Không ai biết.

Trên đời này thật ra tồn tại một tòa thành.

Không có trên bản đồ.

Không có trong bất kỳ ghi chép nào của huyền môn.

Ngay cả những người sống ngàn năm cũng chỉ dám nhắc đến nó bằng một cái tên.

Quỷ Thành.

Người sống không được vào.

Người chết không được ra.

Nghe nói.

Mỗi một trăm năm.

Đêm trăng máu đầu tiên sẽ mở thành môn đúng một lần.

Ai bước vào đều có thể tìm được thứ mình muốn nhất.

Người cầu trường sinh sẽ thấy thuốc trường sinh.

Người cầu quyền lực sẽ thấy thiên hạ.

Người cầu người thân sẽ gặp lại người đã mất.

Nhưng đổi lại…

Quỷ Thành sẽ lấy đi thứ quý giá nhất của người đó.

Có người mất ký ức.

Có người mất tuổi thọ.

Có người mất tên.

Cũng có người…

Mãi mãi không thể rời khỏi Quỷ Thành.

Sau khi Thôn Không Tên biến mất.

Noãn Noãn lấy được một chiếc lá màu ngọc bích.

Trên chiếc lá chỉ có một câu.

“Quỷ Thành mở cửa vào đêm trăng máu.”

Ban đầu.

Không ai trong Tần gia định đi.

Cho tới ba ngày sau.

Toàn bộ huyền môn xảy ra một chuyện chấn động.

Mười ba vị chưởng môn của mười ba đại môn phái.

Trong cùng một đêm.

Đồng loạt biến mất.

Không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Chỉ để lại trên bàn mỗi người…

Một tấm thiệp màu đen.

Mặt trước viết:

“Hoan nghênh tới Quỷ Thành.”

Mặt sau chỉ có một hàng chữ màu đỏ.

“Khách quý đã đủ.”

Đúng lúc ấy.

Ngọc bội Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn lần đầu tiên tự động bay khỏi cơ thể.

Nó lơ lửng giữa không trung.

Nhẹ nhàng xoay về một hướng.

Phía cuối chân trời.

Một vòng trăng đỏ như máu đang chậm rãi mọc lên.

Mà điều khiến tất cả mọi người lạnh sống lưng nhất là…

Ngay giữa mặt trăng ấy.

Có một tòa thành màu đen.

Đang từ từ mở cổng.

Sau khi rời khỏi Thôn Không Tên.

Tần gia hiếm khi có được những ngày bình yên.

Mẹ mỗi sáng đều tự tay làm bữa sáng.

Ba bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở nhà.

Anh cả vẫn bận rộn với công việc của Tần thị, nhưng tối nào cũng về ăn cơm.

Anh hai cuối cùng cũng khôi phục hoàn toàn giọng nói, ngày nào cũng nghĩ cách kéo Noãn Noãn quay video.

Anh ba thì gần như cắm rễ trong phòng nghiên cứu.

Suốt một tuần.

Anh không bước ra ngoài lấy một lần.

Lý do rất đơn giản.

Toàn bộ dữ liệu thu được từ Thôn Không Tên…

Đều biến thành số không.

Ảnh chụp mất sạch.

Video biến mất.

Thiết bị đo hoàn toàn trống rỗng.

Giống như nơi đó chưa từng tồn tại.

Thứ duy nhất còn sót lại.

Là chiếc lá màu ngọc bích trong tay Noãn Noãn.

Mỗi đêm.

Chiếc lá đều phát ra ánh sáng rất nhạt.

Giống như đang chỉ đường.

Đêm thứ bảy.

Noãn Noãn lại tỉnh giấc.

Không phải vì gặp ác mộng.

Mà vì nghe thấy tiếng chuông.

Leng…

Leng…

Leng…

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng lần này.

Không phải chuông đồng trên cổ tay.

Mà là tiếng chuông từ rất xa.

Noãn Noãn mở cửa sổ.

Ngoài trời.

Không có gió.

Không có mây.

Nhưng bầu trời đêm lại đỏ như máu.

Một vầng trăng khổng lồ đang chậm rãi nhô lên từ phía đông.

Đỏ tới mức khiến người ta không dám nhìn lâu.

Ngọc bội Mệnh Đăng trước ngực bỗng rung lên.

Ngay sau đó.

Nó tự động bay ra khỏi cổ Noãn Noãn.

Lơ lửng giữa căn phòng.

Ánh sáng đỏ từ Mệnh Đăng ngày càng mạnh.

Cuối cùng.

Nó chậm rãi xoay về phía cửa sổ.

Giống như…

Đang nhìn một ai đó.

Noãn Noãn bước tới.

Ngay khoảnh khắc nhìn lên mặt trăng.

Đồng tử cô bé bỗng co lại.

Bởi vì…

Giữa mặt trăng đỏ.

Có một bóng đen khổng lồ.

Ban đầu chỉ là một chấm nhỏ.

Nhưng càng nhìn.

Nó càng rõ.

Đó là một tòa thành.

