THẨM TRI VI/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Dưới ngọn đèn mờ lay động, hắn ngước mắt nhìn ta , trong đáy mắt ngập tràn nỗi đau đớn cùng hối hận thấu xương.

 

“Tri Vi, ta sai rồi !”

 

“Ta sai triệt để rồi .”

 

“Ta sẽ không cưới bất cứ ai nữa, người duy nhất trong đời này ta muốn cưới chỉ có nàng.”

 

“Nếu nàng sớm nói với ta rằng nàng không muốn , ta đã không làm như vậy , ta đã không …”

 

Lời còn chưa dứt, cữu mẫu đã quát hắn : “Im miệng!”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Khóc khóc lóc lóc, còn ra dáng nam nhi gì nữa.”

 

Bà nhìn ta , chân mày khóe mắt nặng trĩu: “Tri Vi, phụ mẫu con tuy công lao hiển hách, nhưng rốt cuộc cũng đều đã qua đời.”

 

“Con cô độc một mình , thật cho rằng gả vào phủ Trưởng công chúa sẽ là nơi tốt đẹp lắm sao ?”

 

“Tính tình Vĩnh Lạc quận vương cổ quái, vừa nhìn đã biết không phải người thích hợp làm phu quân.”

 

“Trái lại là Vân Châu, được Minh Châu quận chúa yêu mến. Quận chúa lại là tính tình ngây thơ như thế, bệ hạ và Trưởng công chúa còn sủng ái nàng đến nhường ấy , tiền đồ sau này của Vân Châu ắt sẽ không thể hạn lượng.”

 

Cữu mẫu nghiến răng nghiến lợi: “Thẩm Tri Vi, sẽ có một ngày con phải hối hận!”

 

“Vân Châu, con nhất định phải giữ c.h.ặ.t trái tim của Minh Châu quận chúa cho tốt , chớ phụ một phen tâm ý của biểu muội con.”

 

Chuyện lui hôn rồi lại được ban hôn này , liên tiếp mấy ngày nay đều là đề tài để kinh thành bàn tán xôn xao.

 

Cữu mẫu nuốt không trôi cục tức ấy , liên tục xuất hiện ở đủ loại yến tiệc.

 

Lúc nào bà cũng giả vờ như vô tình mà nói : “Kỳ thực Vân Châu vẫn luôn xem Tri Vi như muội muội thôi.”

 

“Nó thích hơn là kiểu nữ t.ử ngây thơ, kiều diễm.”

 

Chỉ thiếu điều sáng choang nói thẳng rằng người Hầu phủ bây giờ vừa ý chính là Minh Châu quận chúa.

 

Nhưng gần đây Minh Châu rất ít khi ra ngoài.

 

Việc trị liệu của nàng đã đến giai đoạn then chốt, giai đoạn trước phải dùng châm cứu để ổn định cục m.á.u tụ trong đầu nàng trước .

 

Mấy ngày nay bắt đầu phải chậm rãi làm mềm cục m.á.u ấy rồi dẫn nó ra khỏi cơ thể.

 

Quá trình này hiểm lại càng hiểm.

 

Chỉ cần sơ sẩy một chút, bệnh tình rất có thể sẽ chuyển biến xấu đi .

 

Bởi vậy nàng không thích hợp di chuyển, thành ra mỗi ngày đều là ta phải tới phủ Trưởng công chúa.

 

Ánh mắt cữu mẫu vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên người ta .

 

Làm sao bà có thể bỏ qua cơ hội như vậy được .

 

Thế là bà lại làm bộ như lơ đãng nói : “Tri Vi và Vĩnh Lạc quận vương đúng là tình cảm thắm thiết, từ sau khi bệ hạ ban hôn, ngày nào con bé cũng chạy đến phủ Trưởng công chúa.”

 

16

 

Tuy đã có hôn ước trong người , nhưng một nữ t.ử cứ mãi chủ động đến phủ vị hôn phu, rốt cuộc vẫn khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy là đang tự hạ mình bám lấy.

 

Huống chi lại còn là ta chủ động lui hôn trước .

 

Bởi vậy trong kinh thành bắt đầu lan truyền lời đồn rằng ta ham trèo cao bám phượng, chê Hầu phủ sa sút nên mới bày ra từng ấy trò.

 

Lời ấy rồi cũng truyền đến tai Lục Lăng Xuyên.

 

Ánh mắt hắn gợn sóng, vừa tự giễu lại vừa nhẹ nhõm: “Nếu nàng thật sự là hạng người công lợi thế tục như thế, vậy trái lại ta còn nên thấy may mắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tham-tri-vi/10.html.]

