Còn Hạ Thừa Chu.
Lần cuối tôi nghe tên anh là trong một cuộc trò chuyện rất lâu về sau.
Tống Diên nói anh vẫn độc thân.
Cũng không còn liên lạc với Mạnh Nhã.
Mạnh Nhã vì nợ nần và hồ sơ học thuật có vết đen, đổi vài thành phố nhưng sống không tốt.
Có lần cô ta say rượu gọi cho Hạ Thừa Chu, khóc hỏi anh có từng thật lòng yêu cô ta không.
Hạ Thừa Chu chỉ nói:
“Cô không xứng hỏi câu đó.”
Sau đó anh cúp máy.
Nghe rất hả giận.
Nhưng tôi không còn hứng thú.
Đối với tôi, họ đều là người của kiếp trước.
Một kiếp mà tôi đã tự tay chôn xuống.
Đêm đó, tôi đứng bên cửa sổ căn hộ ở Paris, nhìn tháp Eiffel sáng lên trong màn đêm.
Cố Nghiên gửi tin nhắn tới.
“Ngày mai họp lúc chín giờ. Đại thiết kế Thẩm, đừng thức khuya.”
Tôi cười, trả lời một chữ:
“Ừ.”
Trên bàn làm việc, bản thiết kế mới vừa hoàn thành.
Ở góc giấy, tôi viết xuống tên bộ sưu tập tiếp theo.
“Reborn.”
Tái sinh.
Không phải vì ai đó yêu tôi.
Không phải vì ai đó hối hận.
Không phải vì thắng một trận ly hôn hay khiến kẻ thứ ba trả giá.
Mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu.
Một người phụ nữ hả dạ nhất không phải là nhìn kẻ phản bội quỳ xuống cầu xin.
Mà là khi anh ta quỳ xuống, cô đã không còn muốn nhìn nữa.
Tôi từng yêu Hạ Thừa Chu.
Từng vì anh bỏ lỡ Paris.
Từng vì anh giam mình trong căn nhà không có hơi ấm.
Từng vì một tiếng “vợ à” của anh mà mềm lòng vô số lần.
Nhưng sau cùng, cũng chính tiếng “vợ à” ấy đã giúp tôi tỉnh mộng.
Anh gọi tôi là vợ.
Là để tôi chăm sóc anh thay người phụ nữ khác.
Vậy tôi trả lại anh danh phận ấy.
Trả lại căn nhà ấy.
Trả lại cuộc hôn nhân mục ruỗng ấy.
Sau đó kéo vali, đi về phía bầu trời của chính mình.
Từ đó về sau, Hạ Thừa Chu không còn là vết thương của tôi.
Anh chỉ là một cái tên cũ.
Còn tôi là Thẩm Tri Ý.
Là người đã bước ra khỏi đêm mưa ấy.
Là người đã tự tay đeo lại vương miện cho mình.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)