09
Hôm nay không có tiết học.
Đầu óc tôi cũng rất hỗn loạn.
Vì vậy, tôi đi lang thang vô định trong trường.
Cho đến khi trước mặt xuất hiện một bóng người quen thuộc.
Là Phó Uyển Ninh.
“Tôi có chuyện muốn nói với cô, chúng ta đến quán cà phê bên cạnh ngồi một lát được không?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Phó Uyển Ninh ngồi đối diện tôi.
Cô ấy rất đẹp.
Mang đến cho người ta cảm giác dịu dàng và thanh nhã.
Vì vậy, cho dù những dòng bình luận luôn dẫn dắt.
Tôi cũng không thể sinh ra bất kỳ địch ý nào với cô ấy.
“Bạn học Phó, cô muốn nói gì với tôi?”
Tôi hỏi.
Không ngờ Phó Uyển Ninh lại nói một câu gây chấn động.
“Tôi cũng nhìn thấy những dòng bình luận đó.”
Sau đó.
Cô ấy chậm rãi kể cho tôi nghe.
Hóa ra, những dòng bình luận cũng là một phần của thế giới này.
Mục đích xuất hiện của chúng chính là tác hợp cô ấy và Tần Tư Việt.
Cho nên nội dung những dòng bình luận mà tôi nhìn thấy đều nửa thật nửa giả.
Tần Tư Việt đưa Phó Uyển Ninh đến hội trường là thật.
Nhưng thích cô ấy là giả.
Lý do thật sự là vì Phó Uyển Ninh bị mù đường, mà Tần Tư Việt vừa hay phải đến đón tôi nên tiện đường đưa cô ấy tới đó.
Lần thứ hai.
Ở khách sạn Thịnh Hào.
Là Phó Uyển Ninh lấy lý do công việc để lừa Tần Tư Việt đến.
Cô ấy không biết anh đã có bạn gái.
Hôm đó, vốn dĩ cô ấy muốn tỏ tình.
Phó Uyển Ninh nhẹ nhõm cười cười rồi hỏi tôi:
“Cô có biết hôm đó vì sao Tần Tư Việt lại chịu nói chuyện với tôi lâu như vậy không?”
Tôi lắc đầu.
“Bởi vì chúng tôi đang nói về mẫu người yêu lý tưởng.”
“Anh ấy hoàn toàn dựa theo hình mẫu của cô để miêu tả nửa kia của mình. Cho nên ngay từ lần đầu nhìn thấy cô, tôi đã đoán được cô chính là bạn gái anh ấy.”
Tôi âm thầm tiêu hóa những thông tin này.
Chỉ cảm thấy vô cùng khó tin.
Trước đây tôi từng nghi ngờ tính chân thực của những dòng bình luận.
Nhưng lại không ngờ.
Những gì chúng nói thật sự là nửa thật nửa giả.
Tôi mím môi.
Vẫn còn muốn hỏi gì đó.
Phó Uyển Ninh dường như đoán được suy nghĩ trong lòng tôi, thẳng thắn nói:
“Tối qua đúng là tôi đã đưa Tần Tư Việt về nhà.”
“Những dòng bình luận vẫn luôn xúi giục tôi tranh thủ lúc anh ấy say mà làm gì đó với anh ấy. Tôi không nghe theo, mà gọi điện cho cô.”
“Còn những chuyện khác, Tần Tư Việt sẽ tự mình giải thích với cô.”
Khóe mắt tôi nóng lên.
Tôi hít hít mũi, nghiêm túc nói:
“Cảm ơn.”
“Cảm ơn cô đã nói cho tôi biết những chuyện này.”
Giây tiếp theo.
Những dòng bình luận bắt đầu lướt qua với tốc độ cực nhanh:
【Nữ chính, cô đang làm cái gì vậy?! Sao cô có thể nói cho nữ phụ những chuyện này? Nếu cô ấy biết sự thật thì chẳng phải cô hết cơ hội rồi sao?】
【Đúng vậy, chúng tôi làm những chuyện này đều là vì cô mà.】
【Nữ chính này thật sự không kéo nổi luôn, tôi mệt rồi.】
【Nữ chính, cô chẳng phải thích nam chính sao? Thích thì phải cố gắng tranh giành chứ!】
Phó Uyển Ninh chỉ bình thản mỉm cười.
Sau đó, cô ấy nhìn những dòng bình luận giữa không trung rồi lên tiếng:
“Tôi đúng là thích Tần Tư Việt.”
