Rồi bắt máy.
“Mẹ.”
“Tối qua con ngủ ở đâu?”
Giọng Trần Tú Lan không lớn.
Nhưng sự tức giận bị kìm nén trong đó còn khiến người ta áp lực hơn cả quát tháo.
“Ở nhà bạn.”
“Nhà bạn?”
“Con là người đã có chồng có con rồi, nửa đêm ôm con chạy sang nhà bạn ở. Con định lật trời phải không?”
Càng nói bà càng tức.
“Con có biết tối qua mẹ chồng con gọi điện cho bố mẹ không? Bà ấy khóc đến mức không thở nổi, nói con đập bát đập đĩa, chửi người, đánh người, còn đòi ly hôn nữa! Bà ấy còn bảo con cướp Đóa Đóa đi, không cho nhà họ gặp cháu!”
Lâm Vãn nhắm mắt lại.
Lại là như vậy.
Suốt năm năm.
Mỗi lần cô và mẹ chồng xảy ra mâu thuẫn.
Chu Quế Lan luôn là người đầu tiên gọi điện cho bố mẹ cô.
Phiên bản bà kể lúc nào cũng giống hệt nhau.
Lâm Vãn không hiểu chuyện.
Bất hiếu.
Vô lý.
Còn Chu Quế Lan là người mẹ chồng đáng thương bị con dâu bắt nạt.
Vất vả giúp chăm cháu, làm việc nhà.
Cuối cùng lại bị con dâu hất hủi.
Còn Lâm Vãn.
Mỗi lần đều phải giải thích lại toàn bộ sự thật với bố mẹ.
Giải thích một lần.
Xin lỗi một lần.
Hứa hẹn một lần.
Rồi mọi chuyện vẫn đâu lại vào đấy.
“Mẹ.”
Giọng Lâm Vãn hơi khàn.
“Con không đập bát đập đĩa.
Cũng không chửi hay đánh ai.
Bà ấy bắt con mời ra ăn cơm.
Con đã mời tám lần.
Bà ấy không chịu ra.
Đồ ăn nguội.
Con đổ đi.
Chỉ có vậy thôi.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Con đổ đồ ăn làm gì?”
Giọng Trần Tú Lan thay đổi.
Không còn giận dữ.
Mà là kiểu bất lực vì cảm thấy con gái không biết điều.
“Con không thể nhịn một chút sao?
Đã nấu rồi thì cứ bày lên bàn là xong.
Ăn hay không là việc của bà ấy.
Con quản làm gì?”
“Mẹ…”
“Mẹ nói với con bao nhiêu lần rồi.
Lấy chồng thì phải biết đối nhân xử thế.
Mẹ chồng con miệng có hơi khó nghe.
Nhưng bà ấy giúp hai đứa trông con, làm việc nhà.
Ơn ấy con phải biết ghi nhận.
Con đổ thức ăn chẳng phải là đang vả vào mặt bà ấy sao?”
Lâm Vãn bỗng thấy lồng ngực nghẹn lại.
Đột nhiên cô nhớ đến một chuyện.
Năm đầu tiên sau khi kết hôn.
Lúc về nhà mẹ đẻ ăn Tết, cô từng kể mẹ nghe chuyện mẹ chồng lúc nào cũng sai khiến mình.
Khi ấy Trần Tú Lan chỉ nói một câu.
Mà đến tận bây giờ cô vẫn nhớ.
“Mẹ chồng con là đang dạy con cách làm người.
Con phải biết biết ơn.
”
Dạy con cách làm người.
Bốn chữ ấy giống như một chiếc gai.
Đâm vào tim cô suốt bốn năm.
Không phải cô chưa từng cố gắng nói chuyện với mẹ.
Cô từng nói mẹ chồng không làm việc nhà.
Mọi việc đều do một mình cô gánh.
Cô từng nói mẹ chồng không chăm cháu.
Từ lúc Đóa Đóa chào đời đến giờ.
Tã là cô thay.
Sữa là cô pha.
Đêm trắng là cô thức.
Cô từng nói Trương Lỗi chưa bao giờ đứng về phía mình.
Lần nào cũng chỉ bảo cô:
“Nhịn một chút.”
Nhưng Trần Tú Lan lúc nào cũng chỉ có một câu trả lời.
“Chắc chắn con cũng có chỗ chưa đúng.
Một bàn tay thì không vỗ thành tiếng.”
Một bàn tay không vỗ thành tiếng.
Đã có lúc.
Lâm Vãn thật sự tin câu nói ấy.
Cô nghĩ mình chưa đủ tốt.
Nên mẹ chồng mới không hài lòng.
Cô cố học nấu ăn.
Cố học làm việc nhà.
Cố học cách nhìn sắc mặt người khác.
Cố biến mình thành một nàng dâu tốt.
Nhưng sau này cô mới nhận ra.
Dù cô cố gắng đến đâu.
Mẹ chồng vẫn luôn tìm được lý do mới để không hài lòng.
Bởi vì.
Vấn đề chưa bao giờ nằm ở cô.
“Mẹ.”
Giọng Lâm Vãn bỗng trở nên vô cùng bình tĩnh.
“Hôm nay con sẽ đi gặp luật sư.”
“Luật sư gì?”
“Luật sư ly hôn.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im bặt.
Im lặng rất lâu.
Rồi giọng Trần Tú Lan thay đổi.
Đã pha cả tiếng nức nở.
“Lâm Vãn!
Nếu con dám ly hôn thì mẹ coi như không có đứa con gái này.
Con có biết phụ nữ ly hôn ra ngoài sẽ bị người ta nói thế nào không?
Con có biết hôm qua lúc mẹ chồng con gọi điện, mẹ mất mặt đến mức nào không?
Sau này mẹ còn biết nhìn mặt họ hàng thế nào đây?”
Lâm Vãn không đáp.
Trong đầu cô hiện lên rất nhiều chuyện.
Hồi nhỏ.
Mẹ luôn dạy cô:
“Phải ngoan.
Phải nghe lời.
Đừng làm phiền người khác.”
Khi thi đại học.
Mẹ bảo:
“Con gái học sư phạm là tốt nhất, làm giáo viên ổn định.”
Lúc tốt nghiệp.
Mẹ nói:
“Tìm một người thật thà mà lấy là được, đừng kén chọn.”
Ngày cưới.
Khi nhét tấm thẻ ngân hàng vào tay cô.
Mẹ còn dặn:
“Đừng để ai biết trong tay con có tiền.”
Mẹ không phải không yêu cô.
Chỉ là trong tình yêu ấy.
Có quá nhiều điều như:
Người khác sẽ nhìn thế nào.
Người khác sẽ nói gì.
Người khác sẽ nghĩ ra sao.
Chaporia
Bình Luận (0)