Tường thành đen như mực.

Mười hai tòa tháp cao vút.

Hai cánh cổng đồng khổng lồ đang từ từ mở ra.

Mà trước cổng thành.

Đã có vô số bóng người đứng xếp hàng.

Có người mặc đạo bào.

Có hòa thượng.

Có người mặc áo giáp cổ.

Có người mặc vest hiện đại.

Có người toàn thân phủ đầy âm khí.

Có người thậm chí chỉ còn là một linh hồn.

Tất cả đều im lặng.

Chờ cánh cổng mở hoàn toàn.

Đúng lúc ấy.

Chiếc lá ngọc bích trong tay Noãn Noãn hóa thành một luồng sáng.

Bay thẳng vào Mệnh Đăng.

Một giọng nói già nua vang lên trong đầu cô bé.

“Người cầm đèn.”

“Đến lượt con.”

Ầm!

Toàn bộ biệt thự Tần gia rung chuyển.

Chuông cảnh báo trong từ đường vang lên liên tục.

Sư phụ là người đầu tiên lao ra khỏi phòng.

Ông vừa nhìn thấy mặt trăng đỏ.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Không thể…”

Anh cả.

Anh ba.

Ba.

Ông cố.

Tất cả đều chạy ra sân.

Không ai nói một lời.

Chỉ lặng lẽ nhìn bầu trời.

Một lúc rất lâu.

Sư phụ mới khàn giọng nói:

“Quỷ Thành…”

“Nó mở cửa sớm ba mươi bảy năm.”

Không ai kịp hiểu ý câu nói ấy.

Bởi vì ngay giây tiếp theo.

Từ giữa bầu trời.

Mười ba tia sáng màu đen đồng loạt rơi xuống.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Từng tia sáng cắm thẳng xuống sân trước Tần gia.

Khói bụi tan đi.

Mười ba tấm thiệp màu đen nằm ngay ngắn trên mặt đất.

Mỗi tấm đều ghi tên một người.

Mười hai tấm đầu là tên của mười hai vị chưởng môn đã mất tích.

Tấm cuối cùng.

Viết bằng nét mực đỏ tươi.

“Khách quý thứ mười bốn.”

“Tần Noãn Noãn.”

Ngay khi Noãn Noãn cầm tấm thiệp lên.

Mặt sau chậm rãi hiện ra một câu mới.

“Ba ngày sau.”

“Đúng giờ Tý.”

“Xe đón sẽ tới.”

CHƯƠNG 2

Sau khi mười ba tấm thiệp màu đen xuất hiện, toàn bộ Tần gia không còn ai giữ được bình tĩnh.

Anh cả nhặt tấm thiệp của Noãn Noãn lên, định dùng linh lực kiểm tra, nhưng đầu ngón tay vừa chạm vào mặt giấy đã lập tức bị một luồng hàn ý đánh bật.

“Tách!”

Tấm thiệp vẫn nằm nguyên trên mặt đất.

Anh cả lại lùi về sau hai bước, lòng bàn tay đỏ bừng như vừa bị bỏng.

Anh ba lập tức lấy thiết bị đo linh lực chạy tới. Màn hình vừa khởi động đã phát ra tiếng cảnh báo chói tai, vô số ký tự lạ liên tục nhấp nháy rồi tối sầm.

“Không đọc được.”

Anh ba khàn giọng.

“Không phải vì năng lượng quá mạnh.”

“Giống như…”

Anh ngừng một chút rồi nhìn sang sư phụ.

“Giống như thứ này không thuộc về thế giới của chúng ta.”

Không khí lập tức trầm xuống.

Sư phụ cầm kiếm gỗ đào, nhẹ nhàng gõ lên tấm thiệp ba lần.

Không có phản ứng.

Ông lấy thêm một đạo Thiên Lôi Phù, lá bùa vừa chạm tới mặt thiệp đã tự động hóa thành tro bụi.

Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mọi phương pháp huyền môn đều mất tác dụng.

Ông cố khẽ thở dài.

“Quả nhiên…”

“Quỷ Thành không nằm trong Thiên Đạo.”

Noãn Noãn ngẩng đầu.

“Không nằm trong Thiên Đạo là sao ạ?”

Ông cố nhìn vầng trăng máu trên bầu trời, ánh mắt đầy hồi ức.

“Bốn trăm năm trước, tổ tiên Tần gia từng để lại một câu.”

“Nếu một ngày trăng máu xuất hiện.”

“Thì đừng tìm Quỷ Thành.”

“Bởi vì…”

“Không phải con người tìm được nó.”

“Mà là nó chọn người.”

Mọi người đồng loạt nhìn mười ba tấm thiệp.

Quả thật.

Không ai đi tìm Quỷ Thành.

Chính Quỷ Thành gửi thiệp mời tới.

Đúng lúc ấy.

Noãn Noãn chợt phát hiện góc dưới tấm thiệp của mình đang dần hiện thêm chữ.

Ban đầu chỉ là một nét đỏ rất mờ.

Sau vài giây.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...