Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh và rõ ràng.
Chu Khải là chủ mưu, kẻ lên kế hoạch và thực hiện toàn bộ vụ giết người trục lợi bảo hiểm.
Lý Tú Lan và Chu Nghị là đồng phạm, biết rõ sự việc nhưng không tố giác, đồng thời là người hưởng lợi và tham gia chia chác số tiền sau đó.
Thứ chờ đợi họ sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật.
Còn vụ ly hôn giữa tôi và Chu Nghị, vì được nhập chung với vụ án hình sự này nên diễn ra thuận lợi ngoài dự liệu.
Tòa án tuyên bố chúng tôi ly hôn.
Do Chu Nghị có hành vi cố ý chuyển dịch, tiêu xài tài sản chung của vợ chồng, đồng thời phải chịu phần lớn trách nhiệm trong việc hôn nhân đổ vỡ, nên anh ta phải hoàn trả toàn bộ năm trăm nghìn tệ tiền hồi môn của tôi.
Về việc thi hành án, tòa sẽ ưu tiên trích từ số tiền bán đấu giá căn nhà đang bị niêm phong để hoàn trả cho tôi.
Số tiền còn lại, sau khi khấu trừ khoản bồi thường cho công ty bảo hiểm bị lừa, nếu vẫn còn dư mới được tính là di sản để Chu Nghị và những người thừa kế hợp pháp khác nhận.
Nhưng khả năng cao là chẳng còn lại bao nhiêu.
Vụ trộm cắp cũng được làm sáng tỏ.
Hai mẹ con Chu Nghị thừa nhận đã nhân lúc tôi nằm viện mà dọn sạch nhà, lấy đi đồ trang sức và giấy tờ của tôi.
Những món đồ đó được giấu dưới gầm giường trong căn nhà thuê, hiện đã được cảnh sát thu hồi và trả lại cho chủ sở hữu.
Mọi chuyện cuối cùng cũng khép lại.
Ngày tháo thạch cao trên chân, Lâm Mạn và luật sư Trương cùng đến đón tôi xuất viện.
Ánh nắng hôm đó rất đẹp.
Nó xuyên qua ô cửa hành lang bệnh viện, rơi xuống người tôi, mang theo hơi ấm dễ chịu.
Tôi chống nạng, từng bước từng bước đi rất chậm, nhưng rất vững vàng.
“Tình Tình, sau này cậu định làm gì?”
Lâm Mạn đỡ lấy tôi, nhẹ giọng hỏi.
“Trước tiên tìm một nơi để ở, sau đó tìm việc mới.”
Tôi đáp.
“Từng chút một nhặt lại cuộc sống mà mình đã đánh mất.”
“Tiền có đủ không? Nếu không đủ thì mình có đây.”
“Đủ rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Năm trăm nghìn tệ mà tòa tuyên cho mình sẽ sớm được chuyển tới. Cộng thêm khoản tiết kiệm của bản thân, đủ để mình bắt đầu lại từ đầu.”
Luật sư Trương cũng cười:
“Cô Tô, chúc mừng cô. Cô là một trong những thân chủ dũng cảm và lý trí nhất mà tôi từng gặp.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi chỉ là… không muốn tiếp tục làm kẻ ngốc nữa thôi.”
Khoảnh khắc bước ra khỏi cổng bệnh viện, tôi hít một hơi thật sâu.
Trong không khí có mùi cỏ non và ánh nắng.
Tôi cảm thấy mình giống như một con chim vừa được tái sinh.
Dù đôi cánh vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng cuối cùng cũng thoát khỏi chiếc lồng hào nhoáng mà lạnh lẽo kia.
Tôi đã nghĩ câu chuyện đến đây là kết thúc.
Tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới của mình, còn những kẻ ác sẽ dành phần đời còn lại trong tù.
Cuộc đời chúng tôi sẽ không còn giao nhau nữa.
Nhưng không ngờ, một tháng sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ trại giam.
Người gọi là Lý Tú Lan.
Giọng bà ta không còn sự giả tạo hay tính toán như trước.
Chỉ còn lại sự bình lặng như tro tàn.
“Tô Tình, cô có thể… tới gặp tôi một lần được không?”
“Tôi muốn nói cho cô biết, về Chu Kiến Quốc, về vụ tai nạn đó… vẫn còn một bí mật nữa.”
Cuối cùng tôi vẫn đi.
Không phải vì tò mò, cũng không phải vì mềm lòng.
Tôi chỉ muốn vẽ một dấu chấm hết thật triệt để cho quãng quá khứ như cơn ác mộng này.
Trong phòng thăm gặp của trại giam, cách một lớp kính dày, tôi lại gặp Lý Tú Lan.
Bà ta mặc bộ đồ tù màu xám, tóc đã bạc quá nửa. Cả người như bị rút cạn sức sống, lưng còng xuống, già đi không chỉ hai mươi tuổi.
Bà cầm ống nghe điện thoại lên, đôi mắt đục ngầu nhìn tôi rất lâu.
“Cô gầy đi rồi.”
Bà nói.
Tôi không đáp.
“Cũng tốt.”
Bà tự giễu cười một tiếng.
“Rời khỏi cái hố lửa nhà họ Chu chúng tôi, chắc cô sống rất tốt.”
“Bà gọi tôi tới chỉ để nói những điều này sao?”
Tôi hỏi, trong giọng nói không có chút cảm xúc nào.
Bà im lặng một lát rồi chậm rãi lên tiếng.
“Thằng súc sinh Chu Khải đó, vì muốn được giảm án nên đã khai hết mọi chuyện.”
Bà nói.
“Nó nói năm đó, người lái xe đâm chết lão Chu, nó quen.”
Tim tôi chợt trĩu xuống.
“Người đó trước đây là học trò trong nhà máy của lão Chu. Sau này vì ăn cắp đồ trong xưởng nên bị chính lão Chu giao cho công an, bị phạt tù hai năm.”
“Hắn vẫn luôn ôm hận. Chu Khải tìm được hắn, đưa cho hắn một khoản tiền, bảo hắn lái xe tạo ra một vụ ‘tai nạn’.”
Giọng Lý Tú Lan rất bình thản, như thể đang kể một câu chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
“Nhưng Chu Khải không biết, tôi cũng không biết, sau khi đâm người xong, tên tài xế đó không bỏ đi ngay.”
“Hắn đỗ xe ở xa, nhìn lão Chu nằm trong vũng máu, rồi gọi một cuộc điện thoại.”
Chaporia
Bình Luận (0)