20px

Đối với Hầu phủ.

Đối với Doãn Phi.

Ta hoàn toàn yên tâm.

Lại nhìn sang Tướng quân phủ.

Diêm Uy đã già rồi.

Trịnh thị vốn không phải mỹ nhân tuyệt sắc.

Đến tuổi trung niên lại càng bình thường hơn.

Diêm Uy chọn cho Diêm Chỉ một vị võ tướng rất có tiền đồ.

Ta không có ý kiến gì.

Nhưng Trịnh thị lại nhất quyết phản đối.

Diêm Uy hỏi nàng vì sao.

Nàng không chịu nói.

Diêm Uy sốt ruột.

Nói rằng nếu nàng không đưa ra lý do.

Chàng sẽ mặc kệ ý kiến của nàng mà trực tiếp định hôn cho Diêm Chỉ.

Lúc đó.

Trịnh thị mới buồn bã nhìn ta một cái.

Hạ thấp giọng nói:

“Ta không muốn Chỉ nhi gả cho võ tướng.”

“Ta sợ Chỉ nhi sẽ gặp phải hoàn cảnh giống như phu nhân.”

Nàng dùng ánh mắt đầy áy náy nhìn ta.

Rồi nói tiếp:

“Một ngày nào đó, phu quân khải hoàn trở về.”

“Lại mang theo một nữ nhân đang mang thai.”

Nghe xong.

Sắc mặt Diêm Uy lập tức tối sầm.

Chàng tuyệt vọng nhìn ta.

Một tay ôm ngực.

Sau đó phun ra một ngụm máu lớn.

Còn ta.

Lại không khỏi dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Trịnh thị.

Người thứ ba mà cũng có giác ngộ như vậy sao?

Không tệ đấy!

Nàng nặng nề thở dài một tiếng.

Lại áy náy nhìn ta một cái rồi lui xuống.

Ta cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Không ngờ lại có ngày hôm nay.

Ta thật sự cảm tạ mình năm đó đã nghe theo lời sư phụ.

Ở lại Diêm phủ.

Cuối cùng cũng đợi được ngày này.

Dù ngoài miệng ta chưa từng nói mình oán hận Diêm Uy.

Nhưng sở dĩ ta ở lại Tướng quân phủ.

Ngoài việc giúp ích cho việc tu hành.

Còn có một sự chờ đợi.

Ta muốn đợi một lời xin lỗi chân thành từ Diêm Uy.

Không ngờ.

Diêm Uy không cho ta.

Người tình của chàng lại cho ta.

Đúng là sống lâu chuyện gì cũng thấy.

Tiểu tam tự tay tát vào mặt mình.

Lại khiến ta thấy sảng khoái hơn cả việc tự tay đi tát.

Thôi vậy.

Đến nước này.

Ta không còn bất kỳ lý do nào để ở lại Tướng quân phủ nữa.

Ta chủ động hẹn gặp Diêm Uy.

Chàng vội vàng tới gặp ta.

Trên người mặc bộ y phục mà trước khi thành thân ta từng khen là đẹp.

Màu áo đã nhạt đi rất nhiều.

Con người cũng cũ kỹ đi rất nhiều.

Dù ánh mắt chàng vẫn nóng bỏng.

Vẫn tràn đầy khát vọng.

Nhưng cuối cùng.

Mọi thứ đều không thể trở về như trước nữa.

Chàng nói:

“Dung Nhi.”

“Nàng cuối cùng cũng hết giận rồi sao?”

“Cuối cùng nàng cũng chịu chủ động tìm ta.”

“Sau này chúng ta sẽ lại giống như trước kia.”

Chàng đưa tay muốn nắm lấy tay ta.

Ta né tránh.

Chàng đứng chết lặng tại chỗ.

Khó hiểu nhìn ta.

Bàn tay vẫn đưa ra phía trước.

Muốn tiến lại gần.

Lại không dám.

Với thân thủ hiện giờ của ta.

Một cước có thể đá chàng văng rất xa.

Ta làm ngơ sự mong mỏi mong manh trong mắt chàng.

Nhìn thẳng vào chàng rồi nói:

“Hòa ly đi.”

Nghe vậy.

Chàng sững người.

Mãi rất lâu mới hoàn hồn.

Nghẹn ngào nói:

“Dung Nhi… vẫn không được sao?”

“Mười mấy năm rồi.”

“Vẫn không được sao?”

“Dung Nhi, hơn mười năm rồi.”

“Ta chưa từng tìm thêm bất kỳ nữ nhân nào.”

“Một người cũng không có.”

Ta thầm nghĩ.

Chàng muốn tìm cũng phải làm được mới được.

Theo những gì ta biết.

Chỉ trong hai năm đầu chữa trị, chàng còn giữ được chút năng lực.

Về sau.

Chàng chẳng khác gì các công công trong cung.

Cho nên lão phu nhân mới hoàn toàn từ bỏ ý định nạp thêm thiếp cho chàng.

Cũng vì vậy mà càng yêu thương Diêm Chỉ hơn.

Diêm Chỉ mới có cơ hội trở thành đích nữ trên danh nghĩa của Tướng quân phủ.

Chàng không trực tiếp trả lời ta.

Chỉ tự mình lải nhải mãi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...