Hôm nay.
Đã tự tay ký tên kết thúc cuộc hôn nhân này.
Anh đứng dậy.
Khoác áo.
“Lúc nào nguôi giận thì gọi cho anh.”
“Anh đến đón.”
Cánh cửa khép lại.
Căn phòng lập tức trở nên trống trải.
Tôi ngồi rất lâu.
Cho đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.
Tôi mới đứng lên.
Chiếc vali màu trắng được kéo ra từ dưới gầm giường.
Từng bộ quần áo.
Từng quyển sách.
Từng chiếc cốc.
Tôi đều phân loại rất cẩn thận.
Thứ gì mua bằng tiền của anh.
Tôi để lại.
Thứ gì là của mình.
Tôi mang đi.
Cuối cùng.
Trong ngăn tủ sâu nhất.
Tôi lấy ra một chiếc hộp gỗ phủ đầy bụi.
Đã rất nhiều năm tôi không mở nó.
Bên trong.
Là giấy đăng ký kết hôn.
Là chiếc vé xe khách cũ kỹ.
Là hóa đơn bông hồng bảy mươi nghìn.
Bông hoa đã được ép khô từ lâu.
Cánh hoa giòn đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể vỡ vụn.
Tôi vuốt ve nó thật khẽ.
Ký ức bảy năm trước chậm rãi ùa về.
Khi ấy.
Công ty chỉ rộng hơn ba mươi mét vuông.
Mùa đông không dám bật điều hòa.
Tôi mặc hai chiếc áo len vẫn lạnh đến tê tay.
Hạ Cảnh Xuyên ôm một bó hồng chạy vào.
Mặt đỏ bừng vì lạnh.
Anh cười rất ngốc.
“Tri Hạ.”
“Lần đầu công ty có lãi.”
“Anh mua tặng em.”
Tôi nhìn bó hoa.
Đau lòng hỏi.
“Đắt lắm đúng không?”
Anh cười.
“Không đắt.”
Sau này tôi mới biết.
Bảy mươi nghìn.
Là toàn bộ tiền ăn của anh trong gần một tuần.
Anh nắm lấy tay tôi.
Trong đôi mắt chỉ có mình tôi.
“Từ hôm nay.”
“Mỗi năm.”
“Mười tám tháng sáu.”
“Anh sẽ chia cho em sáu phẩy mười tám phần trăm lợi nhuận công ty.”
“Đây không phải tiền.”
“Là lời hứa.”
“Anh muốn cả đời này…”
“Không để em hối hận vì đã rời nhà họ Hứa.”
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Từng giọt.
Từng giọt.
Thấm lên cánh hoa đã úa màu.
Tôi khóc không phải vì hai mươi sáu tỷ.
Cũng không phải vì sáu phẩy mười tám phần trăm.
Mà vì người từng nói những lời ấy…
Đã không còn nữa.
Điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên.
Là một dãy số đã nhiều năm tôi không dám gọi.
Tôi nhìn rất lâu.
Mãi mới bấm nghe.
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.
Sau đó.
Một giọng nam trầm ổn vang lên.
“Tri Hạ.”
Chỉ hai chữ.
Nước mắt tôi lại trào ra.
Đã bảy năm rồi.
Anh trai vẫn gọi tôi như ngày tôi còn ở nhà.
“Anh…”
Giọng tôi nghẹn cứng.
Đầu dây bên kia khẽ thở dài.
“Cha biết hết rồi.”
“Con bé ngốc.”
“Ở ngoài chịu khổ đủ chưa?”
“Về nhà đi.”
“Cha mẹ…”
“Vẫn luôn đợi em.”
Tôi ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng.
Lần đầu tiên sau bảy năm.
Khẽ gật đầu.
“Được.”
“Em về nhà.”
3
Chiếc xe dừng trước cánh cổng sắt màu đen.
Tôi ngẩng đầu.
Tấm biển đồng quen thuộc vẫn còn đó.
“Hứa gia.”
Bảy năm.
Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.
Người tài xế xuống xe, mở cửa cho tôi.
“Tiểu thư, về đến nhà rồi.”
Tiểu thư…
Đã rất lâu rồi không có ai gọi tôi như vậy.
Tôi xách vali bước xuống.
Cánh cổng từ từ mở ra.
Con đường lát đá dẫn thẳng vào biệt thự vẫn sạch sẽ như trong ký ức.
Hai hàng cây ngân hạnh đã lớn hơn rất nhiều.
Gió thổi qua.
Lá vàng rơi đầy sân.
Tôi vừa bước đến cửa.
Một bóng người đã lao ra.
“Tri Hạ!”
Mẹ ôm chầm lấy tôi.
Bà gầy đi rất nhiều.
Khóe mắt đã có thêm nếp nhăn.
Vừa nhìn thấy tôi, nước mắt bà lập tức rơi xuống.
“Con gái của mẹ…”
“Cuối cùng cũng chịu về rồi.”
Tôi cắn chặt môi.
Suốt bảy năm.
Tôi luôn nghĩ cha mẹ sẽ trách mình.
Trách tôi vì một người đàn ông mà cắt đứt quan hệ với gia đình.
Nhưng không.
Mẹ chỉ ôm tôi.
Ôm thật chặt.
Giống như sợ vừa buông tay.