“May vì ta sinh ra đã mang thân phận tôn quý, vừa hay có thứ để nàng toan tính.”

 

“Bằng không , e là chỉ dựa vào mỗi túi da đẹp đẽ này , ta căn bản chẳng giữ được nàng.”

 

Nói đến đây, giọng hắn đột ngột trở nên sắc lạnh: “Thế nhưng trong số chư vị ngồi đây, ai có phụ mẫu được như phụ mẫu nàng, hộ quốc hộ dân, c.h.ế.t trận nơi sa trường?”

 

“Lại có ai được như nàng, chẳng màng hiểm nguy của bản thân mà xuôi nam dập dịch?”

 

“Càng có ai giống nàng, rõ ràng năm xưa với ta từng nhiều phen bất hòa, vậy mà khi thấy ta ngã xuống nước, vẫn không chút do dự nhảy xuống cứu người ?”

 

Ánh mắt sắc như lưỡi đao của hắn quét qua từng người một, như thể lưỡi d.a.o lạnh lẽo lướt ngang qua mặt đám người nhiều chuyện kia .

 

Cả một bàn tiệc, không một ai dám hé răng đáp lại .

 

Lục Lăng Xuyên thu hồi ánh mắt, bật cười : “Vị hôn thê của ta là nữ t.ử tốt nhất trên đời này .”

 

“Sau này , kẻ nào còn dám ở trước mặt hay sau lưng nàng mà nói năng âm dương quái khí, vậy thì bản quận vương đành phải cắt lưỡi kẻ đó đi , khỏi làm bẩn tai bản vương!”

 

Khi ấy ta không có mặt ở đó.

 

Tất cả những lời này đều là Nhược Nhược kể lại cho ta nghe .

 

Lúc kể, nàng khoa tay múa chân, gương mặt đầy vẻ si mê: “Tri Vi, thanh mai sao sánh nổi trời giáng!”

 

“Hắn chính là người trời định của muội đó!”

 

“Nói cái gì mà tính tình quái gở chứ, chỉ cần hắn bảo vệ được muội , có quái gở với cả thiên hạ thì đã sao ?”

 

“Hắn là đích t.ử của Trưởng công chúa, là cháu ruột được bệ hạ yêu thương nhất, có kiêu ngạo phóng túng một chút thì làm sao nào?”

 

“Nếu ta có thân phận như thế, ta còn làm càn hơn hắn nữa kìa.”

 

“Tri Vi, chính là hắn , nhất định không sai đâu !”

 

Nàng thao thao bất tuyệt đến mức mày bay mắt múa, ta liên tiếp ra hiệu cho nàng mà nàng vẫn chẳng hề phát giác.

 

Cho đến khi nàng vừa xoay người lại , đối diện thẳng với đôi mắt như cười như không của Lục Lăng Xuyên, rồi giật mình ngã phịch trở lại ghế đá.

 

Mặt nàng đỏ bừng, lúng túng đến mức chỉ hận không thể c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Lục Lăng Xuyên cong môi cười , hỏi nàng: “Nửa tháng nữa, tam hoàng t.ử mời ta và Tri Vi đến phủ du ngoạn, Lý tiểu thư có muốn đi cùng không ?”

 

Hai mắt Nhược Nhược lập tức sáng rực: “Ta… ta cũng có thể đi sao ?”

 

“Cô nương là tri kỷ chí thân của Tri Vi, đương nhiên là có thể.”

 

Nhược Nhược lập tức cúi người , lắp ba lắp bắp: “Được, được ạ, tỷ phu.”

 

“Đa tạ tỷ phu!”

 

“Ta… ta về chuẩn bị trước đây.”

 

“Không quấy rầy Thẩm tỷ tỷ và tỷ phu nữa.”

 

Nàng như một làn khói, vèo cái đã chạy mất.

 

Ta hồ nghi nhìn sang Lục Lăng Xuyên: “Sao ngươi biết được ?”

 

Hắn nhướng mày: “Liếc mắt một cái là nhìn ra rồi , chẳng lẽ các nàng thật sự cho rằng nàng ấy giấu tâm tư kín lắm sao ?”

 

Ta tiến lại gần thêm một chút, chăm chú nhìn thẳng vào mắt hắn .

 

Hơi thở hắn khựng lại , thân thể cũng căng cứng, giọng nói như dây cung khẽ rung: “Nàng làm gì vậy ?”

 

Đôi mắt hắn màu nâu sẫm, đến khi ghé gần mới thấy ẩn hiện một tầng nâu nhạt.

 

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn , chậm rãi hỏi: “Vậy sao ta lại không nhìn thấu được tâm ý của ngươi?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...