Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mọi người quanh bàn ăn vì sự thay đổi đột ngột này mà đồng loạt đứng dậy theo Chung Tây Mân.
Ai nấy đều vừa lúng túng vừa bối rối, cuối cùng đồng loạt nhìn về phía Nguyễn Thanh Duệ.
Còn Nguyễn Thanh Duệ thì chẳng khách sáo chút nào.
“Không tiễn.”
“Được.”
Chung Tây Mân nở một nụ cười rạng rỡ, sau đó quay sang Úc Thế Uyên.
“À đúng rồi , thầy Úc, xe tôi có thể đỗ dưới nhà anh được không ?”
“Nhà tôi à ?”
Úc Thế Uyên ngẩn người .
“ Tôi không mua chỗ đỗ xe, chắc anh đang chiếm chỗ của người khác rồi .”
Chung Tây Mân lập tức nhíu mày lo lắng.
“Vậy sao ? Không biết ở đây có gọi được tài xế lái thay không nhỉ?”
Để tránh bị fan cuồng quấy rầy, Úc Thế Uyên cố ý mua nhà trong một khu dân cư khá hẻo lánh.
Đừng nói là tài xế lái thay .
Ngay cả gọi xe công nghệ ở đây cũng rất khó.
Huống hồ vừa mới mưa xong, trên đường chắc chẳng có nổi một chiếc xe.
Bình thường mỗi khi tụ tập ở nhà Úc Thế Uyên, mọi người đều đi xe thương vụ đưa đón.
Nhưng tối nay ai cũng đã uống rượu.
“Chị Thanh Duệ không uống rượu!”
Hằng Chú lập tức lên tiếng nhắc nhở, rồi chuồn thẳng vào bếp.
“Em đi tìm ít giấm đây!”
Ba người còn lại đồng loạt nhìn về phía Nguyễn Thanh Duệ.
Nguyễn Thanh Duệ: “?”
Thừa Lục không cho cô cơ hội từ chối.
“Chị, trời mưa lái xe nhớ cẩn thận nhé.”
Mọi chuyện đã phát triển đến mức này , Úc Thế Uyên cũng chỉ có thể phụ họa.
“Lái chậm thôi.”
“Ôi chao, thế này ngại quá.”
Chung Tây Mân vô cùng lịch sự đưa chìa khóa xe ra .
“Vậy tôi chỉ có thể cảm ơn cô Nguyễn thôi.”
Nguyễn Thanh Duệ nghiến răng.
“... Không có gì.”
Đầu óc con công này có vấn đề thật rồi sao ?
Đêm hôm khuya khoắt còn bày trò gì vậy ?
Làm hại cô đến cả nồi lẩu cũng không ăn xong!
Nhưng giờ bảo anh ở lại ăn tiếp...
Lại có gì đó kỳ kỳ.
Cuối cùng cô chỉ có thể tức tối nhận lấy chìa khóa xe.
---
Hai người ra khỏi cửa.
Suốt quãng đường không ai nói gì.
Mãi đến khi ngồi vào trong xe, Chung Tây Mân mới lên tiếng.
“Tối nay em uống t.h.u.ố.c rồi à ?”
“Anh mới có bệnh ấy .”
Nguyễn Thanh Duệ theo phản xạ cho rằng anh đang kiếm chuyện, mắng xong thì trong xe lại chìm vào yên lặng.
Cô cũng chẳng còn tâm trạng quan tâm anh .
Đây là lần đầu tiên cô lái xe thể thao.
Nhìn đống nút bấm phát sáng trên bảng điều khiển, cô tiện tay ấn đại một cái trông thuận mắt nhất.
Vụt!
Đèn pha bật sáng.
Bác bảo vệ đang tuần tra phía trước giật nảy mình .
Nguyễn Thanh Duệ vội vàng ấn nút bên cạnh để cứu vãn tình hình.
Hai giây sau ...
Mui xe bắt đầu từ từ thu lại .
Mưa bên ngoài lập tức đổ ập xuống mặt cô.
“...”
Nguyễn Thanh Duệ thật sự muốn đ.ấ.m Chung Tây Mân một trận.
“Lên ăn lẩu tiếp đi .”
Cô tắt máy xe.
Ngoài tắt máy ra thì cô chẳng biết làm gì nữa.
Mấy thứ còn lại nhìn không hiểu.
Chung Tây Mân giống như đang giận dỗi.
“Không đi .”
“Vừa rồi em đuổi tôi đi . Giờ quay lại mất mặt lắm.”
“Em nợ tôi một bữa lẩu.”
“Bữa này là Úc Thế Uyên mời tôi .”
Nguyễn Ưu Ái trợn trắng mắt.
Lông mi dài dính vài giọt nước, trông ướt nhẹp.
Chung Tây Mân như làm ảo thuật lấy ra một chiếc ô, che lên đầu cô.
“Vậy thì tôi cũng nợ em một bữa.”
Anh nhét ô vào tay cô, tháo dây an toàn rồi xuống xe.
Đi vòng sang phía ghế lái, ra hiệu cho cô cũng xuống.
Nguyễn Thanh Duệ siết c.h.ặ.t cán ô.
“Đừng nói với tôi chai rượu kia là rượu giả nhé?”
“Xuống trước đã .”
Chung Tây Mân tháo dây an toàn cho cô, kéo cô khỏi ghế lái.
Sau đó nhận lấy chiếc ô rồi cùng cô đi về phía cổng khu dân cư.
Nguyễn Thanh Duệ đang định hỏi xe
phải
làm
sao
thì thấy
anh
gõ gõ cửa kính phòng bảo vệ.
