04

Tôi thoải mái cởi đồ lót ra, thay một chiếc váy ngủ rộng rãi.

Trước đây mỗi khi Phong Diệp ở nhà tôi.

Tôi luôn mặc những bộ quần áo kín đáo và không thoải mái.

Ngay cả ở nhà cũng nghiêm chỉnh cài chặt áo ngực.

Bây giờ.

Tôi không muốn để tâm nhiều như vậy nữa.

Đến giờ ăn tối.

Phong Diệp lại làm cả bàn đầy những món tôi thích.

Tôi cúi đầu, chăm chú ăn.

Phong Diệp rút một tờ khăn giấy.

Rất tự nhiên lau vết nước sốt bên khóe môi cho tôi.

“Chu Nịnh, tôi có thể ở lại đây không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh giải thích:

“Tháng này cô đã lên cơn hen suyễn hai lần rồi, tôi thật sự không yên tâm.”

Nếu là trước đây.

Tôi chắc chắn sẽ từ chối ngay không cần suy nghĩ.

Nhưng hôm nay thì khác.

Tôi nuốt thức ăn trong miệng xuống rồi nói:

“Gần đây đúng là phát tác hơi thường xuyên, tôi cũng có chút lo lắng.”

“Anh ở lại đây thì tôi yên tâm hơn nhiều.”

Phong Diệp cười cười.

Trong mắt lóe lên một tia sáng.

Buổi tối.

Khi anh đi tắm.

Nhân lúc anh không có ở đó, tôi mở khóa điện thoại của anh.

Sau đó nhìn thấy lịch sử trò chuyện giữa anh và Bùi Quyện.

Bùi Quyện hỏi:

【Cậu đang ở đâu?】

Phong Diệp:

【Tôi đang ở nhà Nịnh Nịnh.】

Bùi Quyện lập tức cảnh giác:

【Cậu ở nhà cô ấy làm gì?】

【Mấy ngày nay bệnh hen suyễn của cô ấy phát tác hơi thường xuyên, tôi không yên tâm để cô ấy ở nhà một mình.】

【Ồ, tốt nhất là như vậy đi.】

【Nhưng tôi nhắc cậu trước, tôi chỉ nhờ cậu chăm sóc cô ấy thôi, đừng vượt giới hạn.】

【Không phải cậu không muốn cưới cô ấy sao?】

【Sao vậy, ở nước ngoài nếm đủ của lạ rồi, giờ lại muốn quay về ăn cỏ cũ à?】

【Cậu không sợ cô ấy phát hiện sao?】

【Chuyện giữa tôi và cô ấy không cần cậu xen vào.】

【Huống hồ Chu Nịnh là đồ bám người, rời xa tôi là không sống nổi. Dù có phát hiện đi nữa, chẳng phải chỉ cần dỗ dành vài câu là lại ngoan ngoãn vẫy đuôi với tôi sao, có đuổi cũng không đi được.】

Tôi nhìn chằm chằm câu nói cuối cùng.

Rất lâu, rất lâu.

Hốc mắt cay xè.

Tôi cố gắng hết sức để không rơi nước mắt.

Không đáng.

Khóc vì anh ta, không đáng.

Mười phút sau.

Phong Diệp bước ra khỏi phòng tắm.

Tôi hít sâu một hơi, tắt màn hình điện thoại rồi đặt lại chỗ cũ.

Tối hôm đó.

Sau khi tắm xong, tôi thay một chiếc váy ngủ hai dây gợi cảm.

Chất liệu lụa.

Màu đỏ rượu vang.

Cổ áo khoét rất sâu.

Vạt váy ngắn đến mức quá đáng, chỉ vừa đủ che tới gốc đùi.

Nói là váy ngủ.

Nhưng thực chất chẳng khác nội y gợi cảm là bao.

Đó là lần trước đi mua sắm, cô bạn thân nhất quyết nhét cho tôi.

Cô ấy từng nói:

“Vóc dáng cậu đẹp thế này, không mặc mấy bộ như vậy thì phí quá.”

Mua về xong.

Tôi luôn treo nó ở góc trong cùng của tủ quần áo.

Ngay cả mác cũng chưa tháo.

Tối nay.

Tôi tháo rồi.

Tôi không lau khô tóc.

Những giọt nước men theo xương quai xanh chảy xuống.

Làm ướt một mảng nhỏ nơi cổ áo.

Chiếc váy ngủ dính sát vào cơ thể.

Mơ hồ phác họa những đường cong mềm mại.

Tôi chân trần bước ra khỏi phòng tắm.

Phong Diệp đang ngồi trên ghế sofa lau tóc.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Động tác khựng lại một chút.

Chỉ một chút thôi.

Rất nhanh đã dời ánh mắt đi.

Nhưng tôi đã bắt được.

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

Tôi giả vờ như không nhìn thấy.

Đóng cửa trở về phòng ngủ.

Co người trong chiếc ghế sofa đơn bên kia.

Vạt váy ngủ trượt lên một đoạn.

Để lộ hơn nửa đùi.

Tôi chụp cho mình một tấm ảnh.

Gửi vào tài khoản của Bùi Quyện.

À không.

Phải nói là tài khoản của Phong Diệp mới đúng.

【Bé cưng, em vừa tắm xong, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ thôi.】

【Bên trong không mặc gì cả nhé.】

【Bé cưng có muốn xem em vén váy ngủ lên không?】

Bên kia lập tức trả lời:

【Bé cưng từ lúc nào lại biết trêu người như vậy?】

Tôi cười:

【Anh lưu manh như thế, đương nhiên là em học từ anh rồi.】

Tối hôm đó.

Chúng tôi chơi đùa đến tận nửa đêm.

Sáng hôm sau.

Phong Diệp làm bữa sáng xong liền vào phòng gọi tôi dậy.

Khi nhìn thấy tôi vẫn mặc chiếc váy tối qua.

Tai anh lập tức đỏ lên rõ rệt bằng mắt thường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...