Lớp Da Thứ Hai/Chương 13C. 13
20px

“Không biết, cô nói đi.”

“Ba người. Người nào cuối cùng cũng gặp vấn đề ở khâu chuỗi cung ứng. Phương Như Quân là kiểu người yêu cầu chất lượng đến mức biến thái, chỉ cần nhà cung cấp của cô xảy ra sai sót ở một khâu thôi là cả dây chuyền bị cắt sạch.”

Tôi nhìn cô ta.

“Rồi sao?”

“Rồi thì tốt nhất cô nên cầu nguyện cho Tôn Ký Dệt May của cô đừng xảy ra bất kỳ trục trặc nào.”

Nói xong cô ta quay người bỏ đi.

Tôi đứng ở hành lang suy nghĩ một lúc.

Sau đó lấy điện thoại gọi cho chú Tôn.

“Chú Tôn, dây chuyền sản xuất có phương án dự phòng không? Nếu dây chuyền chính gặp sự cố thì có thể chuyển sang dây chuyền dự phòng để tiếp tục giao hàng không?”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

“Nha đầu, có phải cháu nghe được chuyện gì rồi không?”

“Có người nhắc cháu nên chuẩn bị thêm một phương án.”

Chú Tôn cười hề hề.

“Yên tâm. Chú làm nghề này bốn mươi năm rồi, sao có thể không có phương án dự phòng được? Dây chuyền thứ hai có thể khởi động bất cứ lúc nào, lượng bông nguyên liệu dự trữ cũng đủ. Thứ cháu nên lo không phải bên này, mà là đừng căng thẳng lúc ký hợp đồng.”

“Cảm ơn chú Tôn.”

“Cảm ơn gì chứ. Cháu giúp bộ xương già này có cơ hội làm ăn phát đạt thêm lần nữa, người nên cảm ơn là chú mới đúng.”

Cúp điện thoại, lòng tôi yên tâm hơn một chút.

Tối trước ngày ký hợp đồng.

Tôi lục lại bản thiết kế đầu tiên mình vẽ khi mới vào công ty ba năm trước.

Nét vẽ còn rất non nớt, đường nét xiêu vẹo.

Nhưng ở một góc có viết một câu.

“Làm ra những bộ quần áo chân thật nhất với làn da.”

Tôi cất bản thiết kế đi, đặt vào ngăn dưới cùng của tủ đầu giường.

Triệu Viễn từ phòng tắm bước ra.

“Ngày mai có sắp xếp gì?”

“Ký hợp đồng. Chính thức ký hợp tác liên danh với Đường Nhiễm.”

Anh ta đứng đó lau tóc.

Mấy giây sau.

“Hợp đồng lớn cỡ nào?”

“Đợt đầu mười nghìn sản phẩm.”

Động tác trên tay anh ta khựng lại.

“Mười nghìn?”

“Ừ.”

“Em có phải là… rất giỏi rồi không?”

Tôi nhìn anh ta.

Đây có lẽ là lần đầu tiên trong ba năm qua anh ta nói với tôi bằng giọng điệu như vậy.

“Cũng tạm.”

“Vậy… sau này kiếm được bao nhiêu?”

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

“Đến lúc đó rồi tính.”

Anh ta lại trở về dáng vẻ ừ à cho có lệ thường ngày, cầm điện thoại lên lướt video.

Tôi tắt đèn.

Ngày ký hợp đồng.

Phòng họp tầng mười lăm, trụ sở chính của Đường Nhiễm.

Trên chiếc bàn dài đặt hai bản hợp đồng, một bản chính và một bản sao.

Phương Như Quân mặc bộ vest xanh đậm, tóc búi gọn gàng.

Tôi mặc chiếc áo len cashmere màu lạc đà mà Triệu Mẫn tặng, phối cùng quần tối màu.

Khi ký tên, khoảnh khắc đầu bút chạm xuống mặt giấy, đầu ngón tay tôi hơi lạnh đi.

“Ký xong rồi.”

Phương Như Quân đưa tay về phía tôi.

“Chào mừng cô gia nhập Đường Nhiễm.”

Tôi nắm lấy tay cô ấy.

“Hợp tác vui vẻ.”

Lúc bước ra khỏi phòng họp, giám đốc bộ phận thương hiệu của Đường Nhiễm đưa cho tôi một tập tài liệu.

“Nhà thiết kế Lâm, đây là quy trình của buổi ra mắt sản phẩm mới vào thứ Sáu tuần sau. Dòng liên danh sẽ là tiết mục kết màn, thời gian cô lên sân khấu khoảng ba phút. Nếu cần, chúng tôi có thể chuẩn bị bài phát biểu giúp cô…”

“Không cần, tôi tự nói.”

Ông ấy sửng sốt một chút.

“Được.”

Sau khi ký hợp đồng xong, tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Nhìn chính mình trong gương.

Chiếc áo len màu lạc đà.

Gương mặt không trang điểm.

Quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt.

Lâm Vãn hai mươi chín tuổi.

Hai năm trước vẫn còn là một trợ lý ngồi trong văn phòng lớn, ngày ngày kẻ đường phụ trên bản vẽ.

Một năm trước vẫn còn là một nhà thiết kế vô danh, ngồi lì cả buổi chiều ở chợ vải, bị nắng thiêu đỏ bừng cả mặt.

Ba tuần trước còn ngồi trên bàn ăn nhà mẹ chồng nghe Triệu Mẫn nói:

“Dì của Nữu Nữu thì có dự án gì chứ.”

Tôi nhìn vào gương rồi khẽ cười.

Lấy điện thoại ra.

Gửi cho Nữu Nữu một đoạn tin nhắn thoại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...