Lại nhắc tới vị Huyện chúa kia tuy từng lấy chồng, sinh con, nhưng dung mạo tuyệt sắc.
Mà phủ Vinh Quốc Công lại quyền thế ngập trời.
Hắn chỉ cười.
Không giải thích.
Dù muốn cưới quý nữ.
Nhưng hắn cũng có tính toán riêng.
Xuất thân của vị quý nữ ấy không thể quá cao.
Phủ Vinh Quốc Công quyền thế quá lớn.
Nếu cưới một vị Huyện chúa tôn quý như vậy.
Linh Nhi sau này chỉ có thể cúi đầu nhẫn nhịn, sống dưới ánh mắt người khác.
Mà hắn từ trước tới nay đều không nỡ để nàng chịu ấm ức.
Con gái của Quốc Tử Giám Tế Tửu là thích hợp nhất.
Gia thế thấp hơn Mai gia một chút.
Tính tình lại ôn thuận.
Sau này gả vào Mai gia cũng sẽ không ỷ thế nhà mẹ đẻ mà chèn ép Linh Nhi.
Hắn đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.
Ngay cả cuộc sống sau này của nàng làm sao mới có thể thoải mái, hắn cũng đã tính toán kỹ càng.
Hắn thật lòng thích nàng.
Muốn cùng nàng bạc đầu giai lão.
Chỉ là kiểu bạc đầu giai lão ấy.
Không thể mang danh nghĩa phu thê mà thôi.
Cho đến khi Trưởng Công chúa dẫn Huyện chúa bước ra.
Huyện chúa đội mũ che mặt.
Không nhìn rõ dung mạo.
Nhưng dáng người lại quen thuộc đến lạ.
Hắn nhìn chằm chằm rất lâu.
Cho đến khi lớp lụa mỏng trên vành mũ bị gió hất lên một góc.
Lộ ra nửa cằm trắng nõn.
Bàn tay Mai Thính Lan đột nhiên siết chặt.
Làn da trắng mịn.
Bên môi có một nốt ruồi nhạt màu.
Hắn đã nhìn thấy nốt ruồi ấy vô số lần.
Dưới ánh đèn.
Dưới ánh trăng.
Trong những lúc nàng ngẩng đầu nhìn hắn.
Như bị ma xui quỷ khiến.
Hắn đưa tay muốn vén mũ che mặt lên.
Đầu ngón tay vừa chạm tới lớp lụa mỏng.
Một bàn tay đã bất ngờ giữ chặt cổ tay hắn.
Tạ Vô Cữu mang theo ý cười nhìn hắn.
Bề ngoài Mai Thính Lan vẫn bình tĩnh.
Nhưng trong lòng đã dậy sóng ngập trời.
Hắn không ngừng tự nhủ.
Chỉ là giống nhau thôi.
Trên đời này người giống người nhiều vô kể.
Không cần để trong lòng.
Lúc Mai Thính Lan thất thần chuẩn bị rời đi.
Bỗng nhiên nghe thấy phía sau có một nam tử gọi:
“Linh Nhi.”
Ngay sau đó.
Hắn nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên:
“Huynh trưởng.”
Trong trẻo như dòng suối chảy qua đá xanh.
Mai Thính Lan chợt nhớ tới đêm trước khi rời phủ nửa năm trước.
Tổ mẫu từng hỏi hắn:
“Nếu có một ngày, giữa con gái của Tế Tửu và Chung thị, cháu chỉ có thể chọn một người thì sao?”
Khi đó hắn không trả lời.
Giờ phút này.
Hắn cuối cùng cũng biết đáp án.
Hắn chọn Linh Nhi.
11
Sau hội du xuân.
Tạ Vô Cữu ngày nào cũng đưa thiếp tới phủ Vinh Quốc Công.
Ngay cả đôi long phượng thai cũng rất thân thiết với hắn.
Hôm ấy hắn lại gửi thiếp tới.
Nói rằng phía nam thành có hội đèn.
Không biết Huyện chúa có bằng lòng cùng đi hay không.
Mẫu thân cười tươi bảo ta ra ngoài giải khuây.
Đêm hội đèn.
Khắp kinh thành đèn đuốc sáng trưng.
Tựa như dải ngân hà bị lật ngược xuống nhân gian.
Tạ Vô Cữu thuê một chiếc họa phảng.
Xung quanh treo hơn mười chiếc đèn lưu ly.
Ánh sáng rơi xuống mặt nước.
Vỡ thành từng đợt sóng vàng lấp lánh.
Chaporia
Bình Luận (0)