Hai mươi năm ăn ý.

Khiến hai anh em cùng lúc đứng dậy.

“Con đi vệ sinh.”

“Con đi nghe điện thoại.”

“Hai đứa đứng lại.”

Không đi được.

Bố ngoắc tay.

“Lê Thù.”

“Con hai mươi lăm tuổi rồi.”

“Đến lúc nên nghĩ đến chuyện kết hôn.”

“Phịch.”

Anh trai quỳ xuống.

Hành đại lễ.

“Bố.”

“Mẹ.”

“Con có người mình thích.”

“Cô ấy tên Hứa Liên Sương.”

“Đời này con chỉ cưới cô ấy.”

Anh trai mở màn.

Tôi lập tức theo.

“Bố mẹ.”

“Con cũng có người mình thích.”

“Anh ấy tên Hứa Kinh Tiện.”

“Con chỉ gả cho anh ấy.”

Vừa dứt lời.

Mẹ ngửa bàn tay về phía bố.

Mỉm cười.

“Ông xã.”

“Anh thua rồi.”

“Mua túi cho em.”

Tôi và anh trai:

“…?”

Ý gì đây?

Lấy hai anh em tôi ra cá cược à?

Bố đẩy gọng kính.

Vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Thời gian trước.”

“Một đứa thì như chết đi sống lại.”

“Một đứa thì lúc khóc lúc cười.”

“Bố còn tưởng hai đứa ngộ ra rồi.”

“Kết quả.”

“Cả hai đều là đồ cuồng yêu.”

“Hai người đều biết?”

Tôi kinh ngạc.

“Hai anh em nhà họ Hứa.”

“Đều là người rất tốt.”

Mắt anh trai sáng lên.

“Ý bố là…”

“Hôn nhân và yêu đương là hai chuyện khác nhau.”

“…”

Hai anh em bắt đầu dùng đủ ba mươi sáu kế để chinh phục bố mẹ.

Khổ nhục kế còn chưa kịp mở màn.

Anh trai đã báo với tôi.

Bố mẹ tự mình đến nhà họ Hứa rồi.

Từng đến một lần.

Nên tôi nhớ địa chỉ nhà họ Hứa.

Tôi gõ cửa.

Kinh Tiện chậm rãi ra mở.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Trong nhà có ai?”

“Một vị khách rất quan trọng.”

Tôi lập tức lao vào.

Quả nhiên.

Vị khách quan trọng ấy.

Chính là mẹ tôi.

Trong chớp mắt.

Hàng trăm tình tiết cẩu huyết của tiểu thuyết lướt qua đầu tôi.

Tôi như đối mặt với đại địch.

Đứng chắn trước mặt Kinh Tiện.

Lớn tiếng hét.

“Mẹ!”

“Con không đồng ý!”

“Mẹ.”

“Xin mẹ đừng chia rẽ bọn con.”

“Kinh Tiện.”

“Mẹ em cho anh bao nhiêu tiền.”

“Em trả anh gấp đôi.”

“Không được rời xa em!”

“…”

Mẹ tức đến giật giật khóe trán.

Đỡ trán thở dài.

“Đúng là anh em ruột.”

“Y như nhau.”

“Cái gì cơ?”

Mẹ cố nhịn không trợn mắt.

Xách chiếc túi Hermès Kelly da vân màu cam mới mua.

Kiêu ngạo rời đi.

Toàn bộ cuộc đối đầu.

Chưa đến một phút.

Tôi ngây người.

Sau khi Kinh Tiện giải thích.

Tôi mới biết.

Bố mẹ không hề muốn chia rẽ uyên ương.

Ngược lại.

Họ đã nhượng bộ.

Bố mẹ cho anh trai ba năm.

Để tự mình đứng vững.

Ngồi chắc vị trí người thừa kế.

Nếu không làm được.

Thì ngoan ngoãn đi liên hôn.

Còn tôi và Kinh Tiện.

Bố mẹ nới lỏng điều kiện hơn.

Cho chúng tôi năm năm để trưởng thành.

Trong năm năm ấy.

Kinh Tiện phải phát triển sự nghiệp ô tô của riêng mình.

Còn tôi.

Phải chăm chỉ học hành.

Thi lên cao học.

Sau khi tốt nghiệp sẽ vào công ty giúp anh trai quản lý công việc.

Chỉ cần một người tụt lại.

Họ sẽ không đồng ý để chúng tôi tiếp tục ở bên nhau.

Đó vừa là thử thách.

Cũng là sự nhượng bộ.

Có làm được hay không.

Đều phụ thuộc vào chính chúng tôi.

Kinh Tiện an ủi tôi.

“Anh sẽ không làm em thất vọng.”

Người tôi lo.

Lại chính là bản thân mình.

Thành tích của tôi không tốt.

Đại học cũng là vào sát điểm.

Chuyên ngành cũng là nhặt suất.

“Em sợ mình không thi đậu cao học.”

“Có Liên Sương mà.”

“Anh sẽ nhờ em ấy phụ đạo cho em.”

“Nhưng…”

“Hình như anh trai em vẫn chưa theo đuổi lại được chị ấy.”

“Không sao.”

“Em là chị dâu tương lai của em ấy mà.”

“Nếu chị Liên Sương biết.”

“Có đánh em không?”

“Chắc là không.”

“Tại sao?”

“Vì em ấy sẽ đánh anh trai em.”

“Hahahahahaha…”

Đêm khuya yên tĩnh.

Hai người thì thầm bên nhau.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...