Hoài Dương Hầu sợ Thái hậu trách tội, trong đêm ép tin tức xuống, còn định chôn thai chết, đợi ngày khác ôm một đứa trẻ về phủ thay thế.

Nhưng ông ta không biết, bà đỡ ở trang tử là người ta mang từ Khương gia theo.

Ngày hôm sau, tin đã truyền vào cung.

Thái hậu nổi giận.

Không phải vì đứa trẻ.

Mà vì Hoài Dương Hầu dám tự ý giấu giếm, còn muốn dùng con người khác để lẫn lộn huyết mạch Hầu phủ.

Tra một cái, càng tra càng lòi ra nhiều thứ.

Khoản thâm hụt của Hầu phủ những năm này, không chỉ dùng để ăn chơi hưởng lạc.

Hoài Dương Hầu lợi dụng việc áp giải lương thảo tham ô quân lương, rồi chuyển bạc vào phủ lấp lỗ hổng.

Tạ Lâm An cũng không sạch sẽ.

Hắn ở Thanh Châu dùng danh thiếp Hầu phủ ép thương hộ cung cấp lương giá thấp, lại báo giá cao.

Số bạc đó, một nửa vào sổ sách Hầu phủ, một nửa đưa cho Liễu Vũ mua trang sức y phục.

Ngày ngự sử dâng sớ, Tạ Lâm An cuối cùng cũng đến tìm ta.

Hắn đứng ngoài cửa viện.

Chỉ hai tháng, người gầy đi một vòng, râu cũng mọc lún phún, ngược lại nhìn thuận mắt hơn trước.

“Vãn Đường.”

Ta đang đứng dưới hành lang cho cá ăn, không ngẩng đầu.

“Thế tử gọi sai rồi.”

“Ngươi và ta không quen.”

Hắn bước lên hai bước, bị ma ma chặn lại.

“Ta biết sai rồi.”

“Ta không nên tin Liễu Vũ, không nên để nàng chịu ấm ức.”

“Chỉ cần nàng vào cung nói giúp Hầu phủ một câu, sau này ta nhất định đối xử tốt với nàng.”

Ta rải hết nắm thức ăn cuối cùng, phủi tay.

“Thế tử, lời này của ngươi quá muộn rồi.”

“Ngày đại hôn, ta bảo ngươi đưa ta về Khương gia, ngươi không chịu.”

“Ngày dâng trà, ta bảo ngươi viết giấy nợ, ngươi không chịu.”

“Liễu Vũ có thai, ngươi bắt ta nhận con của nàng.”

“Hầu phủ gặp chuyện, ngươi lại muốn ta cầu tình cho các ngươi.”

“Ngươi nghĩ ta sinh ra là để dọn dẹp cục diện cho các ngươi sao?”

Mắt Tạ Lâm An đỏ lên.

“Phu thê là một thể.”

Ta bật cười.

“Bây giờ ngươi nhớ phu thê là một thể rồi?”

“Hôm qua tấu chương phụ thân ngươi dâng vào cung, câu đầu tiên còn nói ta làm tân phụ không hiền, vào cửa liền khiến Hầu phủ không yên.

Sắc mặt Tạ Lâm An trắng bệch.

Ta nhìn hắn.

“Lúc cần bạc của ta, ta là con dâu Hầu phủ.”

“Lúc cần ta gánh tội, ta là tân phụ Hầu phủ.”

“Lúc cần ta cứu mạng, ta là thê tử của ngươi.”

“Ngày Liễu Vũ nắm tay ngươi bái đường, sao ngươi không nhớ ta là thê tử của ngươi?”

Môi hắn động đậy, hồi lâu không nói được lời nào.

Ta quay người vào phòng.

“Thế tử mời về.”

“Chậm nữa, người trong cung sẽ đến bắt ngươi.”

Nửa canh giờ sau, cấm quân bao vây Hầu phủ.

Khi Hoài Dương Hầu và Tạ Lâm An bị áp giải đi, phu nhân Hoài Dương Hầu tóc tai rối bù lao ra, ôm cột cổng không chịu buông.

“Ta là Hầu phu nhân!”

“Ta là cáo mệnh phu nhân!”

Không ai để ý bà ta.

Khi bị kéo ngang qua cửa viện ta, bà nhìn thấy ta đứng dưới hành lang, liền hét lên chói tai.

“Khương Vãn Đường, là ngươi hại Hầu phủ!”

Ta bước đến trước mặt bà, ngồi xuống, chỉnh lại vạt áo xộc xệch cho bà.

“Mẫu thân lại nói sai rồi.”

“Hầu gia tham ô quân lương, là ta ép sao?”

“Thế tử khai khống giá lương, là ta dạy sao?”

“Người đem Liễu Vũ lên giường Hầu gia, lại muốn ta nhận con trong bụng nàng.”

“Ta chỉ là thành toàn cho các người.”

Môi phu nhân Hoài Dương Hầu run rẩy, đột nhiên òa khóc.

Bà bị cấm quân kéo ra khỏi phủ, vẫn gọi tên Tạ Lâm An.

Nhưng Tạ Lâm An tự thân còn khó giữ, ngay cả quay đầu cũng không dám.

09

Ngày Hầu phủ bị tịch biên, ta đang ngồi trong chính sảnh kiểm sổ.

Người của Thái hậu mang từng rương từng rương của hồi môn của ta ra ngoài.

Số bạc, cửa hàng, điền trang Hầu phủ nợ Khương gia cũng được kiểm kê rõ ràng.

Lương cô cô nhìn sân viện tan hoang, hỏi ta:

“Thiếu phu nhân có hối hận không?”

Ta lắc đầu.

“Hối hận cái gì?”

“Hầu phủ muốn bạc của ta, ta cho.”

“Thế tử muốn bảo vệ Liễu Vũ, ta để nàng ở lại Tạ gia.”

“Hầu phu nhân muốn cho nàng danh phận, ta để nàng làm di nương của Hầu gia.”

“Họ muốn thể diện, ta cũng cho.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...