“Chuyển vị trí? Em muốn đi à?”
Đầu dây bên kia dừng hai giây.
“Khung phân tích năm lần trước em làm, chị vẫn luôn sử dụng, rất tốt. Lãnh đạo bên em không giữ em lại sao?”
“Không cần giữ đâu ạ, là nguyên nhân cá nhân của em.”
Sau khi cúp máy, tôi sắp xếp dữ liệu chi tiết mới nhất, gửi vào email Phương Khiết, kèm một câu:
Đây là tiêu chuẩn xác nhận gốc bên khách hàng, cứ cập nhật theo cái này là được.
Phương Khiết nhanh chóng trả lời:
“Đã nhận được, cảm ơn chị Tô Đường.”
Giọng nói trong đầu cô ta không truyền đến cùng email.
Khoảng cách quá xa, cách cả một tầng lầu.
Khả năng đọc suy nghĩ này dường như bị giới hạn về khoảng cách, đại khái trong vòng mười mét. Vượt quá khoảng đó tôi sẽ không nghe thấy.
Bốn giờ chiều, tôi vào phòng trà rót nước thì gặp Phương Khiết.
Cô ta dựa vào bàn, khuấy cà phê. Nhìn thấy tôi bước vào, cô ta mỉm cười.
“Chị Tô Đường, nghe nói chị xin nghỉ rồi?”
“Ừ.”
“Thế đơn chuyển vị trí trước đây thì sao? Không làm nữa à?”
“Quy trình quá chậm, tôi không đợi nữa.”
Động tác khuấy cà phê của Phương Khiết dừng lại.
“Quy trình chuyển vị trí bị mắc ở chỗ giám đốc Thẩm ba tuần rồi vẫn chưa ký. Cả công ty đều biết cô ấy ở lại vị trí này vì thầm yêu giám đốc Thẩm, bây giờ đột nhiên hết hy vọng. Giám đốc Thẩm không ký đơn chuyển vị trí là vì sĩ diện. Một nhân viên hành chính theo đuổi anh ấy hai năm bỗng xin chuyển đi, truyền ra ngoài sẽ khiến anh ấy có vẻ quá vô tình. Không phải anh ấy không muốn thả người, mà là cảm thấy phiền phức.”
Suy nghĩ của Phương Khiết khác với những người khác.
Cô ta rất thông minh.
Nhưng phán đoán của cô ta về Thẩm Cận Bắc có đúng hay không, tôi không biết.
Tôi chỉ biết nguyên văn trong đầu anh là “phiền”.
“Vậy chúc chị Tô Đường mọi chuyện thuận lợi.”
Phương Khiết bưng cà phê rời đi.
“Cô ấy đi càng tốt. Sau này công việc liên lạc với bên giám đốc Thẩm chỉ còn mình mình. Phía khách hàng thì cứ từ từ xây dựng quan hệ rồi cũng giải quyết được.”
Tôi nhìn bóng lưng cô ta khuất sau góc hành lang.
Tôi rót một cốc nước nóng rồi trở lại chỗ ngồi.
Lục Dao gửi một tin nhắn thoại.
Tôi đeo tai nghe, nhấn mở.
“Đường Đường, tớ đã chuyển lời cho anh tớ. Anh ấy nghe xong không nói gì. Cậu cũng biết tính anh ấy rồi đấy, chuyện gì cũng không tỏ thái độ.
Nhưng sau đó tớ lén hỏi trợ lý của anh ấy. Trợ lý nói tờ đơn chuyển vị trí đúng là đang nằm trong ngăn kéo của anh ấy, đã ba tuần rồi, vẫn chưa ký.”
“Nguyên văn lời trợ lý là: Giám đốc Thẩm đã xem không chỉ một lần, nhưng lần nào lấy ra cũng lại đặt vào.”
Tôi nghe xong tin nhắn thoại, tháo tai nghe xuống.
Đã xem không chỉ một lần.
Lần nào lấy ra cũng lại đặt vào.
Vậy rốt cuộc anh đang chờ điều gì?
Ngày thứ mười lăm kể từ khi nộp đơn xin nghỉ.
Buổi báo cáo trực tiếp tại chỗ khách hàng do Phương Khiết phụ trách lại xảy ra vấn đề.
Lần này không phải vấn đề dữ liệu mà là phối hợp tại hiện trường.
Bên khách hàng đột nhiên đổi phòng họp, đồng thời yêu cầu thêm một bộ tài liệu so sánh với đối thủ cạnh tranh.
Phương Khiết luống cuống tay chân tại chỗ. Cuối cùng chính khách hàng phải tìm tài liệu, còn nói một câu:
“Tiểu Tô bên các cô trước đây lúc nào cũng chuẩn bị sẵn.”
Khi chuyện này truyền về công ty, chị Vương đang gọi điện với một trưởng phòng khác trong văn phòng mà không đóng cửa.
Tôi đi ngang qua, nghe được hai đoạn.
Một đoạn là lời chị ấy nói ngoài miệng:
“Phương Khiết vẫn cần thời gian thích nghi, dù sao cũng vừa mới đến.”
Một đoạn là suy nghĩ trong đầu:
“Biết trước thì đã giữ Tô Đường lại. Cô ấy làm những công việc phối hợp này chẳng hề tốn sức, tất cả các mối quan hệ đều được xử lý đâu ra đấy. Phương Khiết đến mới nửa tháng đã đắc tội gần hết khách hàng. Phòng nhân sự cũng khó chịu, nói thủ tục nghỉ việc của Tô Đường cứ làm bình thường, không giữ được.”
Tôi tăng tốc rời đi.
Buổi chiều, phần mềm liên lạc nội bộ của công ty xuất hiện một tin nhắn.
Người gửi là Tiểu Phương, trợ lý của Thẩm Cận Bắc.
“Chị Tô Đường, chị có tiện nghe điện thoại không?”
Tôi do dự vài giây rồi trả lời:
“Tiện, cậu nói đi.”
Tiểu Phương không nhắn tiếp mà gọi thẳng.
“Chị Tô Đường, cái đó… hôm nay giám đốc Thẩm bảo em hỏi chị. Báo cáo khung hợp tác năm mà tháng trước chị làm, chị có thể gửi cho em một bản điện tử không? Bên Phương Khiết không tìm được bản gốc.”
“Báo cáo đó được lưu trong ổ đĩa dùng chung. Đường dẫn tôi đã ghi trong sổ tay bàn giao. Bảo Phương Khiết xem sổ tay là được.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
Giọng Tiểu Phương hơi do dự:
“Được. Vậy em bảo cô ấy xem sổ tay.”
Chaporia
Bình Luận (0)