05
Trong lúc thất thần.
Tần Tư Việt tiến lại gần tôi, nhẹ nhàng bao lấy tay tôi.
Lòng bàn tay anh rất ấm.
Giọng nói vẫn lạnh nhạt bình hòa như mọi khi.
“Anh đã đặt nhà hàng rồi, chúng ta đi ăn cùng nhau nhé?”
Tôi lắc đầu.
Chậm rãi nhưng kiên quyết rút tay mình ra từng chút một.
“Không.”
“Hôm nay em có việc, để lần sau đi.”
Tôi đã nghĩ thông rồi.
Nếu không thể lập tức chia tay anh.
Vậy thì tôi sẽ từ từ rút bản thân ra khỏi mối quan hệ này.
Sẽ có một ngày.
Tôi buông bỏ được anh.
Nghe vậy, cả người Tần Tư Việt cứng đờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn tôi.
Rất lâu sau.
Anh mới hoàn hồn lại.
Trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi.
“Em không nhớ hôm nay là ngày gì sao?”
Sao có thể không nhớ chứ?
Để chúc mừng sinh nhật Tần Tư Việt.
Tôi đã đặt nhà hàng trước một tuần.
Đã chọn quà trước một tháng.
Chiếc đồng hồ đó cùng với chú gấu len do chính tay tôi đan đều đang nằm trong chiếc túi mà anh đang xách giúp tôi.
Chỉ là.
Không còn cần thiết phải tặng nữa.
Tôi cầm lại túi xách của mình, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường, nhàn nhạt nói:
“Chắc cũng không phải ngày gì quan trọng.”
Ngay khoảnh khắc câu nói ấy thốt ra.
Sắc mặt Tần Tư Việt trắng bệch.
Môi anh khẽ động.
Dường như vẫn muốn nói gì đó.
Rất lâu sau, anh chỉ cụp mắt xuống, nói một câu phụ họa theo tôi.
“Ừ.”
“Không phải ngày gì quan trọng.”
Những dòng bình luận điên cuồng lướt qua:
【Cảm giác nam chính sắp tan nát rồi. Rõ ràng hôm nay là sinh nhật anh ấy, anh ấy còn chuẩn bị quà cho nữ phụ nữa, không ngờ nữ phụ lại quên mất.】
【Nam chính quay đầu lại đi, nữ chính bảo bối vẫn luôn đợi anh đó, hu hu.】
【Nữ phụ đối xử với nam chính như vậy rồi mà sao nam chính còn chưa chia tay? Đau lòng quá.】
【Yên tâm đi, nữ phụ sắp bị loại khỏi cốt truyện rồi.】
Tôi xoay người đi về hướng ngược lại.
Lồng ngực nặng trĩu.
Nhưng tôi không hề ngoái đầu nhìn lại.
Trở về ký túc xá.
Tôi mở túi xách, định cất món quà chưa tặng vào tận sâu trong ngăn kéo.
Lại phát hiện một món đồ không thuộc về mình.
Đó là một chiếc hộp rất tinh xảo.
Mở ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh.
Lần trước đi dạo phố cùng Tần Tư Việt, tôi đã nhìn nó thêm vài lần, nhưng vì giá quá đắt nên đành từ bỏ.
Không ngờ anh lại mua nó cho tôi.
Tôi chớp chớp mắt.
Khóe mắt hơi ướt.
Không biết nên diễn tả cảm xúc lúc này như thế nào.
Mơ hồ, những dòng bình luận lại hiện lên trước mắt:
【Nữ phụ không phải cảm động rồi đấy chứ? Thật ra cái này vốn không phải mua cho cô ta, là nữ chính không cần nên nam chính mới tiện tay tặng lại thôi.】
【Chậc chậc, người tầng lớp thấp đúng là dễ lừa.】
À.
Lại là tôi tự mình đa tình rồi.
Tôi lặng lẽ lau nước mắt.
Lần này.
Tôi không còn ý định đi xác minh tính chân thực của những dòng bình luận với Tần Tư Việt nữa.
Dù sao.
Kết quả nhận được cũng luôn không như ý.
Cứ như vậy đi.
Từ sau ngày đó, số lần tôi gặp Tần Tư Việt giảm mạnh.
Để tránh mặt anh.
Mỗi lần tan học tôi đều hòa vào dòng người rồi rời đi.
Anh hẹn gặp tôi.
Tôi cũng luôn lấy lý do bận học để qua loa từ chối.
Ban đầu tuy rất buồn.
Nhưng sau đó tôi cũng dần quen với cuộc sống một mình.
Chỉ là tôi không ngờ.
Lần gặp lại Tần Tư Việt lại đến bất ngờ như vậy.
Nguyên nhân là vì tôi nhận được học bổng quốc gia, hội sinh viên muốn thực hiện một cuộc phỏng vấn nhỏ với tôi, nhưng lại không tìm được địa điểm phù hợp.
Bất đắc dĩ.
Đàn anh đề nghị thuê một phòng khách sạn theo giờ.
Phỏng vấn xong sẽ rời đi.
Nhưng tôi thế nào cũng không ngờ.
Lại gặp Tần Tư Việt ở nơi này.
Người đàn ông siết lấy cổ tay tôi, khóe mắt đỏ hoe, chắn trước mặt tôi không chịu rời đi.
“Đừng vào đó với anh ta.”
Tôi nhíu mày, hất tay anh ra.
“Tránh ra.”
Tần Tư Việt đứng nguyên tại chỗ.
Không nhúc nhích.
Chaporia
Bình Luận (0)