Tôi Không Nhịn Nữa/Chương 14C. 14
20px

Cũng từng ngồi ngoài ban công ngắm sao như thế.

Khi ấy.

Cô từng nói với mẹ.

Lớn lên muốn làm nhà khoa học.

Mẹ cười.

Nói được.

Sau này cô học ngành máy tính.

Không trở thành nhà khoa học.

Nhưng cũng không tệ.

Khi ấy cô đâu biết.

Sau khi trưởng thành.

Cuộc đời sẽ có nhiều ngã rẽ ngoài dự liệu đến vậy.

Điện thoại rung một cái.

Cô cầm lên.

Là tin nhắn WeChat.

Người gửi:

Tống Từ.

Chỉ có một câu.

“Hôm nay cậu đến bệnh viện à?

Tớ thấy tên cậu trong hệ thống đăng ký.

Không yên tâm nên hỏi thử.

Mọi chuyện vẫn ổn chứ?”

Lâm Vãn nhìn tin nhắn ấy.

Do dự một lúc.

Cô định trả lời:

“Không sao.”

Nhưng thấy quá hời hợt.

Muốn giải thích chuyện mang thai.

Lại cảm thấy hai người chưa thân đến mức đó.

Cuối cùng.

Cô chỉ trả lời:

“Không sao.

Khám sức khỏe định kỳ thôi.

Cảm ơn cậu đã quan tâm.”

Tin nhắn vừa gửi đi.

Bên kia lập tức trả lời.

“Vậy thì tốt.

Ngủ sớm nhé.

Phụ nữ mang thai không nên thức khuya.”

Lâm Vãn nhìn hai chữ “mang thai” rất lâu.

Sao anh ấy biết?

Cô lật lại đoạn chat.

Chắc chắn mình chưa từng nhắc đến chuyện mang thai.

Rồi cô nhớ lại.

Hôm lấy kết quả xét nghiệm ở bệnh viện.

Tống Từ đứng ngay phía sau.

Có phải…

Anh đã nhìn thấy tờ siêu âm trong tay cô?

Là lập trình viên.

Theo thói quen.

Cô bắt đầu suy luận.

Nhưng suy luận được một nửa.

Bỗng bật cười.

Mình đang làm cái gì vậy?

Một người phụ nữ còn chưa chính thức ly hôn.

Đứng ngoài ban công giữa đêm thu.

Lại đi phân tích vì sao bạn học cấp ba biết mình mang thai.

Nếu viết thành tiểu thuyết.

Độc giả chắc chắn sẽ bảo quá cẩu huyết.

Cô úp điện thoại xuống bàn.

Đứng dậy.

Chuẩn bị đi ngủ.

Điện thoại lại rung.

Tống Từ nhắn thêm một tin.

“Xin lỗi.

Bệnh nghề nghiệp thôi.

Tớ nhìn thấy tờ siêu âm của cậu.

Nhưng yên tâm.

Tớ không nói với bất kỳ ai.

Chỉ muốn xác nhận cậu vẫn ổn.”

Cuối tin.

Là một sticker.

Một chú mèo giơ bàn chân làm động tác OK.

Lâm Vãn không nhịn được cười.

Cô trả lời đúng một chữ.

“Được.”

Rồi đặt điện thoại xuống.

Đi ngủ.

Đêm ấy.

Cô mơ một giấc mơ.

Mơ thấy mình chạy trên một cánh đồng cỏ rộng mênh mông.

Gió rít bên tai.

Bầu trời xanh ngắt.

Mây trắng bồng bềnh.

Cô chạy rất nhanh.

Nhanh đến mức như sắp bay lên.

Khi tỉnh lại.

Ánh nắng len qua khe rèm.

Rọi lên gương mặt cô.

Đóa Đóa đã thức từ lâu.

Đang nằm cạnh gối.

Chớp đôi mắt to tròn nhìn mẹ.

“Mẹ ơi.

Mẹ cười rồi.”

Đóa Đóa nói.

“Lúc ngủ mẹ cười đó.”

Lâm Vãn đưa tay sờ lên mặt mình.

Khóe môi quả thật vẫn đang cong lên.

Cô đã cười.

Thì ra.

Cô vẫn còn biết cười.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Đây mới chỉ là ngày thứ ba của cuộc sống mới.

Phía trước vẫn còn rất nhiều chặng đường.

Vụ kiện ly hôn.

Quyền nuôi Đóa Đóa.

Công việc mới.

Đứa con nhỏ trong bụng đang lớn lên từng ngày.

Mỗi chuyện.

Đều cần cô đối mặt.

Giải quyết.

Gánh vác.

Nhưng giờ đây.

Cô không còn sợ nữa.

Bởi vì cô đã hiểu một điều.

Mình mạnh mẽ hơn bản thân từng nghĩ rất nhiều.

Và phía sau cô.

Ở những nơi cô không nhìn thấy.

Vẫn luôn có những người âm thầm ủng hộ cô.

Trong bếp.

Tô Đường đang rán trứng.

Tiếng dầu sôi tí tách vang lên.

Nguyên Bảo ngồi trên bậu cửa sổ liếm móng vuốt.

Chiếc đuôi thong thả đung đưa.

Ngoài cửa sổ.

Thành phố vừa thức giấc.

Dòng xe giờ cao điểm bắt đầu đông dần.

Mọi người vội vã đến nơi mình cần đến.

Không ai biết.

Ở một góc nhỏ của thành phố này.

Vận mệnh của một người phụ nữ.

Đang chậm rãi.

Nhưng vô cùng kiên định.

Rẽ sang một hướng khác.

Không phải hướng đến hạnh phúc.

Hạnh phúc vẫn còn rất xa.

Cô chưa nhìn thấy.

Nhưng ít nhất.

Là hướng về tự do.

Chương 6

Ngày hòa giải trước khi mở phiên tòa.

Lâm Vãn đến rất sớm.

Trước cổng tòa án đã có rất nhiều người xếp hàng.

Đều là những người đến giải quyết vụ án ly hôn.

Có những cặp vợ chồng trẻ đứng cạnh nhau.

Không ai nói một lời.

Có người phụ nữ trung niên ôm con khóc nức nở.

Cũng có những ông bà tóc bạc dìu nhau đến làm thủ tục giúp con cái.

Muôn hình muôn vẻ của cuộc đời.

Trước cánh cổng ấy.

Như bị cô đọng thành một màu xám nhàn nhạt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...