15
Ba tháng sau, vụ kiện với Mạnh Nhã có kết quả.
Cô ta phải hoàn trả phần lớn tài sản đã nhận, bao gồm tiền mặt, xe, túi xách, trang sức và các khoản chi tiêu chứng minh được nguồn gốc từ tài sản chung vợ chồng.
Cô ta không đủ khả năng trả một lần.
Tòa ra quyết định thi hành án theo tài sản hiện có và thu nhập sau này.
Nói cách khác, rất nhiều năm sau, chỉ cần cô ta kiếm được tiền, món nợ này vẫn treo trên đầu cô ta.
Ngày bản án có hiệu lực, Mạnh Nhã tìm đến tôi.
Khi ấy tôi vừa kết thúc buổi làm việc với đối tác trong nước.
Cô ta đứng dưới sảnh khách sạn, không còn dáng vẻ tinh xảo trước kia.
Tóc rối, mặt mộc, áo khoác cũ, đôi mắt đầy tơ m/a/u.
Vừa thấy tôi, cô ta lập tức lao tới.
Bảo vệ chặn cô ta lại.
“Thẩm Tri Ý!”
Cô ta hét lên.
“Chị hài lòng chưa?”
“Tôi mất hết rồi! Công việc mất rồi, danh tiếng mất rồi, nhà cũng mất rồi!”
Tôi nhìn cô ta qua khoảng cách vài bước.
“Không phải mất.”
“Là trả lại.”
Cô ta cứng đờ.
Tôi nói tiếp:
“Công việc cô có được nhờ gian dối, danh tiếng cô có được nhờ diễn kịch, nhà và xe cô có được nhờ tiền của tôi.”
“Bây giờ chỉ là vật về đúng chủ.”
Mạnh Nhã run lên vì tức.
“Chị có nhiều như vậy rồi, tại sao còn không buông tha cho tôi?”
Tôi bật cười.
Câu này thật quen tai.
Người sai luôn thích hỏi nạn nhân vì sao không rộng lượng.
Vì sao không tha thứ.
Vì sao không buông tha.
Nhưng lúc họ cướp đoạt, lúc họ khoe khoang, lúc họ giẫm lên lòng tự trọng của người khác, họ chưa từng hỏi bản thân vì sao phải tàn nhẫn như vậy.
Tôi cúi mắt nhìn cô ta.
“Mạnh Nhã, tôi chưa từng chủ động hại cô.”
“Tôi chỉ lấy lại những thứ thuộc về mình.”
“Là cô không chịu nổi hậu quả thôi.”
Cô ta bật khóc.
“Anh Thừa Chu cũng bỏ tôi rồi. Chị thắng rồi, chị còn muốn gì nữa?”
Tôi im lặng hai giây.
Sau đó đáp:
“Tôi không thắng cô.”
“Đem một người đàn ông phản bội ra làm phần thưởng, tôi thấy bẩn.”
“Mạnh Nhã, từ đầu đến cuối, thứ tôi muốn thắng là chính cuộc đời ngu xuẩn trước kia của mình.”
Cô ta ngây người.
Tôi không nhìn cô ta nữa, xoay người rời đi.
Phía sau vang lên tiếng cô ta khóc đến khản giọng.
Nhưng lòng tôi không gợn sóng.
Nước mắt của cô ta, cuối cùng cũng không còn là vũ khí.
16
Một năm sau.
Studio của tôi và Cố Nghiên có buổi triển lãm cá nhân đầu tiên tại Paris.
Bộ sưu tập mang tên “After Silence”.
Sau im lặng.
Tôi dùng đá đen, ngọc trai xám và vàng trắng làm chủ đạo.
Mỗi món trang sức đều giống một vết nứt được mài giũa thành ánh sáng.
Đêm khai mạc, khách đến rất đông.
Tạp chí, nhà sưu tầm, đối tác, bạn bè cũ.
Tôi đứng dưới ánh đèn, mặc chiếc váy đen đơn giản, trên cổ đeo sợi dây chuyền do chính mình thiết kế.
Cố Nghiên nâng ly với tôi.
“Thẩm Tri Ý, chúc mừng cô sống lại.”
Tôi cười.
“Không phải sống lại.”
“Là cuối cùng cũng sống cho mình.”
Buổi triển lãm kết thúc, tôi nhận được một bó hoa.
Không ký tên.
Chỉ có một tấm thiệp.
“Tri Ý, anh đã xem tin tức. Em bây giờ rất đẹp. Anh xin lỗi.”
Không cần đoán cũng biết là ai gửi.
Tôi nhìn bó hoa ấy.
Hoa bách hợp trắng.
Hạ Thừa Chu đến tận bây giờ vẫn không nhớ tôi dị ứng hoa bách hợp.
Tôi đưa bó hoa cho nhân viên khách sạn xử lý.
Cố Nghiên đứng bên cạnh thấy vậy, cười lạnh.
“Anh ta đúng là xin lỗi cũng không đúng trọng tâm.”
Tôi bật cười.
“Không sao. Dù sao cũng không liên quan đến tôi nữa.”
Sau đó, tôi nghe được tin cuối cùng về Hạ Thừa Chu từ Tống Diên.
Anh rời khỏi bệnh viện cũ.
Không phải bị đuổi, nhưng cũng chẳng còn mặt mũi ở lại.
Anh chuyển đến một bệnh viện tư nhỏ hơn, bắt đầu lại từ vị trí bác sĩ bình thường.
Di chứng ở tay khiến anh không thể nhận những ca p/hẫu th/uật phức tạp như trước.
Hào quang thiên tài dần phai nhạt.
Có người tiếc.
Có người cười.
Có người nói anh tự hủy tiền đồ vì một Mạnh Nhã.
Nhưng tôi biết, không phải vì Mạnh Nhã.
Mạnh Nhã chỉ là cái gương.
Cô ta soi ra sự ích kỷ, kiêu ngạo và tham lam vốn đã tồn tại trong anh.
Không có Mạnh Nhã, cũng sẽ có người khác.
Vì vấn đề chưa bao giờ nằm ở người thứ ba.
Mà nằm ở người đàn ông tự cho mình quyền phản bội.
17
Hai năm sau, tôi về nước dự một buổi đấu giá từ thiện.
Không ngờ lại gặp Hạ Thừa Chu.
Anh gầy hơn trước rất nhiều.
Mặc vest đen, đứng trong góc sảnh, gần như không còn dáng vẻ rực rỡ năm nào.
Khi nhìn thấy tôi, anh sững lại rất lâu.
Tôi vốn định xem như không thấy.
Nhưng anh vẫn bước tới.
“Tri Ý.”
Tôi dừng lại, lịch sự gật đầu.
“Hạ tiên sinh.”
Ba chữ xa lạ khiến mắt anh tối đi.
Chaporia
Bình Luận (0)