Tôi livestream xem bói cho một tài khoản có tên là “Người Thứ 99999”.

Người đó không gửi ảnh.

Không gửi ngày sinh.

Không gửi quẻ.

Chỉ gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.

Trong ảnh là một phòng livestream đang có hơn hai triệu người xem.

Một cô gái bị trói trong căn phòng tối.

Đồng hồ đếm ngược phía trên đầu cô ấy còn 01:00:00.

Một giờ.

Điều kỳ lạ là hơn hai triệu người đang xem, nhưng không ai báo cảnh sát.

Không ai tìm địa chỉ.

Không ai giúp.

Bình luận nhiều đến mức che kín màn hình.

【Thật hay giả?】

【Chắc nội dung câu view thôi.】

【Có ai gọi cảnh sát chưa?】

【Để người khác gọi đi.】

【Tôi chỉ vào xem thôi.】

Tôi nhìn ảnh một lúc.

Sau đó nói:

“Người này sẽ chết.”

Phòng livestream của tôi lập tức nổ tung.

【Đạo trưởng đừng dọa!】

【Hai triệu người đang xem mà!】

【Không thể nào không ai giúp được!】

Tôi nhìn màn hình.

“Các vị nghĩ sai rồi.”

“Một người nhìn thấy thì gọi là nhân chứng.”

“Một trăm người nhìn thấy thì gọi là đám đông.”

“Một triệu người nhìn thấy…”

“Rất có thể sẽ không còn ai muốn là người đầu tiên đứng ra nữa.”

Ngay lúc đó.

Ảnh chụp màn hình trong livestream bỗng động đậy.

Cô gái bị trói trong căn phòng tối ngẩng đầu lên.

Mặt cô ấy đầy nước mắt.

Cô ấy nhìn thẳng về phía tôi.

Sau đó dùng khẩu hình miệng nói ba chữ.

“Cứu tôi với.”

Màn hình lập tức tối đen.

Sổ gốc Vô Tướng trên bàn tự mở.

Một dòng chữ máu từ từ hiện ra.

Phòng Bình Luận 0.

Nơi mọi người đều biết.

Nhưng không ai làm gì cả.

1. Người thứ 99999

Tôi tên là Lâm Vãn Chi.

Đạo sĩ đời thứ mười bảy của Thanh Hư Môn.

Chủ livestream “Vãn Vãn Đạo Quán”.

Nghề chính xem bói.

Nghề phụ đập nát kế hoạch của Vô Tướng.

Từ sau khi phá hủy Thành Phố Thính Giả, tôi vốn nghĩ mình sẽ được nghỉ vài ngày.

Kết quả sáng hôm sau vừa mở livestream.

Vô Tướng đã gửi việc mới tới tận cửa.

“Các vị thiện nam tín nữ.”

Tôi ngồi trước camera, bưng ly trà nóng.

“Hôm nay xem ba quẻ rồi nghỉ.”

Bình luận lập tức chạy đầy màn hình.

【Đạo trưởng, câu này tôi nghe quen lắm.】

【Lần nào cô cũng bảo xem ba quẻ.】

【Sau đó quẻ thứ nhất mở ra cổng âm phủ.】

【Quẻ thứ hai xuất hiện lệ quỷ.】

【Quẻ thứ ba phá hủy nửa thành phố.】

【Tôi không tin cô nghỉ đâu.】

Tôi uống ngụm trà.

“Các vị có thành kiến.”

Đúng lúc đó.

Một tài khoản mới xuất hiện.

ID:

Người Thứ 99999.

Avatar màu đen.

Không có ảnh.

Không có thông tin.

Không có cấp độ.

Tài khoản vừa vào phòng đã gửi quà cao nhất.

Toàn bộ livestream rung lên.

Bình luận lập tức hưng phấn.

【Đại gia tới rồi.】

【Xin quẻ hả?】

【Mau đưa ngày sinh đi.】

Tôi nhìn màn hình.

Người Thứ 99999 không gửi ngày sinh.

Cũng không gửi câu hỏi.

Chỉ gửi một ảnh chụp màn hình.

Tôi mở ảnh.

Bên trong là một livestream khác.

Tiêu đề:

Một giờ sinh tồn.

Người xem hiện tại:

2.183.447 người.

Ở giữa màn hình.

Một cô gái trẻ bị trói trên ghế.

Miệng dán băng keo.

Phía trên đầu là đồng hồ đếm ngược.

00:59:53.

Tôi khựng lại.

Bình luận bên phòng tôi cũng nhận ra bất thường.

【Đùa ác vậy?】

【Kịch bản hả?】

【Ai stream cái này?】

【Báo nền tảng chưa?】

【Có vẻ là content câu view thôi.】

Tôi nhìn kỹ ảnh.

Ngay khi ánh mắt chạm vào đồng hồ đếm ngược.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Không phải ảnh.

Đó là cửa.

Một loại cửa rất giống Nhà Hát Vô Thanh.

Giống Thành Phố Thính Giả.

Là nơi quy tắc có thể chạm tới hiện thực.

Tôi đặt ly trà xuống.

“Lục Minh.”

Lục Minh đang ăn bánh bao cạnh cửa lập tức ngẩng đầu.

“Hả?”

“Qua đây.”

Cậu nhìn màn hình.

Mặt lập tức biến sắc.

“Đây là cái gì?”