“Xin chào, cho tôi xin thông tin liên hệ của phòng bán nhà được không ?”
“ Tôi muốn mua một căn, có kèm chỗ đỗ xe.”
Nguyễn Thanh Duệ: “?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ai-muoi-ky/chuong-18-bay-gio-co-hung-roi-a-2.html.]
Chỉ để đỗ xe mà định mua luôn một căn nhà?
Mới uống có mấy ly thôi mà say tới mức này rồi ?
Cô lập tức kéo anh lại .
“Cút về xe tỉnh rượu đi . Tài xế lái thay đến tôi gọi anh .”
Cô mở ứng dụng gọi tài xế, vừa nhập địa chỉ xong thì Chung Tây Mân ở bên cạnh chậm rãi nhắc nhở.
“Xe thể thao chỉ có hai chỗ ngồi .”
“...”
Nguyễn Thanh Duệ hoàn toàn cạn lời.
Cuối cùng chỉ đành nhận mệnh đưa anh quay lại xe.
“Dạy tôi lái xe thể thao.”
Chung Tây Mân bấm mấy nút, khôi phục mui xe, chỉnh lại đèn xe và nhiệt độ điều hòa cho cô.
“Xong rồi .”
“Đơn giản thế thôi?”
“Vậy anh xuống xe lăn lộn nửa ngày để làm gì? Sớm bấm hai cái chẳng xong rồi à ?”
“Đồ thần kinh!”
Nguyễn Thanh Duệ gài số , đạp ga.
Tiếng động cơ gầm lên xé tan màn đêm.
Cảm giác lái của xe thể thao cực kỳ mạnh mẽ.
Giống như một ly rượu trắng nồng độ cao.
Chỉ cần tăng tốc là cảm giác ép lưng lập tức ập tới.
Ban đầu cô chạy chậm khoảng bốn mươi cây số một giờ để làm quen.
Sau đó dần tăng lên tám mươi.
Chiếc xe lao lên đường cao tốc.
Chung Tây Mân nhìn hình phản chiếu trên cửa kính bên cạnh, chậm rãi hỏi:
“Ngày mai em không đi làm thật à ?”
“Anh quản nhiều thế làm gì?”
“Đối thủ không có mặt, đi làm chẳng có hứng thú.”
“Bây giờ có hứng rồi à ?”
“?”
“Thúy Viên gần đây. Tôi lái xe tới Thúy Viên luôn nhé. Tôi không thích cảm giác lái chiếc xe này .”
“...”
Tiếng bàn tính trong đầu Chung Tây Mân gần như vang lên lách cách ngay trên mặt.
---
Thúy Viên là một khu đình viện kiểu Trung Hoa.
Có người canh gác hai mươi bốn giờ mỗi ngày.
Chung Tây Mân thuê dài hạn một căn viện t.ử dựa lưng vào cây sam cổ thụ trăm năm tuổi.
Bên trong còn có một khoảng sân riêng.
Giữa sân là hồ suối nước nóng nhân tạo.
Xung quanh được bao bọc bởi non bộ và dòng nước chảy.
Trong những góc khuất còn có hệ thống phun sương khô tạo không khí.
Mùa đông chuyển sang xuân, người dùng suối nước nóng không nhiều.
Trong hồ còn đọng lại chút nước mưa.
Mưa xuân rơi xuống non bộ, b.ắ.n tung thành từng đóa nước nhỏ.
Dọc theo sườn đá chảy xuống.
Từng giọt từng giọt rơi vào mặt hồ.
Tạo nên từng vòng gợn sóng lan rộng...
---
Ngày hôm sau .
Bầu trời trong xanh như được gột rửa.
Trên ngọn cây sam còn đọng vài giọt nước mưa trong suốt.
Gió xuân nổi lên.
Bóng cây lay động.
Người phụ nữ đang ngủ say trên giường bị ánh sáng lắc lư làm phiền.
Cô bực bội kéo chăn trùm kín đầu.
Một lúc lâu sau .
Người đàn ông bên cạnh vén chăn lên hỏi:
“Hôm nay sao em không đi làm ?”
Tối qua anh đã hỏi câu này tám trăm lần .
Tai cô nghe đến mức sắp mọc kén.
Nguyễn Thanh Duệ bực bội đáp:
“ Tôi hẹn gặp người .”
“Ai?”
Chung Tây Mân lập tức truy hỏi.
“Đi xem mắt à ?”
Tính khí tốt hiếm hoi của Nguyễn Ưu Ái cuối cùng cũng bị anh mài hết sạch.
Cô trợn trắng mắt.
“ Đúng vậy !”
Ném lại hai chữ đó.
Mặc kệ vẻ mặt như nuốt phải ruồi của Chung Tây Mân.
Cô nhanh ch.óng xuống giường, thu dọn xong xuôi rồi gọi xe về nhà.
---
Trên đường đi .
Nguyễn Thanh Duệ lướt danh sách WeChat.
Sau đó gửi một tin nhắn thoại, hẹn đối phương gặp mặt tại quán cà phê gần công ty.
Hôm nay là ngày làm việc.
Trong quán cà phê rất vắng người .
Cô đưa mắt nhìn quanh một vòng.
Rất nhanh đã tìm được người mình hẹn ở vị trí cạnh cửa kính.
Ánh nắng ngoài cửa sổ vừa vặn chiếu xuống.
Xuyên qua lớp kính sạch sẽ, phủ lên người cô gái một tầng ánh sáng dịu dàng.
Làn da trắng hồng như quả táo chín.
Nguyễn Thanh Duệ bước tới, kéo ghế ngồi xuống.
“Xin chào, Lục Ni.”
Chaporia
Bình Luận (0)