Lớp Da Thứ Hai/Chương 19C. 19
20px

Thương hiệu cá nhân của tôi, “Vãn Phu”, chính thức được đăng ký.

Logo thương hiệu do chính tôi thiết kế.

Một bàn tay nhỏ đặt trên một tấm vải.

Là tranh Nữu Nữu vẽ.

Khi nghe nói dì mình muốn xây dựng thương hiệu riêng, con bé chủ động vẽ hơn chục bản phác thảo.

Tôi chọn bản tốt nhất.

Nhờ nhà thiết kế chuyển thành đồ họa vector.

Sau khi biết chuyện, Triệu Mẫn đắc ý suốt mấy ngày.

“Logo này do con gái tôi thiết kế đấy nhé! Mọi người đã từng thấy nhà thiết kế thương hiệu năm tuổi chưa?”

Cô ấy đăng lên vòng bạn bè tận ba lần.

Nửa năm sau.

Mùa thứ hai của dòng liên danh Đường Nhiễm ra mắt.

Cháy hàng ngay trong ngày đầu tiên.

Mùa đầu tiên của dòng liên danh Vân Sơ lên kệ.

Một tuần doanh số vượt hai mươi nghìn sản phẩm.

Dòng sản phẩm đầu tiên của thương hiệu riêng “Vãn Phu” chính thức ra mắt.

Bộ sưu tập quần áo mặc sát da bốn mùa dành cho trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ.

Định vị phân khúc trung cao cấp.

Giá bán từ một trăm năm mươi đến ba trăm tệ.

Sau ba ngày mở bán.

Đơn hàng đạt bốn nghìn tám trăm sản phẩm.

Tôi nhận được điện thoại của Phương Như Quân.

“Tôi thấy số liệu của cô rồi.”

“Vâng.”

“Một thương hiệu độc lập năm đầu tiên mà đạt được mức này, trong ngành không quá mười cái.”

“Chắc là may mắn thôi.”

“Không phải may mắn.”

“Là ba năm cô ngồi lì ở chợ vải.”

“Là ba tháng thức tới nửa đêm vẽ bản thảo bằng tay.”

“Là khoảng thời gian cô bỏ ra mười lăm nghìn tệ đóng học phí cho cháu gái mà vẫn không từ bỏ.”

“Những thứ đó đều không phải may mắn.”

Tôi cầm điện thoại, ngả người ra lưng ghế.

“Tổng Phương, hôm nay sao chị cảm tính thế?”

“Vì mười lăm năm trước tôi cũng từng trải qua những chuyện này.”

“Nên tôi hiểu cảm giác đó.”

Cô ấy cười một tiếng.

“Được rồi, không tâm sự nữa. Nhớ gửi báo cáo quý cho tôi.”

Cúp máy.

Tôi mở báo cáo tài chính trên máy tính.

Doanh thu nửa năm của studio.

Ba triệu bốn trăm nghìn tệ.

Trừ đi chi phí, nhân sự, tiền thuê mặt bằng và tiền mua nguyên liệu.

Lợi nhuận ròng.

Một triệu không trăm tám mươi nghìn tệ.

Cộng thêm tiền chia bản quyền từ dòng liên danh của Đường Nhiễm.

Một triệu bảy trăm ba mươi nghìn tệ.

Cộng thêm tiền chia bản quyền từ dòng liên danh của Vân Sơ.

Sáu trăm hai mươi nghìn tệ.

Tổng thu nhập trong nửa năm.

Ba triệu bốn trăm ba mươi nghìn tệ.

Tôi đóng báo cáo lại.

Gọi điện cho mẹ.

“Mẹ, con trả lại thẻ ngân hàng cho mẹ.”

“Con…”

“Con không cần nữa.”

“Nhưng một trăm hai mươi nghìn tệ mẹ đưa cho con ngày đó là chỗ dựa lớn nhất trong lúc con khó khăn nhất.”

“Cảm ơn mẹ.”

“Cũng cảm ơn bố.”

Đầu dây bên kia yên lặng rất lâu.

“Mẹ đây.”

“Con gái à.”

“Nếu bố con biết con bây giờ như thế này, chắc ông ấy vui lắm.”

“Vâng.”

“Tối nay về nhà ăn cơm nhé?”

“Dạ được.”

Một năm sau.

Doanh số thường niên của thương hiệu Vãn Phu vượt hai mươi triệu tệ.

Đội ngũ phát triển từ ba người lên mười lăm người.

Tiểu Phương chính thức gia nhập, giữ chức phó giám đốc thiết kế.

Xưởng của chú Tôn nhận được đơn hàng dài hạn từ tôi.

Mở thêm dây chuyền sản xuất thứ ba.

Công nhân tăng từ tám mươi lên một trăm năm mươi người.

Gặp ai chú ấy cũng nói:

“Lão già này có thể vực dậy được là nhờ cô gái ngồi trong kho của tôi cả một buổi chiều đó.”

Khoản đầu tư của Phương Như Quân đã tăng giá trị gấp bốn lần.

Trong buổi họp thường niên của ngành, có người hỏi cô ấy:

“Khoản đầu tư thành công nhất của chị là gì?”

Cô ấy trả lời:

“Cô gái đã sờ hai lần lên miếng vải ở hội chợ triển lãm.”

Triệu Viễn cũng nghỉ công việc cũ nửa vời trước đây.

Tới studio của tôi phụ trách kho vận và logistics.

Anh không hiểu thiết kế.

Nhưng khỏe.

Chuyển hàng nhanh nhẹn.

Cũng rất để tâm tới số liệu.

Ngày nào cũng đến sớm hơn tôi nửa tiếng.

Về muộn hơn tôi một tiếng.

Anh không nói nhiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...