Tôi Không Nhịn Nữa/Chương 20C. 20
20px

Tiếp theo.

Là phần tranh luận về quyền nuôi con.

Đây là trọng tâm của cả phiên tòa.

Cũng là vấn đề mà hai bên không ai chịu nhượng bộ.

Luật sư Vương đứng dậy.

Đưa ra luận điểm quan trọng nhất của phía Trương Lỗi.

“Thưa Hội đồng xét xử.

Nguyên đơn Lâm Vãn là phụ nữ đi làm.

Công việc bận rộn.

Thường xuyên tăng ca.

Không đủ điều kiện trực tiếp nuôi con.

Trong khi đó.

Bị đơn Trương Lỗi có gia đình ổn định.

Lại có bố mẹ hỗ trợ.

Có thể mang đến cho đứa trẻ môi trường trưởng thành tốt hơn.

Ngoài ra.

Hiện nay nguyên đơn chỉ đang thuê một căn hộ bốn mươi mét vuông.

Trong khi phía bị đơn có nhà ba phòng ngủ.

Điều kiện sinh hoạt rõ ràng tốt hơn nguyên đơn.”

“Quan trọng hơn.

Từ khi sinh ra đến nay.

Đứa trẻ vẫn luôn sống cùng gia đình bị đơn.

Đã hình thành tình cảm sâu sắc với cha và bà nội.

Nếu đột ngột thay đổi môi trường sống.

Sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm lý của cháu.

Vì lợi ích tốt nhất của đứa trẻ.

Kính mong Hội đồng xét xử giao quyền nuôi con cho phía bị đơn.”

Nghe xong.

Thẩm phán Chu nhìn sang luật sư Lục.

Luật sư Lục bình tĩnh đứng dậy.

Lấy từ túi hồ sơ ra một xấp tài liệu.

“Thưa Hội đồng xét xử.

Đối với những ý kiến của luật sư phía bị đơn.

Tôi xin có ba điểm phản hồi.”

“Thứ nhất.

Về công việc của nguyên đơn.

Lâm Vãn hiện là Trưởng nhóm kỹ thuật tại một công ty công nghệ.

Mức lương tháng mười tám nghìn tệ.

Thu nhập mỗi năm hơn hai trăm nghìn tệ.

Đây là sao kê tiền lương và giấy chứng nhận nộp thuế thu nhập cá nhân của cô ấy.”

Luật sư Lục đưa tài liệu lên.

“Thời gian làm việc của nguyên đơn tương đối linh hoạt.

Công ty cho phép làm việc linh hoạt.

Đồng thời có chế độ nghỉ chăm con đầy đủ.

Nguyên đơn đã nộp đơn xin điều chỉnh thời gian làm việc.

Và đã được công ty phê duyệt.”

“Thứ hai.

Về điều kiện nhà ở.

Hiện nguyên đơn thuê căn hộ bốn mươi mét vuông.

Nhưng căn hộ chỉ cách trường mẫu giáo mười phút đi bộ.

Khu vực xung quanh có đầy đủ tiện ích.

Nguyên đơn cũng dự định mua nhà riêng trước khi con vào tiểu học.

Đây là giấy xác nhận tiền gửi tiết kiệm và kế hoạch mua nhà.”

“Thứ ba.

Về năng lực nuôi dưỡng thực tế của phía bị đơn.

Tôi xin Hội đồng xét xử đặc biệt lưu ý một sự thật.”

Luật sư Lục dừng lại.

Rồi rút từ đáy túi hồ sơ ra một tờ giấy.

“Đây là sao kê ngân hàng của gia đình bị đơn trong suốt năm năm qua.

Thẻ lương của Trương Lỗi luôn do mẹ anh ta, bà Chu Quế Lan, quản lý.

Trong năm năm.

Bà Chu Quế Lan chưa từng sử dụng tiền lương của con trai cho các khoản chi tiêu thường nhật của gia đình.

Toàn bộ chi phí sinh hoạt.

Bao gồm tiền ăn.

Điện nước.

Chi phí nuôi con.

Khám chữa bệnh.

Đều do tiền lương của nguyên đơn Lâm Vãn chi trả.

Trong khi phần lớn tiền lương của bị đơn.

Đều được bà Chu Quế Lan chuyển sang một tài khoản khác đứng tên mình.”

Trong phòng xử.

Lập tức vang lên những tiếng xì xào khe khẽ.

Sắc mặt Chu Quế Lan thay đổi.

Bà không ngờ.

Lâm Vãn lại điều tra được đến mức này.

“Còn nữa.”

Luật sư Lục tiếp tục.

“Cái gọi là ‘gia đình bị đơn hỗ trợ chăm con’.

Trên thực tế.

Người gánh vác phần lớn trách nhiệm nuôi dạy con.

Chính là nguyên đơn.

Đây là toàn bộ nhật ký sinh hoạt mà nguyên đơn ghi chép suốt năm năm.

Bao gồm thời gian đưa đón con mỗi ngày.

Nhật ký nấu ăn dặm.

Hồ sơ khám bệnh.

Biên bản ký tên trong các buổi họp phụ huynh.”

Luật sư Lục đưa lên cả một xấp tài liệu dày.

“Trong khi đó.

Suốt năm năm.

Bị đơn Trương Lỗi chưa từng tự mình đưa đón con.

Chưa từng tham dự một buổi họp phụ huynh nào.

Thậm chí còn không biết cô giáo chủ nhiệm của con họ gì.

Điều này.

Chính bị đơn vừa tự thừa nhận trước tòa.”

Thẩm phán Chu lật từng trang tài liệu.

Sắc mặt ngày càng nghiêm nghị.

Ông ngẩng đầu.

Nhìn Trương Lỗi.

“Bị đơn.

Những điều luật sư của nguyên đơn vừa trình bày.

Anh có thừa nhận không?”

Trương Lỗi cúi đầu.

Không nói.

Luật sư Vương cố gắng cứu vãn tình hình.

“Thưa Hội đồng xét xử.

Những tài liệu này…

Thân chủ của tôi cần thêm thời gian để kiểm chứng…”

“Tôi đang hỏi bị đơn.”

Trương Lỗi im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới nói:

“…Phần lớn đều là sự thật.”

Ở hàng ghế dự khán.

Tô Đường đưa tay bịt miệng.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Không phải vì đau lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...