Chẳng lẽ nói với họ rằng vì chuộc lỗi, tôi đã ký hợp đồng làm vị hôn thê giả của Kỷ Trầm Uyên?

Không thể.

Tuyệt đối không thể.

Nếu bố biết, ông chắc chắn sẽ tức đến nhập viện.

Còn Tô Thành có lẽ sẽ cầm dao đi tìm Kỷ Trầm Uyên liều mạng.

Chuyện này tôi phải tự mình gánh vác.

Không thể kéo thêm bất kỳ ai xuống nước.

Sau khi về nhà, tôi tự nhốt mình trong phòng.

Tô Thành gọi đến mấy cuộc.

Tôi không dám nghe.

Đường Đường cũng gửi tới vô số tin nhắn hỏi thăm.

Tôi chỉ trả lời duy nhất bốn chữ.

“Đã giải quyết rồi.”

Sau đó tắt máy.

Tôi nằm trên giường suốt một ngày một đêm.

Không ăn.

Không uống.

Giống như một cái xác biết thở.

Cho đến chiều hôm sau.

Trước khi điện thoại cạn pin, một cuộc gọi khác lại tới.

Tôi biết.

Người giao nhiệm vụ mới xuất hiện rồi.

Xe Bentley màu đen chậm rãi dừng trước cổng nhà cũ của nhà họ Kỷ.

Kỷ Trầm Uyên bước xuống trước.

Sau đó xoay người, đưa tay về phía tôi.

Bàn tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.

Tôi do dự vài giây.

Anh nhướng mày.

“Đã diễn thì phải diễn cho trọn.”

Tôi cắn môi, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.

Khoảnh khắc anh nắm lấy tay tôi.

Một dòng điện tê dại như chạy dọc khắp cơ thể.

Anh thuận thế kéo tôi xuống xe, vòng tay ôm lấy eo tôi.

Cả người tôi lập tức cứng đờ.

Khoảng cách giữa hai chúng tôi bị kéo sát đến mức gần như không còn kẽ hở.

“Tự nhiên một chút.”

Anh cúi đầu ghé sát bên tai tôi.

Hơi thở ấm nóng lướt qua vành tai khiến tôi khẽ run lên.

“Từ bây giờ trở đi.”

“Chúng ta là cặp đôi yêu nhau nhất Giang Thành.”

“Mỉm cười.”

Tôi ngẩng đầu.

Đối diện với đôi mắt sâu thẳm ấy.

Sau đó cố gắng cong khóe môi, nặn ra nụ cười dịu dàng và hạnh phúc nhất có thể.

Kỷ Trầm Uyên nhìn tôi vài giây rồi khẽ gật đầu.

Dường như khá hài lòng.

Anh ôm eo tôi, dẫn tôi bước qua cánh cổng son đỏ thẫm tượng trưng cho quyền lực và địa vị.

Vở kịch đầu tiên của chúng tôi.

Chính thức bắt đầu.

07

Tôi được Kỷ Trầm Uyên ôm eo, cùng anh bước vào nhà cũ của nhà họ Kỷ.

Vừa qua khỏi cánh cửa lớn, tôi đã bị khung cảnh bên trong làm cho choáng ngợp.

Đại sảnh rộng lớn chẳng khác nào một tòa cung điện thu nhỏ.

Trong không khí phảng phất mùi hương trầm mặc của năm tháng.

Đồ gỗ gụ quý giá, tranh thủy mặc treo khắp nơi, mỗi chi tiết đều toát lên sự sang trọng kín đáo cùng uy nghiêm của một gia tộc danh giá.

Trên bộ sofa lớn giữa phòng khách đã có vài người ngồi sẵn.

Khoảnh khắc chúng tôi xuất hiện, mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.

Giống như những chùm đèn pha chiếu thẳng vào người.

Da đầu tôi lập tức tê dại.

Người ngồi ở vị trí trung tâm là một ông lão tóc đã bạc trắng nhưng tinh thần vẫn vô cùng minh mẫn.

Ông mặc bộ trường sam kiểu Trung đơn giản, dáng vẻ không giận mà uy.

Đôi mắt sắc bén như chim ưng khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Không cần đoán cũng biết.

Đó chính là người đứng đầu nhà họ Kỷ.

Kỷ Vệ Quốc.

Ngồi bên cạnh ông là một đôi vợ chồng trung niên.

Người đàn ông có vài phần giống Kỷ Trầm Uyên, khí chất điềm tĩnh và trầm ổn.

Người phụ nữ mặc sườn xám màu nhạt, được chăm sóc rất kỹ lưỡng, trên môi luôn giữ nụ cười nhã nhặn nhưng xa cách.

Đó là cha mẹ của Kỷ Trầm Uyên.

Ở phía còn lại là một người phụ nữ ăn mặc cầu kỳ, trang sức lấp lánh.

Bà ta đang dùng ánh mắt soi xét đánh giá tôi từ đầu đến chân.

Kỷ Minh Nguyệt.

Người cô nổi tiếng thích dò hỏi chuyện riêng tư của người khác.

Tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Theo bản năng, tôi siết chặt cánh tay Kỷ Trầm Uyên.

Dường như cảm nhận được sự căng cứng của tôi, anh hơi dùng sức kéo tôi sát vào người hơn.

“Ông nội, ba, mẹ, cô.”

Giọng nói trầm thấp của anh phá tan bầu không khí nặng nề.

“Con về rồi.”

Nói xong, anh cúi đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ấy mang theo ý vị sâu xa mà tôi không tài nào hiểu nổi.

Ngay trước mặt tất cả mọi người, anh nắm lấy tay tôi.

Mười ngón tay đan chặt.

“Đây là Tô Niệm.”

“Hôn thê của con.”

Ba chữ “hôn thê của con” vừa vang lên, cả phòng khách như nổ tung.

Ai nấy đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Đặc biệt là Kỷ Minh Nguyệt.

Miệng bà ta há to đến mức gần như nhét vừa một quả trứng.

Ánh mắt Kỷ Vệ Quốc lập tức trở nên sắc bén hơn.

Ông nhìn chằm chằm vào tôi như muốn xuyên thấu tất cả.

“Hôn thê?”

Giọng nói uy nghiêm vang lên.

“Trầm Uyên.”

“Chuyện lớn như vậy, sao trước đây chưa từng nghe con nhắc tới?”

Kỷ Trầm Uyên vẫn bình thản như thường.

Khóe môi còn thoáng mang theo ý cười nhạt.

“Chúng con yêu nhau đã lâu.”

“Chỉ là vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để giới thiệu cô ấy với mọi người.”

Lời nói dối ấy được anh nói ra tự nhiên đến mức khiến người khác khó lòng nghi ngờ.

Tôi chỉ có thể gượng cười phối hợp.

“Ôi trời.”

Kỷ Minh Nguyệt là người đầu tiên lấy lại tinh thần.

Bà ta cười tươi rồi đứng dậy đi về phía tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...