20px

Đến nhà máy, tôi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh và chuyên nghiệp.

Tôi trao đổi về vấn đề chất lượng, yêu cầu bồi thường và phương án khắc phục, hoàn toàn không ai nhận ra tôi vừa trải qua chuyện gì.

Ông chủ Lưu của phía nhà cung cấp nhiệt tình mời tôi đi ăn, nhưng tôi lấy cớ còn phải xử lý tài liệu để từ chối.

Lúc này, tôi chỉ muốn ở một mình.

Về khách sạn, vừa nằm xuống giường thì điện thoại reo.

Trịnh Minh Viễn gọi.

Tôi không nghe.

Anh gọi lần hai.

Tôi vẫn không nghe.

Một lát sau, anh nhắn tin:

“Chúng ta nói chuyện tử tế đi.”

“Tôi không có gì để nói.”

“Anh với Tôn Vũ Manh thật sự không có gì cả, chỉ là đồng nghiệp bình thường.”

Tôi cười lạnh.

Đồng nghiệp bình thường mà có thể gối đầu lên đùi nhau?

Anh tưởng tôi lên ba chắc?

Tôi tắt máy.

Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại cảnh tượng trên máy bay.

Như từng nhát dao cứa vào tim.

Tôi nhớ lại những ngày mới cưới.

Khi ấy, anh cũng từng dịu dàng nhìn tôi.

Từng giúp tôi sấy tóc.

Từng lặng lẽ đắp chăn cho tôi lúc tôi ngủ quên.

Mỗi lần tôi ốm, anh đều túc trực bên giường.

Không biết từ bao giờ…

Mọi thứ đã thay đổi.

Anh về nhà ngày càng muộn.

Nói chuyện ngày càng ít.

Ánh mắt dịu dàng năm xưa cũng biến thành sự qua loa, hờ hững.

Trước đây tôi luôn nghĩ anh bận công việc, áp lực quá lớn.

Bây giờ mới biết…

Là vì bên ngoài đã có người khác.

4

Hôm sau xử lý xong công việc, tôi bay thẳng về nhà.

Không hề báo cho Trịnh Minh Viễn.

Cũng không bảo anh ra sân bay đón.

Bảy giờ tối tôi về đến nhà.

Trong nhà không có ai.

Tôi bật đèn.

Trong phòng khách, tấm ảnh cưới vẫn còn đó.

Hai chúng tôi trong ảnh cười hạnh phúc biết bao.

Còn bây giờ thì sao?

Tôi bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo.

Quần áo của Trịnh Minh Viễn vẫn được treo ngay ngắn.

Có vài bộ chính tay tôi mua, đến cả mác còn chưa bóc.

Tôi lấy vali ra bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Tôi không muốn ở lại căn nhà này nữa.

Thu dọn được một nửa…

Tôi bỗng khựng lại.

Mình đang làm gì vậy?

Rời đi?

Tại sao người phải đi lại là tôi?

Tiền đặt cọc mua căn nhà này tôi góp một nửa.

Tiền trả góp mỗi tháng tôi cũng cùng gánh.

Vậy tại sao tôi phải đi?

Tôi treo quần áo trở lại tủ rồi đóng cửa lại.

Không được.

Không thể hèn nhát như thế.

Tôi phải biết giữa hai người họ đã đi đến mức nào.

Nếu thật sự ngoại tình…

Tôi nhất định bắt anh phải trả giá.

Tôi cầm điện thoại gọi cho Triệu Khải.

Anh là bạn đại học của Trịnh Minh Viễn, cũng là người do chính tôi giới thiệu vào công ty nên khá thân với tôi.

“Triệu Khải, Trịnh Minh Viễn và Tôn Vũ Manh… có phải đang có chuyện gì không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây rồi thở dài.

“Chị dâu, trong công ty ai cũng đồn hai người họ đang yêu nhau.”

“Có người thấy họ cùng ăn cơm, cùng đi xem phim…”

“Thậm chí còn… cùng bước ra khỏi khách sạn.”

Tay tôi run lên.

Nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh.

“Từ bao giờ?”

“Chắc… khoảng nửa năm rồi.”

Nửa năm.

Ha.

Tôi cúp máy rồi ngồi bất động trên ghế sofa thật lâu.

Nửa năm rồi.

Vậy mà tôi chẳng hề phát hiện.

Là vì tôi quá tin anh.

Hay là quá ngốc?

Tôi chợt nhớ lại nửa năm qua.

Quả thật anh đã thay đổi.

Đi công tác không còn mua quà cho tôi nữa.

Về nhà cũng lười nói chuyện.

Ngay cả ngày kỷ niệm kết hôn cũng quên mất.

Trước đây tôi cứ nghĩ anh bận.

Bây giờ mới biết…

Anh bận ở bên người khác.

5

Đêm đó, Trịnh Minh Viễn về rất muộn.

Vừa mở cửa thấy tôi ngồi trên ghế sofa, anh khựng lại.

“Sao em không bật đèn?”

“Đợi anh.”

Anh thay giày rồi bước tới.

“Em ăn cơm chưa?”

“Rồi.

“Còn anh?”

“Ăn cùng Tôn Vũ Manh rồi à?”

Sắc mặt anh cứng đờ.

