Cô ta không trả nổi.

Bạn bè từng vây quanh cô ta cũng biến mất sạch.

Dù sao thứ họ thích không phải con người Mạnh Nhã.

Mà là hình ảnh cô ta được một bác sĩ thiên tài nâng niu, được tiền tài dát lên người.

Khi lớp vàng ấy bị bóc xuống, bên trong chẳng còn gì đáng xem.

Tôi mặc một bộ vest màu kem, tóc buộc thấp, bước vào phòng hòa giải.

Hạ Thừa Chu nhìn tôi rất lâu.

Ánh mắt anh đỏ lên.

“Tri Ý.”

Tôi ngồi xuống đối diện anh.

“Luật sư của anh đâu?”

Anh khàn giọng:

“Anh muốn nói chuyện riêng với em.”

Tôi nhìn đồng hồ.

“Anh có năm phút.”

Hạ Thừa Chu siết tay trên đầu gối.

Trước kia anh ghét nhất dáng vẻ bình tĩnh này của tôi.

Anh luôn cảm thấy tôi quá lý trí, quá lạnh nhạt, không giống Mạnh Nhã lúc nào cũng cần anh.

Nhưng bây giờ, chính sự bình tĩnh ấy khiến anh sợ.

Vì anh phát hiện, khi Thẩm Tri Ý không còn nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương, anh chẳng còn cách nào khiến cô dao động.

“Anh xin lỗi.”

Anh nói rất khẽ.

“Tối đó anh thật sự không nên nói những lời kia.”

“Anh và Mạnh Nhã không như em nghĩ. Anh chỉ xem cô ấy như em gái. Cô ấy từng là bệnh nhân anh phụ trách, hoàn cảnh không tốt, lại luôn rất ngưỡng mộ anh…”

Tôi ngắt lời anh.

“Hạ Thừa Chu, anh không cần kể quá trình ngoại tình tinh thần của mình cho tôi nghe.”

Mặt anh trắng bệch.

“Anh không ngoại tình.”

Tôi nhìn anh.

“Anh dùng tiền chung của vợ chồng mua xe cho cô ta.”

“Anh đưa cô ta đi hội nghị, để cô ta ở phòng suite cùng tầng với anh.”

“Anh nhớ cô ta dị ứng hải sản, nhớ cô ta sợ m/a/u, nhớ cô ta thích túi màu trắng.”

“Nhưng anh không nhớ tôi dị ứng hoa bách hợp.”

“Không nhớ tôi từng vì anh thức ba đêm liền trong bệnh viện.”

“Không nhớ hôm đó là kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chúng ta.”

Từng câu rơi xuống.

Hạ Thừa Chu không thể phản bác.

Tôi tiếp tục:

“Anh có thể cứu cô ta. Anh là bác sĩ, anh cứu người, tôi không trách.”

“Nhưng anh không thể một bên dùng mạng mình chứng minh tình sâu nghĩa nặng với cô ta, một bên bắt tôi đứng ra dọn hậu quả.”

“Anh càng không thể vừa làm tổn thương tôi, vừa yêu cầu tôi rộng lượng.”

Tôi đẩy đơn ly hôn đến trước mặt anh.

“Ký đi.”

Hạ Thừa Chu nhìn tờ giấy ấy, tay run lên.

“Tri Ý, chúng ta sáu năm…”

“Đúng.”

Tôi gật đầu.

“Sáu năm.”

“Sáu năm đủ để tôi nhìn rõ anh là người thế nào.”

“Cũng đủ để tôi trả hết món nợ tình cảm của mình.”

Mắt Hạ Thừa Chu đỏ ngầu.

“Em thật sự không còn yêu anh nữa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...