
Giới Thiệu
Từ nhỏ, tôi đã có thể nhìn thấy những sợi dây nhân duyên nối mình với người khác.
Ngày đầu nhập học, sợi dây giữa tôi và cô bạn cùng bàn đỏ rực như lửa.
Đến lễ tốt nghiệp, nó dần ngả sang màu tro xám rồi âm thầm đứt đoạn.
Tôi không hề buồn.
Bởi tôi biết, ba sợi dây nối với bố, mẹ và anh trai vẫn luôn đỏ thắm, bền chặt chưa từng đổi màu.
Đó là nơi cho tôi cảm giác an toàn.
Là lý do để tôi được tùy hứng, được làm nũng, được ngang bướng giữa cuộc đời này.
Cho đến năm tôi mười tám tuổi.
Bố mẹ dẫn về một cô gái nhút nhát, nói rằng cô ấy mới là con gái ruột thất lạc nhiều năm của họ.
Mẹ ôm tôi bật khóc.
Bố và anh trai cũng đỏ hoe mắt, liên tục cam đoan:
“Dù con bé có trở về, tình yêu dành cho con cũng sẽ không thay đổi.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)