“Nhưng anh ấy đã có bạn gái.
Nếu tôi chen chân vào, chẳng phải sẽ trở thành kẻ thứ ba sao?”
“Tôi muốn hỏi các người một câu, nếu một người đạo đức bại hoại, cô ấy còn xứng làm nữ chính không?”
Trong nháy mắt.
Những dòng bình luận đang cuồn cuộn trôi qua bỗng im lặng.
Sau đó.
Những dòng chữ giữa không trung dần trở nên trong suốt.
Rồi từ từ biến mất.
Cuối cùng hoàn toàn rời khỏi thế giới này.
Phó Uyển Ninh mỉm cười với tôi.
Nhưng ánh mắt lại dừng ở phía sau lưng tôi.
Giọng cô ấy rất khẽ:
“Nguyễn Vi, quay đầu lại đi.”
“Có người vẫn luôn đứng phía sau chờ cô.”
10
Tôi theo bản năng nhìn theo hướng ánh mắt của cô ấy.
Tần Tư Việt đang đứng phía sau tôi.
Không biết đã đến từ lúc nào.
Có lẽ.
Từ khoảnh khắc tôi rời khỏi nhà anh.
Anh đã lặng lẽ đi theo tôi.
Tôi chớp chớp mắt, có chút áy náy bước tới, đang định mở miệng nói chuyện.
Thì Tần Tư Việt đã nắm lấy tay tôi trước.
Anh nhẹ nhàng bóp bóp đốt ngón tay tôi, giọng nói dịu dàng:
“Hôm nay không có tiết học, về ngủ thêm một lát nhé?”
Tôi gật đầu.
Mặc anh nắm tay mình.
Cùng nhau trở về chiếc giường lớn ấy.
Tần Tư Việt ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.
Ngược lại, chính anh là người xin lỗi tôi trước.
“Vi Vi, là anh không tốt.”
“Đáng lẽ anh nên chủ động giải thích rõ ràng với em.”
“Anh không biết những dòng bình luận đó đã nói những gì.”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng.
Nhưng suy nghĩ lại có chút trôi xa.
Im lặng một lúc.
Cuối cùng tôi vẫn xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt Tần Tư Việt, hỏi ra điều đã khiến tôi thắc mắc rất lâu.
Tôi cố đè nén hơi nóng đang dâng lên trên gò má.
Bình tĩnh hết mức có thể rồi lên tiếng:
“Trước đây, lúc em bảo anh chậm lại, tại sao anh không nghe?”
“Nếu anh kéo dài quá lâu… em sẽ rất khó chịu.”
Tần Tư Việt ngẩn người.
Trên mặt hiện lên vẻ mờ mịt.
“Chẳng phải em thích sao?”
Tôi sửa lại:
“Em thích.”
“Nhưng em không thích quá lâu.”
Tần Tư Việt im lặng.
Sau đó kể cho tôi nghe một chuyện cũ mà tôi chưa từng để ý.
Khi ấy.
Chúng tôi vừa mới ở bên nhau chưa lâu.
Trong một lần Tần Tư Việt đến đưa đồ cho tôi, anh vô tình nghe thấy tôi đang gọi điện với bạn thân.
Đúng lúc đó.
Chúng tôi đang nói về vài chủ đề khá riêng tư.
Tôi còn trẻ người non dạ, ăn nói không biết ngượng mà thẳng thừng tuyên bố:
“Em thích đàn ông bền bỉ một chút, tốt nhất là có thể khiến em liên tục cầu xin tha thứ, đến mức mắt mất tiêu cự.”
Không ngờ.
Những lời ấy đều bị Tần Tư Việt nghe không sót một chữ.
Vốn dĩ chỉ là câu nói đùa.
Nhưng anh lại tưởng là thật.
Hơn nữa còn luôn cố gắng thực hiện theo.
Lần này.
Đến lượt tôi im lặng.
Vậy mà Tần Tư Việt vẫn không ngừng truy hỏi:
“Cho nên, thật ra em không thích như vậy, đúng không?”
Tôi tránh ánh mắt nóng bỏng của anh.
Cũng từ chối trả lời câu hỏi này.
Chỉ nói:
“Sau này đừng uống thuốc nữa.”
“Không tốt cho sức khỏe.”
Không chỉ không tốt cho sức khỏe của Tần Tư Việt.
Mà đương nhiên, cũng không tốt cho sức khỏe của tôi.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)