20px

12

Hiện giờ, chú Phùng của Cốc Gian gần như ngày nào cũng đến một lần. Không phải đến mượn lò nướng mà là đến trò chuyện.

Chú và chú Cù ngồi trên hai chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, lúc thì thảo luận về nhãn hiệu bột mì, lúc thì tranh cãi về số lần gấp bột, lúc lại chẳng nói gì, chỉ ai nhào bột của người đó.

Có lần chú Phùng nói:

“Ngõ Đồng Hoa bây giờ náo nhiệt hơn trước rồi.”

Chú Cù hỏi:

“Vì những cửa hàng trà sữa kia sao?”

“Không phải.”

Chú Phùng nhìn tôi một cái.

“Là vì có người bắt đầu cố tình chạy đến con ngõ này để xem hôm nay bà chủ tiệm bánh lại nói những gì.”

Tôi cúi đầu tính sổ.

Chú tiếp tục nói:

“Gần đây khách của Cốc Gian cũng đông hơn. Có người mua tart trứng nhà cô xong thì tiện đường đến chỗ tôi mua croissant. Cũng có người đăng bài trên mạng, nói rằng ngõ Đồng Hoa hiện có hai cửa hàng đáng để ghé đến, một cửa hàng nói thật, một cửa hàng nướng bánh ngon.”

Chú dừng lại một chút.

“Cô Ôn, cô có biết mình đã vô tình giúp đỡ cả con phố này không?”

Buổi tối, tôi ngồi một mình sau quầy thu ngân.

Màn hình điện thoại vẫn sáng. Những bài đăng về Hạnh Viên ngày càng nhiều.

Có người viết hẳn một bài phân tích dài, tiêu đề là:

“Nhìn từ tiệm bánh Hạnh Viên: Cách sinh tồn của những cửa hàng truyền thống.”

Có người trả lời bên dưới:

“Đây không phải cách sinh tồn gì cả, đây chính là lương tâm.”

Còn có một bình luận viết:

“Mỗi lần đến ngõ Đồng Hoa, tôi đều đến Hạnh Viên trước để nghe cô ấy nói hôm nay không nên mua thứ gì, sau đó đến Cốc Gian mua một cốc cà phê. Hai việc này cộng lại chính là khoảnh khắc thư giãn nhất trong cuối tuần của tôi.”

Nhìn những dòng chữ ấy, tôi bỗng cảm thấy mắt hơi cay.

13

Cuối tuần đầu tiên của tháng Mười, ban quản lý khu dân cư ngõ Đồng Hoa tổ chức một hoạt động mang tên “Hương vị phố cổ”.

Tất cả cửa hàng đều có thể tham gia, bày quầy hàng giữa ngõ và cho mọi người ăn thử miễn phí.

Bất động sản Thuận Phát của Quý Thừa Lâm là nhà tài trợ cho sự kiện. Trước khi hoạt động diễn ra, ông ta tìm đến tôi, nở nụ cười rất khách sáo.

“Cô Ôn, hoạt động lần này rất quan trọng đối với ngõ Đồng Hoa. Hy vọng Hạnh Viên có thể thể hiện thật tốt.”

Tôi nói:

“Hạnh Viên từ trước đến nay vẫn luôn như vậy.”

“Tôi biết.”

Ông ta ngập ngừng một lát.

“Nhưng lần này sẽ có truyền thông đến, thành phố cũng đang chú ý đến việc cải tạo khu phố cổ. Bây giờ Hạnh Viên là cửa hàng tiêu biểu của con phố này. Lúc nói chuyện… cô có thể chú ý một chút không?”

“Chú ý điều gì?”

“Ví dụ như đừng đứng trước mặt một trăm người rồi nói bánh của mình có điểm nào không ngon.”

Tôi nhìn ông ta.

“Nếu tôi nói nó ngon thì nó nhất định phải thật sự ngon.”

Ông ta hít sâu một hơi rồi rời đi.

Ngày diễn ra hoạt động, ngõ Đồng Hoa cấm xe cơ giới. Hai bên đường bày kín quầy hàng.

Có người bán đồ thủ công, có người bán đồ ăn vặt, còn có nghệ sĩ đường phố kéo đàn violin.

Quầy của Hạnh Viên nằm ngay chính giữa. Chú Cù bắt đầu nướng bánh từ ba giờ sáng, tổng cộng làm sáu loại bánh mì và bánh ngọt.

Quầy của Cốc Gian nằm ngay cạnh chúng tôi. Chú Phùng làm croissant và baguette.

Mười giờ sáng, người bắt đầu đông lên.

Có người đi đến trước quầy Hạnh Viên, cầm một chiếc bánh dứa.

“Cái này ngon không?”

Tôi nhìn chiếc bánh dứa. Lớp vỏ giòn vàng óng, đường vân rõ ràng, vừa ra khỏi lò nên vẫn còn tỏa hơi nóng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...