Đúng lúc này, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là anh trai tôi, Tô Thành.

Anh ấy đứng cùng một người đàn ông trung niên, người đàn ông đó là cha tôi.

Bọn họ cũng tới rồi.

Nhìn thấy họ, sống mũi tôi chua xót, suýt nữa thì rơi nước mắt.

Theo bản năng, tôi muốn đi về phía họ.

Nhưng Kỷ Trầm Uyên lại kéo tôi lại.

“Bây giờ vẫn chưa phải lúc.”

Anh thấp giọng nói bên tai tôi.

“Đợi xong nghi thức đã.”

Tôi chỉ có thể cố nén sự cay xè trong lòng, gật đầu.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa quay đầu, một vị khách không mời mà đến, đã xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Đó là một người phụ nữ mặc chiếc váy dài đỏ rực.

Thân hình cô ta nóng bỏng, trang điểm tinh xảo, đẹp đến mức đầy tính công kích.

Cô ta nâng một ly rượu vang đỏ, bước tới trước mặt chúng tôi với dáng vẻ uyển chuyển, vậy mà đôi mắt quyến rũ kia lại nhìn chằm chằm vào Kỷ Trầm Uyên.

Trong ánh mắt ấy, đầy ắp ái mộ chẳng hề che giấu, còn có cả sự căm hận được giấu rất sâu.

“Trầm Uyên, chuyện lớn như đính hôn, sao anh cũng không báo cho tôi một tiếng?”

Giọng cô ta ngọt ngào đến tận xương, nhưng lại mang theo một chút ý chất vấn.

Kỷ Trầm Uyên nhìn thấy cô ta, hàng mày gần như không thể nhận ra mà nhíu lại.

“Lâm Phi Phi, cô tới làm gì?”

Giọng anh lập tức lạnh xuống.

Người phụ nữ tên Lâm Phi Phi dường như không nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của anh, ngược lại còn cười rạng rỡ hơn.

Cô ta chuyển ánh mắt sang tôi.

Ánh mắt ấy, như con dao tẩm độc, lướt qua người tôi qua lại.

“Chắc hẳn, vị này chính là Tô tiểu thư rồi?”

Cô ta đưa tay ra, móng tay đỏ tươi như đóa hồng nhỏ máu.

“Xin chào, tôi tên là Lâm Phi Phi.”

“Là… thanh mai trúc mã của Trầm Uyên.”

Lâm Phi Phi.

Cái tên này, hình như tôi đã nghe ở đâu đó rồi.

Đúng rồi, là trong tập tài liệu mà trợ lý Chu đưa cho tôi.

Thiên kim của tập đoàn Lâm thị, từ nhỏ đã cùng lớn lên với Kỷ Trầm Uyên, hai nhà là thế giao, luôn có ý định liên hôn.

Cô ta mới là người được nhà họ Kỷ thật sự coi là cháu dâu tương lai.

Còn tôi, chẳng qua chỉ là một con cờ chặn đường đột nhiên nhảy ra, không ra gì.

Tôi có thể cảm nhận được, cánh tay đang khoác lấy Kỷ Trầm Uyên, trong chớp mắt đã cứng đờ.

Bầu không khí xung quanh, cũng vì sự xuất hiện của người phụ nữ này mà lập tức trở nên căng thẳng hơn mấy phần.

Không ít ánh mắt của khách khứa đều mang theo ý xem kịch hay, hết nhìn tôi lại nhìn Lâm Phi Phi rồi nhìn sang Kỷ Trầm Uyên.

Thanh mai trúc mã chính hiệu đối đầu với cô bé Lọ Lem từ trên trời rơi xuống.

Màn kịch này, còn đặc sắc hơn cả chính buổi lễ đính hôn.

Tôi ép mình bình tĩnh lại.

Tô Niệm, đang diễn, thì phải diễn đến cùng.

Bây giờ cô là vị hôn thê của Kỷ Trầm Uyên, là nhân vật chính của đêm nay.

Cô không được thua.

Trên mặt tôi lại lần nữa nở nụ cười đúng mực, chủ động đón lấy ánh mắt của Lâm Phi Phi.

“Lâm tiểu thư, chào cô.”

Giọng tôi không lớn, nhưng rất rõ ràng.

“Rất vui được làm quen với cô.”

Lâm Phi Phi dường như không ngờ tôi lại dám đối mặt thẳng thắn với cô ta như vậy, trong mắt thoáng qua một tia bất ngờ.

Ngay sau đó, cô ta khẽ cười một tiếng, trong tiếng cười ấy mang theo vẻ khinh miệt không hề che giấu.

“Tô tiểu thư đúng là có phúc lớn thật đấy.”

Cô ta lắc nhẹ ly rượu vang trong tay, chất lỏng đỏ sẫm, giống như chính con người cô ta vậy, đầy rẫy sự quyến rũ nguy hiểm.

“Có thể để Trầm Uyên nhà chúng tôi nâng niu giấu kỹ như thế, đến hôm nay mới nỡ đưa ra cho mọi người gặp mặt.”

“Những người bạn cùng lớn lên với anh ấy như chúng tôi, suýt nữa còn tưởng anh ấy muốn cô độc cả đời rồi đấy.”

Lời cô ta nói, nghe thì như đang đùa, nhưng câu nào cũng như dao.

Cô ta đang nói với tôi rằng, tôi chỉ là người ngoài.

Còn cô ta, mới là người đã đồng hành cùng toàn bộ quá khứ của Kỷ Trầm Uyên.

Cô ta đang ám chỉ rằng, tôi không xứng với Kỷ Trầm Uyên.

Nụ cười trên mặt tôi gần như không giữ nổi nữa.

Lòng bàn tay tôi lại bắt đầu rịn mồ hôi.

Ngay lúc tôi không biết nên đáp lại thế nào.

Kỷ Trầm Uyên bỗng động.

Anh kéo tôi sát vào trong ngực hơn, tư thế thân mật mà tràn đầy ý chiếm hữu.

Sau đó, anh cúi đầu, dùng một giọng điệu dịu dàng đến mức tôi chưa từng nghe thấy, mềm như có thể vắt ra nước, nói với tôi:

“Mệt không?”

“Có muốn qua bên cạnh nghỉ một lát không?”

Giọng anh không lớn không nhỏ, vừa đủ để những người xung quanh đều nghe thấy.

Tôi sững sờ, ngây ngốc nhìn anh.

Nhìn vẻ “thâm tình” và “chiều chuộng” mà anh cố tình thể hiện trong mắt.

Tôi lập tức hiểu ra.

Anh đang giúp tôi.

Không, anh không phải đang giúp tôi.

Anh đang giữ gìn chính màn diễn hoàn hảo của mình.

Không cho phép bất kỳ ai phá hỏng.

Tôi lập tức nhập vai, lắc đầu, giọng mềm nhũn nói:

“Không mệt.”

“Được ở bên anh, em chẳng thấy mệt gì cả.”

Nói xong câu đó, ngay cả chính tôi cũng nổi cả da gà.

Kỷ Trầm Uyên dường như rất hài lòng với sự phối hợp của tôi.

Anh ngẩng đầu lên, lần nữa nhìn về phía Lâm Phi Phi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...