“Xin mọi người đừng mắng chị ấy. Chị ấy chỉ là quá yêu anh Thừa Chu nên mới không kiểm soát được cảm xúc.”
Một câu này, trực tiếp đóng đinh tôi thành người vợ ghen tuông, ích kỷ, máu lạnh.
Cố Nghiên đưa điện thoại cho tôi xem, tức đến bật cười.
“Cô ta mặt dày thật đấy.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Không sao. Cứ để cô ta đăng.”
“Cô không phản ứng?”
“Tôi đang chờ cô ta đăng thêm.”
Cố Nghiên nhìn tôi một lúc, sau đó cười.
“Được, xem ra cô thật sự tỉnh rồi.”
Đến tối, bài đăng của Mạnh Nhã được chia sẻ vào vài nhóm nội bộ y khoa.
Danh tiếng của Hạ Thừa Chu vốn cao, người biết anh không ít.
Mọi chuyện càng lúc càng ồn ào.
Mẹ chồng tôi cũng nhân cơ hội gọi điện cho bố mẹ tôi.
Bà vừa mở miệng đã khóc lóc.
“Ông bà thông gia, Tri Ý lần này thật sự quá đáng.”
“Thừa Chu vừa qua cửa tử, con bé lại bỏ sang nước ngoài, còn gửi đơn ly hôn tới tận giường bệnh.”
“Nhà họ Hạ chúng tôi có lỗi gì với nó chứ?”
Bố tôi im lặng nghe xong.
Sau đó chỉ hỏi một câu:
“Con trai bà dùng tám triệu tài sản chung của vợ chồng để nuôi cô gái khác, bà biết không?”
Đầu dây bên kia lập tức im phăng phắc.
Mẹ tôi tiếp lời, giọng rất nhẹ nhưng lạnh:
“Con gái tôi không phải sinh ra để làm bảo mẫu cho người đàn ông phản bội nó.”
“Bà thương con trai bà thì tự đi chăm.”
“Đừng gọi đến nhà họ Thẩm nữa.”
Nói xong, mẹ tôi cúp máy.
Tôi biết chuyện này qua tin nhắn của mẹ.
Bà gửi cho tôi một câu:
“Về nhà lúc nào cũng được. Không về cũng được. Chỉ cần con sống cho đàng hoàng, bố mẹ đều ở sau lưng con.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Cuối cùng, nước mắt vẫn rơi xuống.
Nhưng lần này không phải vì Hạ Thừa Chu.
Mà vì tôi nhận ra, hóa ra mình không hề không có đường lui.
Chỉ là sáu năm qua, tôi tự nhốt mình trong cuộc hôn nhân ấy, quên mất phía sau mình còn có nhà.
07
Ngày thứ tư, luật sư Lương tung ra văn bản đầu tiên.
Không dài.
Chỉ có ba nội dung.
Một, tôi chưa từng bỏ mặc bệnh nhân trong tình trạng nguy hiểm. Đêm xảy ra sự việc, tôi là người ký giấy xác nhận p/hẫu th/uật.
Hai, sau khi bác sĩ thông báo Hạ Thừa Chu qua cơn nguy hiểm, tôi mới rời bệnh viện.
Ba, người khiến Hạ Thừa Chu bị thương là Mạnh Nhã. Chi phí tạm ứng cấp cứu do cô ta chi trả là nghĩa vụ tối thiểu về mặt đạo đức, không phải sự hào phóng.
Kèm theo văn bản là hóa đơn tạm ứng, thời gian ký giấy p/hẫu th/uật, và camera bệnh viện xác nhận tôi ở đó đến khi ca p/hẫu th/uật kết thúc.
Dư luận lập tức đổi chiều.
“Ủa vậy là vợ người ta có ký giấy cứu mạng chứ đâu phải bỏ đi ngay?”
“Tiểu tam đăng bài dẫn dắt ghê thật.”
“Người ta đi sau khi chồng qua nguy hiểm rồi, có vấn đề gì?”
“Điểm mấu chốt là ông chồng đỡ d/a/o cho cô kia mà lại muốn vợ chăm bệnh. Nghe thôi đã thấy nghẹt thở.”
Mạnh Nhã vội vàng xóa bài.
Nhưng đã muộn.
Tống Diên gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.
Là tin nhắn của Hạ Thừa Chu.
“Bảo cô ấy dừng lại.”
Tôi nhìn bốn chữ ấy, cười nhạt.
Dừng lại?
Khi Mạnh Nhã bôi nhọ tôi, anh không bảo cô ta dừng.
Khi mẹ anh gọi điện mắng tôi, anh không bảo bà dừng.
Khi anh dùng tiền của vợ chồng để nâng đỡ người phụ nữ khác, anh cũng không tự dừng.
Bây giờ d/a/o rơi xuống đầu anh rồi.
Anh mới thấy đau.
Tôi trả lời Tống Diên:
“Chuyển lời cho anh ta. Mới bắt đầu thôi.”
Tối hôm đó, văn bản thứ hai được gửi đến hội đồng quản trị bệnh viện.
Nội dung liên quan đến việc Hạ Thừa Chu lợi dụng chức vụ bảo lãnh Mạnh Nhã vào nhóm nghiên cứu, trong khi hồ sơ học thuật của cô ta tồn tại nghi vấn nghiêm trọng.
Cùng lúc, luật sư Lương thay tôi gửi đơn yêu cầu phân chia tài sản và truy hoàn tài sản chung bị tặng cho trái phép.
Danh sách quà tặng dài tám trang.
Túi xách, đồng hồ, trang sức, xe hơi, tiền thuê nhà, học phí, chi phí du lịch, thẻ hội viên, thậm chí cả khoản tiền Mạnh Nhã dùng để mua váy tham gia tiệc tối.
Từng khoản.
Từng ngày.
Từng chứng từ chuyển khoản.
Rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
Nghe nói khi Hạ Thừa Chu nhìn thấy danh sách ấy, anh ném điện thoại vỡ ngay tại chỗ.
Còn Mạnh Nhã thì khóc đến ngất trong phòng bệnh.
Nhưng lần này, không ai còn thương cô ta nữa.
Y tá trong khoa nhỏ giọng bàn tán:
“Khóc cái gì? Tiêu tiền của vợ người ta thì phải trả lại chứ.”
“Trước kia cô ta ngày nào cũng khoe túi, khoe xe. Tôi còn tưởng nhà giàu thật.”
“Giàu gì, giàu bằng tiền của chính thất.”
“Đáng đời.”
08
Hạ Thừa Chu hồi phục không tốt.
Vết thương khiến anh phải nằm trên giường, không thể tự do đi lại trong thời gian dài.
Mạnh Nhã ban đầu còn ngày nào cũng đến.
Chaporia
Bình Luận (0)