Tôi chưa kịp trả lời.

Ảnh chụp màn hình bỗng rung lên.

Sau đó…

Động.

Cô gái trong ảnh từ từ ngẩng đầu.

Băng keo trên miệng cô ấy đã rách một góc.

Đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng ra ngoài màn hình.

Nhìn thẳng về phía tôi.

Cả livestream nổ tung.

【Ảnh động???】

【Khoan đã!】

【Đây không phải ảnh!】

【Cô ấy nhìn qua đây kìa!】

Tôi đứng bật dậy.

Cô gái trong màn hình há miệng.

Không có âm thanh.

Chỉ có khẩu hình.

Nhưng tôi đọc được.

“Cứu tôi.”

Ba chữ.

Rất rõ.

Sau đó toàn bộ ảnh tối đen.

Biến mất.

Người Thứ 99999 cũng biến mất theo.

Tài khoản offline.

Không để lại bất cứ dấu vết nào.

Trong điện chính đạo quán.

Sổ gốc Vô Tướng đột nhiên tự mở.

Trang giấy trắng nhanh chóng nhuộm đỏ.

Một dòng chữ máu xuất hiện.

PHÒNG BÌNH LUẬN 0

Bên dưới là ba quy tắc.

Một.

Mọi người đều nhìn thấy.

Hai.

Mọi người đều nghĩ sẽ có người khác hành động.

Ba.

Người đầu tiên đứng ra sẽ trở thành mục tiêu.

Tôi nhìn ba quy tắc kia.

Tạ Hành Chu vừa lúc bước vào đạo quán.

Anh nhìn sổ.

Sắc mặt lạnh xuống.

“Lại là Vô Tướng?”

Tôi gật đầu.

“Lần này nó không cướp tên.”

“Không cướp mặt.”

“Không cướp giọng.”

“Không cướp tai.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

“Vậy nó cướp gì?”

Tôi chỉ vào bàn tay mình.

“Nó muốn cướp hành động.”

Trong khoảnh khắc đó.

Màn hình livestream của tôi tự động chuyển đổi.

Không cần ai thao tác.

Không cần ai gửi link.

Một giao diện hoàn toàn mới xuất hiện.

Tên phòng:

PHÒNG BÌNH LUẬN 0

Số người online:

99.999

Bình luận chạy dày đặc.

【Có ai giúp chưa?】

【Chắc có người giúp rồi.】

【Đừng hấp tấp.】

【Chờ xem tình hình.】

【Để người khác xử lý.】

【Không liên quan tới mình.】

【Tôi chỉ vào xem thôi.】

Ở góc dưới cùng.

Một nút màu đỏ hiện lên.

BÁO ĐỘNG.

Không ai bấm.

Rõ ràng có gần một trăm nghìn người.

Nhưng không ai bấm.

Giống như tất cả đều đang chờ một người khác làm việc đó.

Tôi nhìn nút đỏ.

Sau đó nhìn đồng hồ.

00:58:11

Đồng hồ đang đếm ngược.

Người trong căn phòng kia còn chưa tới một giờ.

Tạ Hành Chu kéo ghế ngồi xuống.

“Muốn tìm người thì phải tìm căn phòng trước.”

Lục Minh đã mở laptop.

“Em tra luôn.”

Tôi gật đầu.

Nhưng ngay lúc đó.

Một bình luận mới xuất hiện.

Không có ID.

Không có avatar.

Chỉ là một dòng chữ đỏ như máu.

【Lâm Vãn Chi.】

【Nếu cô bấm nút.】

【Cô sẽ là người đầu tiên.】

Toàn bộ phòng chat im lặng.

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Sau đó cầm chuột.

Bình luận nổ tung.

【Đừng bấm!】

【Biết đâu là bẫy!】

【Phải xác minh trước!】

【Lỡ bấm xong cô gái chết luôn thì sao?】

【Đạo trưởng cẩn thận!】

Tôi nhìn đồng hồ.

00:57:46.

Rồi nhìn nút đỏ.

Cuối cùng bật cười.

“Các vị thiện nam tín nữ.”

“Có một chuyện rất thú vị.”

“Tất cả mọi người đều biết cần có người bấm.”

“Nhưng ai cũng hy vọng người đó không phải mình.”

Tôi đặt ngón tay lên chuột.

Trong màn hình.

Đồng hồ đếm ngược bỗng nhảy nhanh hơn.

00:57:45.

00:57:10.

00:56:38.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ trong phòng chat.

“Người đầu tiên.”

“Có dám không?”

Tôi nheo mắt.

“Được.”

“Vậy tôi làm người đầu tiên.”

Chương 2: Người đầu tiên

Tôi bấm nút.

Không có ánh sáng.

Không có tiếng nổ.

Không có hiệu ứng khoa trương.

Chỉ có một tiếng “tách” rất nhỏ.

Giống như tiếng công tắc bị bật lên.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ Phòng Bình Luận 0 chết lặng.

Hơn chín mươi chín nghìn tài khoản online.

Không một bình luận mới xuất hiện.

Màn hình như bị đóng băng.

Ngay sau đó.

Một dòng chữ đỏ từ từ hiện ra giữa phòng chat.

Người đầu tiên đã xuất hiện.

Xin bắt đầu đổ lỗi.

Tôi nhíu mày.

“Đổ lỗi?”

Bình luận bùng nổ.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...