Tôi sẽ lại biến mất.
“Tại sao lại gầy thế này?”
“Con có ăn uống tử tế không?”
“Có ai bắt nạt con không?”
Bà liên tục hỏi.
Tôi không trả lời được câu nào.
Chỉ biết khóc.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói trầm thấp vang lên.
“Được rồi.”
“Đừng để con đứng ngoài cửa.”
Cha tôi bước ra.
Ông vẫn mặc bộ vest chỉnh tề như mọi khi.
Mái tóc đã điểm bạc.
Nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Ông nhìn tôi.
Rất lâu.
Khóe mắt đỏ lên.
Cuối cùng chỉ nói một câu.
“Về nhà là được.”
Tôi cúi đầu.
“Cha…”
Ông khẽ gật đầu.
“Ừ.”
“Mọi chuyện qua rồi.”
Bốn chữ ấy.
Khiến lớp phòng bị trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.
…
Bữa cơm tối rất yên tĩnh.
Mẹ liên tục gắp thức ăn vào bát tôi.
Cha chỉ lặng lẽ nhìn.
Như muốn bù đắp bảy năm xa cách.
Đột nhiên.
Mùi cá hấp bốc lên.
Tôi vừa ngửi thấy đã thấy dạ dày cuộn lên.
Tôi vội che miệng.
Chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Nôn khan.
Mẹ lập tức chạy theo.
Bà nhẹ nhàng vuốt lưng tôi.
“Khó chịu lắm sao?”
Tôi gật đầu.
Nước mắt không ngừng rơi.
Mẹ bỗng khựng lại.
Ánh mắt bà chậm rãi nhìn xuống bụng tôi.
Bà run run hỏi.
“Tri Hạ…”
“Con…”
“Có phải mang thai rồi không?”
Tôi chết lặng.
Một lúc sau.
Khẽ lấy từ trong túi xách ra tờ giấy khám thai.
Đưa cho bà.
Đôi tay mẹ run dữ dội.
Bà đọc từng chữ.
Thai sáu tuần.
Bỗng nhiên.
Nước mắt bà rơi xuống tờ giấy.
Bà ôm lấy tôi.
Khóc thành tiếng.
“Con ngốc…”
“Sao lại chịu khổ một mình như thế?”
“Đến mẹ cũng không nói.”
Tôi dựa vào vai bà.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Cảm nhận được sự bình yên.
…
Trong phòng khách.
Cha tôi đọc xong tờ giấy khám thai.
Bàn tay siết chặt đến nổi gân xanh.
Ông không nói một lời.
Chỉ lặng lẽ đặt nó xuống.
Đúng lúc ấy.
Cửa lớn mở ra.
Một người đàn ông cao lớn bước vào.
Áo khoác quân màu đen.
Gương mặt lạnh lùng.
Chính là anh trai tôi.
Hứa Thừa Phong.
Anh vừa họp ở nước ngoài xong.
Vừa xuống máy bay đã chạy về.
Nhìn thấy tôi.
Ánh mắt vốn lạnh như băng của anh lập tức dịu lại.
“Em gái.”
Tôi mỉm cười.
“Anh.”
Anh bước tới.
Xoa đầu tôi như bảy năm trước.
“Về là tốt.”
Rồi ánh mắt anh rơi xuống tờ giấy khám thai trên bàn.
Chỉ trong vài giây.
Gương mặt anh lạnh đến đáng sợ.
“Thằng khốn đó biết chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Em chưa nói.”
“Tại sao?”
Tôi im lặng.
Anh cười lạnh.
“Cũng đúng.”
“Hắn không xứng.”
Cha tôi đặt chén trà xuống.
Giọng nói bình tĩnh.
“Thừa Phong.”
“Đi điều tra.”
“Ta muốn biết.”
“Suốt bảy năm qua.”
“Nó đối xử với em gái con thế nào.”
“Vâng.”
Anh trai đáp rất ngắn.
Nhưng tôi biết.
Chỉ cần cha đã lên tiếng.
Thì toàn bộ chuyện của Hạ Cảnh Xuyên.
Sẽ không còn gì có thể che giấu.
…
Cùng lúc ấy.
Bên phía Hạ Cảnh Xuyên.
Anh vừa mở cửa trở về.
Căn hộ tối om.
“Tri Hạ?”
Không ai đáp.
Anh bật đèn.
Phòng khách sạch sẽ đến lạ.
Chiếc cốc đôi trên bàn.
Thiếu mất một chiếc.
Giá sách.
Thiếu vài quyển sách.
Tủ quần áo.
Trống đi một nửa.
Anh khựng lại.
Lần đầu tiên.
Trong lòng xuất hiện cảm giác bất an.
Điện thoại đúng lúc reo lên.
Là Lâm Đường.
“Anh Cảnh Xuyên…”
“Ngày mai em có cần đến công ty không?”
Anh day trán.
“Không cần.”
“Em nghỉ thêm vài hôm đi.”
Cúp máy.
Anh vô thức mở khung chat với tôi.
Ngón tay dừng rất lâu.
Cuối cùng chỉ nhắn một câu.
“Bao giờ về?”
Tin nhắn gửi đi.
Hiện lên một dấu chấm than màu đỏ.
Đối phương đã chặn bạn.
Chaporia
Bình Luận (0)