Tôi ngắt lời anh.
“Hạ Thừa Chu, anh không cần kể quá trình ngoại tình tinh thần của mình cho tôi nghe.”
Mặt anh trắng bệch.
“Anh không ngoại tình.”
Tôi nhìn anh.
“Anh dùng tiền chung của vợ chồng mua xe cho cô ta.”
“Anh đưa cô ta đi hội nghị, để cô ta ở phòng suite cùng tầng với anh.”
“Anh nhớ cô ta dị ứng hải sản, nhớ cô ta sợ m/a/u, nhớ cô ta thích túi màu trắng.”
“Nhưng anh không nhớ tôi dị ứng hoa bách hợp.”
“Không nhớ tôi từng vì anh thức ba đêm liền trong bệnh viện.”
“Không nhớ hôm đó là kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chúng ta.”
Từng câu rơi xuống.
Hạ Thừa Chu không thể phản bác.
Tôi tiếp tục:
“Anh có thể cứu cô ta. Anh là bác sĩ, anh cứu người, tôi không trách.”
“Nhưng anh không thể một bên dùng mạng mình chứng minh tình sâu nghĩa nặng với cô ta, một bên bắt tôi đứng ra dọn hậu quả.”
“Anh càng không thể vừa làm tổn thương tôi, vừa yêu cầu tôi rộng lượng.”
Tôi đẩy đơn ly hôn đến trước mặt anh.
“Ký đi.”
Hạ Thừa Chu nhìn tờ giấy ấy, tay run lên.
“Tri Ý, chúng ta sáu năm…”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Sáu năm.”
“Sáu năm đủ để tôi nhìn rõ anh là người thế nào.”
“Cũng đủ để tôi trả hết món nợ tình cảm của mình.”
Mắt Hạ Thừa Chu đỏ ngầu.
“Em thật sự không còn yêu anh nữa?”
Tôi im lặng vài giây.
Sau đó mỉm cười.
“Từng yêu.”
“Nhưng từ giây phút anh nắm tay tôi trên cáng cứu thương, mở miệng gọi tôi là vợ chỉ để bảo tôi chăm sóc anh thay Mạnh Nhã, tình yêu đó đã ch/e/t rồi.”
“Không phải tôi giết nó.”
“Là anh.”
11
Hòa giải thất bại.
Hạ Thừa Chu không chịu ký.
Tôi cũng không vội.
Luật sư Lương nói, với chứng cứ hiện tại, ly hôn chỉ là vấn đề thời gian.
Trong lúc đó, vụ truy hoàn tài sản tiến triển rất thuận lợi.
Mạnh Nhã bị kiện đến mức sụp đổ.
Cô ta ban đầu còn muốn giả đáng thương trên mạng, nói mình bị chính thất quyền thế bắt nạt.
Nhưng lần này, luật sư Lương không cho cô ta cơ hội dẫn dắt dư luận nữa.
File ghi âm trong bệnh viện được tung ra.
Giọng Mạnh Nhã rõ ràng đến mức không thể chối.
“Đàn ông có vợ mà nói yêu thì nghe cho vui thôi.”
“Anh ấy có địa vị, có tiền, có tài nguyên. Tôi không bám anh ấy thì bám ai?”
“Không phải chỉ tiêu chút tiền của cô ta thôi sao? Nhà họ Thẩm giàu như vậy, cần gì làm căng?”
Dư luận nổ tung.
“Trời đất, tam quan nát thật.”
“Tiêu tiền của vợ người ta còn chê người ta làm căng?”
“Bác sĩ Hạ mắt mù à?”
“Chính thất xử lý quá văn minh rồi. Gặp tôi là tôi xé xác bằng pháp luật luôn.”
“Câu đàn ông có vợ mà nói yêu nghe cho vui thôi đúng là tự vả cực mạnh.”
Mạnh Nhã khóa toàn bộ tài khoản mạng xã hội.
Nhưng khóa cũng vô ích.
Trường học điều tra.
Bệnh viện cắt hợp đồng.
Các thương hiệu từng mời cô ta tham gia sự kiện nhỏ cũng lặng lẽ xóa bài.
Chiếc xe cô ta lái bị niêm phong để định giá.
Căn hộ cao cấp cô ta ở cũng bị yêu cầu trả lại, vì tiền thuê dài hạn lấy từ tài khoản của Hạ Thừa Chu trong thời kỳ hôn nhân.
Ngày cô ta bị buộc dọn khỏi căn hộ, có người quay được cảnh cô ta đứng dưới sảnh khóc lóc gọi điện cho Hạ Thừa Chu.
“Anh Thừa Chu, anh giúp em đi.”
“Em thật sự không còn nơi nào để đi nữa.”
“Anh từng nói sẽ bảo vệ em mà.”
Hạ Thừa Chu không đến.
Người đến là luật sư của anh.
Luật sư đưa cho cô ta một văn bản yêu cầu hoàn trả một phần tài sản mà Hạ Thừa Chu đứng tên cá nhân tặng cô ta.
Mạnh Nhã đọc xong, cả người như phát điên.
“Hạ Thừa Chu đâu?”
“Anh ấy bảo anh đến đòi tiền tôi?”
Luật sư bình tĩnh đáp:
“Hạ tiên sinh hiện tại cũng đang đối mặt với tranh chấp tài sản hôn nhân. Anh ấy cần giảm thiểu tổn thất.”
Mạnh Nhã cười đến chảy nước mắt.
“Giảm thiểu tổn thất?”
“Khi tặng tôi, anh ấy nói tôi xứng đáng với những thứ tốt nhất.”
“Bây giờ xảy ra chuyện, anh ấy lại xem tôi là tổn thất?”
Không ai trả lời cô ta.
Bởi vì đây vốn là sự thật.
Thứ tình yêu xây trên phản bội và lợi ích, một khi gặp sóng gió, sẽ lập tức lộ ra bộ dạng khó coi nhất.
12
Lần thứ hai gặp Hạ Thừa Chu là ở tòa.
Anh đã có thể tự đi lại, nhưng bước chân vẫn chậm.
Tôi nghe nói vết thương để lại di chứng nhẹ, trong thời gian ngắn anh không thể đứng p/hẫu th/uật lâu như trước.
Đối với một bác sĩ ngoại khoa từng kiêu ngạo như anh, đây là đòn đả kích rất lớn.
Nhưng tôi không thấy hả hê vì vết thương của anh.
Tôi chỉ thấy mọi thứ giống như nhân quả.
Anh từng dùng đôi tay được tôi nâng đỡ để che chở Mạnh Nhã.
Bây giờ chính đôi tay ấy không còn vững như xưa.
Phiên tòa không kéo dài quá lâu.
Chứng cứ quá rõ.
Tài sản chung bị chuyển dịch bất thường.
Chaporia
Bình Luận (0)