Sáng hôm sau.

Chuyện bữa tiệc tối qua đã lan khắp đơn vị.

Chu Nghiễn Xuyên vừa bước vào cơ quan, những tiếng nói chuyện lập tức nhỏ xuống.

Ánh mắt mọi người rơi lên người anh ta.

Không còn kính trọng.

Không còn ngưỡng mộ.

Chỉ còn tò mò, khinh thường và dè chừng.

Anh ta cố giữ bình tĩnh đi vào phòng làm việc.

Nhưng chưa ngồi xuống được năm phút, điện thoại nội bộ đã vang lên.

“Chu Nghiễn Xuyên, đến phòng kiểm tra nội bộ một chuyến.”

Tay anh ta run nhẹ.

Anh ta biết.

Cơn ác mộng thật sự bắt đầu rồi.

Trong phòng kiểm tra nội bộ, Phó cục Trần ngồi chính giữa.

Bên cạnh còn có hai nhân viên kiểm tra và một người phụ trách nhân sự.

Trên bàn đặt một tập tài liệu dày.

Bìa ngoài ghi rõ:

Tài liệu phản ánh về Chu Nghiễn Xuyên.

Người cung cấp: Hứa Thanh Hòa.

Chu Nghiễn Xuyên nhìn dòng chữ ấy, cổ họng khô khốc.

Phó cục Trần không nói lời thừa.

“Ba đề án trong tài liệu đề bạt của cậu, nguồn gốc cần giải trình.”

Chu Nghiễn Xuyên ngồi xuống.

“Phó cục Trần, những đề án đó đúng là do tôi chủ trì.”

“Thanh Hòa là vợ tôi, cô ấy có hỗ trợ một phần.”

“Nhưng ý tưởng chính vẫn là của tôi.”

Nhân viên kiểm tra mở laptop.

“Vậy tại sao lịch sử tạo file, lịch sử chỉnh sửa, bản nháp ban đầu, email trao đổi và dữ liệu phân tích đều xuất phát từ máy tính của cô Hứa?”

Chu Nghiễn Xuyên cứng họng.

Người kia tiếp tục:

“Trong bản ghi âm, ông từng nói rõ với cô Hứa rằng tạm thời không để người khác biết cô ấy tham gia, vì sợ ảnh hưởng đến đánh giá năng lực cá nhân của ông.”

“Ông có phủ nhận không?”

Chu Nghiễn Xuyên toát mồ hôi.

“Tôi…”

Phó cục Trần nhìn anh ta.

“Ngoài ra, chúng tôi còn nhận được phản ánh rằng trong thời kỳ xét đề bạt, ông đã sử dụng khoản tiền lớn để mời ăn uống, tặng quà cho một số người liên quan.”

“Trong số tiền này, có một phần đến từ tài khoản chung của vợ chồng ông.”

“Việc này cũng cần giải trình.”

Chu Nghiễn Xuyên bỗng ngẩng đầu.

“Tôi không hối lộ!”

“Chỉ là quan hệ xã giao bình thường.”

Phó cục Trần lạnh mặt.

“Có phải hối lộ hay không, không phải do cậu nói.”

“Chúng tôi sẽ điều tra.”

“Từ hôm nay, việc đề bạt của cậu tạm thời đình chỉ.”

Ầm một tiếng.

Trong đầu Chu Nghiễn Xuyên như có thứ gì đó nổ tung.

“Tạm thời đình chỉ?”

“Phó cục Trần, tôi đã chuẩn bị bao lâu cho vị trí này, ông biết mà.”

“Chỉ vì chuyện gia đình của tôi…”

Phó cục Trần ngắt lời anh ta.

“Đây không chỉ là chuyện gia đình.”

“Đạo đức cá nhân, tính trung thực trong hồ sơ công việc, khả năng sử dụng thành quả của người khác để trục lợi, đều liên quan đến đánh giá cán bộ.”

“Chu Nghiễn Xuyên.”

“Cậu khiến tôi rất thất vọng.”

Một câu cuối cùng, lạnh hơn bất kỳ hình phạt nào.

Chu Nghiễn Xuyên rời khỏi phòng kiểm tra với sắc mặt trắng bệch.

Anh ta vừa ra ngoài, mấy đồng nghiệp đang đứng ở hành lang lập tức tản đi.

Không ai hỏi thăm.

Không ai an ủi.

Trong thế giới người trưởng thành, lúc anh ta đứng trên cao, xung quanh toàn người chúc rượu.

Khi anh ta rơi xuống, ngay cả người từng nâng ly với anh ta cũng sợ bị vạ lây.

Anh ta trở về phòng làm việc.

Ghế còn chưa ngồi nóng, điện thoại lại vang lên.

Là ngân hàng.

“Ông Chu, chúng tôi nhận được thông báo bảo toàn tài sản liên quan đến vụ kiện ly h/ôn. Tài khoản chung của ông và cô Hứa tạm thời bị hạn chế một số giao dịch.”

Ngay sau đó là cuộc gọi từ công ty bảo hiểm.

Rồi bên cho vay mua xe.

Rồi văn phòng bất động sản.

Từng cuộc điện thoại nối tiếp nhau.

Giống như những viên đá ném vào người anh ta.

Đến trưa, anh ta nhận được tin nhắn từ luật sư Trịnh.

Nội dung rất ngắn.

“Ông Chu, hồ sơ khởi kiện đã nộp.”

Bên dưới là ảnh biên nhận của tòa án.

Chu Nghiễn Xuyên nhìn màn hình, tay siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch.

Anh ta gọi lại.

Luật sư Trịnh nghe máy.

“Ông Chu.”

Chu Nghiễn Xuyên cố ép giọng mình bình tĩnh.

“Tôi muốn gặp Thanh Hòa.”

Luật sư Trịnh đáp:

“Cô Hứa không muốn gặp riêng ông.”

“Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.”

“Ông có thể nói với tôi.”

“Đây là chuyện giữa vợ chồng chúng tôi!”

Giọng anh ta mất khống chế.

Luật sư Trịnh vẫn bình tĩnh.

“Ông Chu, từ khoảnh khắc ông đưa nhân tình mang th/ai đến ép cô Hứa ký thỏa thuận bất công trước mặt mọi người, chuyện này đã không còn thích hợp để hai người trao đổi riêng.”

“Nếu ông muốn hòa giải, vui lòng đưa ra phương án bằng văn bản.”

“Cô Hứa sẽ xem xét.”

Chu Nghiễn Xuyên nghiến răng.

“Cô ấy muốn bao nhiêu?”

Luật sư Trịnh đáp:

“Cô Hứa không muốn bao nhiêu.”

“Cô ấy muốn phần thuộc về cô ấy.”

Nói xong, ông cúp máy.

Chu Nghiễn Xuyên nhìn điện thoại.

Lần đầu tiên cảm thấy bốn chữ “thuộc về cô ấy” nặng đến đáng sợ.

Bởi vì anh ta biết.

Nếu thật sự tính rõ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...