“Em đừng vô lý nữa.”

“Tôi vô lý?”

Tôi đứng bật dậy.

“Chuyện của anh và Tôn Vũ Manh cả công ty đều biết rồi, anh tưởng tôi không biết sao?”

Ánh mắt anh chợt dao động.

“Em nghe ai nói?”

“Đừng quan tâm tôi nghe ai.”

“Tôi chỉ hỏi, có phải sự thật không?”

Anh im lặng.

“Im lặng tức là thừa nhận?”

Anh hít sâu một hơi.

“Anh với Tôn Vũ Manh… bọn anh chỉ…”

“Chỉ cái gì?”

“Chỉ là đồng nghiệp bình thường?”

“Đồng nghiệp bình thường mà cùng nhau bước ra khỏi khách sạn?”

Anh sững người.

“Sao em biết?”

“Trịnh Minh Viễn.”

“Anh tưởng mình giấu kín lắm sao?”

“Hay anh nghĩ tôi là đồ ngốc?”

Anh cúi đầu rất lâu.

Cuối cùng mới khàn giọng nói:

“Bọn anh… ở bên nhau rồi.”

Mặc dù tôi đã biết từ trước.

Nhưng khi chính miệng anh thừa nhận…

Tim tôi vẫn đau như bị dao cứa.

Tôi cố nén nước mắt.

“Bao lâu?”

“Nửa năm.”

“Nửa năm?”

Tôi bật cười.

“Kết hôn năm năm.”

“Ngoại tình nửa năm.”

“Anh thấy có xứng với tôi không?”

Anh ngẩng đầu.

“Xin lỗi.”

“Xin lỗi có ích sao?”

“Nửa năm qua tôi đã sống thế nào?”

“Tôi cứ nghĩ anh bận, anh mệt.”

“Tôi thương anh.”

“Kết quả thì sao?”

“Anh lại dành thời gian ở bên người khác.”

Anh vẫn im lặng.

Tôi hít sâu.

“Được.”

“Nếu anh đã thừa nhận.”

“Vậy chúng ta nói chuyện ly hôn.”

“Ly hôn?”

Anh ngẩng phắt đầu.

“Em nói thật?”

“Anh nghĩ tôi đang đùa à?”

“Anh ngoại tình.”

“Không ly hôn chẳng lẽ giữ lại ăn Tết?”

Anh cuống quýt.

“Anh không có ý đó.”

“Chúng ta có thể nói thêm được không?”

“Nói gì?”

“Nói chuyện anh ngoại tình thế nào?”

“Hay nói sẽ bồi thường tôi ra sao?”

Anh mở miệng nhưng không nói được gì.

“Tôi cho anh hai lựa chọn.”

“Thứ nhất.”

“Ly hôn thuận tình.”

“Nhà và xe chia đôi.”

“Anh trả tiền nuôi con.”

“Thứ hai.”

“Tôi kiện ra tòa.”

“Đem toàn bộ chứng cứ ngoại tình ra.”

“Lúc đó anh đừng mong lấy được gì.”

Sắc mặt anh lập tức thay đổi.

“Em đừng quá đáng.”

“Tôi quá đáng?”

“Anh ngoại tình mà còn có lý?”

Anh nghiến răng.

“Anh ở bên cô ấy…”

“Là vì em không hiểu anh.”

“Em chỉ biết làm việc.”

“Đã bao giờ em quan tâm anh chưa?”

“Đã từng hỏi anh có vui không chưa?”

Tôi sững sờ.

Ngoại tình…

Cuối cùng lại thành lỗi của tôi sao?

“Trịnh Minh Viễn.”

“Đừng có đổi trắng thay đen.”

“Tôi không hiểu anh?”

“Không quan tâm anh?”

“Anh tăng ca, tôi mang cơm đến.”

“Anh ốm, tôi chăm sóc.”

“Bố mẹ anh bệnh, tôi hầu hạ.”

“Tôi có điểm nào có lỗi với anh?”

Anh không nói gì.

“Tôi biết thừa vì sao anh ngoại tình.”

“Chẳng phải vì cô ta trẻ hơn, đẹp hơn sao?”

“Đàn ông các anh chẳng đều như vậy?”

“Ở nhà có bà vợ già.”

“Bên ngoài lại có cô gái trẻ đẹp.”

“Quá bình thường.”

Anh ngẩng đầu.

“Lâm Hiểu Nam, em…”

“Tôi nói sai sao?”

“Anh chính là loại người như vậy.”

Anh hít sâu một hơi.

“Được.”

“Nếu em đã nói vậy.”

“Thì chẳng còn gì để nói nữa.”

“Ly hôn thì ly hôn.”

“Nhưng nhà và xe chia đôi.”

“Em đừng hòng lấy nhiều hơn.”

“Yên tâm.”

“Tôi chỉ lấy phần vốn thuộc về mình.”

Nói xong, tôi bước thẳng vào phòng ngủ rồi đóng sầm cửa.

Dựa lưng vào cánh cửa.

Cuối cùng nước mắt cũng rơi.

Cuộc hôn nhân kéo dài năm năm…

Đã kết thúc.

6

Sáng hôm sau, Trịnh Minh Viễn ra khỏi nhà từ rất sớm.

Trên bàn để lại một mảnh giấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...