Sát Thủ Về Hưu/Chương 4C. 4
20px

Xung quanh là đám đông đang reo hò cổ vũ.

Dù nhìn theo cách nào.

Khung hình ấy cũng rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Người phục vụ đó chính là tôi.

Còn người đàn ông luôn quay lưng về phía tôi.

Người đàn ông sống trong nhung lụa ấy…

Góc nghiêng khuôn mặt hiện lên vô cùng rõ ràng.

“Đừng xem!”

Tôi quay đầu lại.

Bắt gặp gương mặt trắng bệch không còn chút máu của Khương Trì.

08

Khương Trì giật lấy điều khiển từ tay tôi.

Cố gắng che giấu sự hoảng loạn trong mắt.

“Đừng xem nữa.”

“Bây giờ em cần nghỉ ngơi.”

Trên đầu tôi vẫn quấn băng.

Tôi cụp mắt xuống.

Không nói một lời.

Sau một khoảng lặng.

Anh nhắm mắt lại.

Giống như đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.

“Tiểu Du, anh có thể giải thích…”

Nhưng tôi đã đưa tay bịt miệng anh trước.

“Xin lỗi anh.”

“Em không nên giấu anh chuyện đi làm ở hội sở.”

“Em chỉ muốn giúp anh san sẻ bớt gánh nặng thôi.”

“Không ngờ lại gặp những người đó, còn bị quay lại nữa.”

“Hôm đó em không nhìn rõ.”

“Không biết người phụ nữ ấy là ngôi sao nổi tiếng.”

“Em gây phiền phức cho anh rồi đúng không?”

Khương Trì ngẩn người.

Sau đó hai mắt sáng bừng lên.

Niềm vui gần như bùng nổ.

Anh lại ôm chặt lấy tôi lần nữa.

Phần gáy tôi hơi ướt.

Khương Trì trước đây lúc nào cũng bình tĩnh ung dung.

Dường như không có bất kỳ sơ hở tâm lý nào.

Nhìn thấy đàn ông khác bắt chuyện với tôi.

Anh không ghen.

Bị tôi chiến tranh lạnh.

Anh cũng chẳng hề mất bình tĩnh.

Đây là lần đầu tiên.

Tôi thấy anh khóc như một đứa trẻ.

Anh lắp bắp nói rất nhiều.

Nói không sao cả.

Nói sẽ chuyển viện cho tôi.

Nói anh có thể cho tôi một cuộc sống tốt hơn.

“Chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian!”

Tôi đẩy anh ra.

“Nhưng chúng ta vẫn nên chia tay thôi.”

Nụ cười trên mặt Khương Trì lập tức đông cứng.

“…Tại sao?”

“Anh đã chặn em rồi mà.

“Chắc anh cũng chịu đựng em đủ rồi đúng không?”

Đột nhiên.

Anh giơ tay tát mạnh vào mặt mình.

Rồi vội vàng lấy điện thoại ra.

Trên màn hình là vô số tin nhắn trả lời sau khi tôi gửi tin cuối cùng.

Dày đặc đến mức gần như kín màn hình.

“Anh sao có thể chặn em được chứ?”

“Đó chỉ là lỡ tay thôi.”

Anh cuống cuồng thao tác vài cái.

Chợt khựng lại.

Rồi nhập lại lần nữa.

【Chuyển khoản thành công: 100.000 tệ】

Đôi mắt anh sáng lấp lánh.

“Tiểu Du, em xem này.”

“Tiền thưởng anh đều chuyển cho em hết rồi.”

“Sau này sẽ còn nhiều hơn nữa.”

“Em không phải gánh nặng của anh.”

“Ngược lại, là anh muốn đuổi theo để đưa tiền cho em tiêu!”

Chu đáo thật.

Để tránh tôi sinh nghi.

Anh còn cố tình bớt đi vài số không.

Tôi lập tức nín khóc bật cười.

Dựa sát vào lồng ngực anh đầy quyến luyến.

Có lẽ tưởng rằng tôi không nghe thấy.

Anh còn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

“Hơn nữa…”

“Em không cha không mẹ.”

“Nếu rời khỏi anh, em còn có thể đi đâu được nữa?”

Anh đưa tôi rời khỏi bệnh viện.

Cùng lúc đó.

Tài khoản phụ của tôi lại nhận được tin nhắn mới.

【Chuyển khoản thành công: 1.000.000 tệ】

【Tiền còn lại đã thanh toán xong.】

【Cô có thể biến mất được rồi.】

【Tôi sẽ thuê người bảo vệ Tiểu Du hai mươi bốn giờ mỗi ngày.】

【Đừng hòng tiếp cận cô ấy thêm lần nào nữa.】

Xem ra.

Với thân phận sát thủ.

Tôi chỉ moi được đến từng này tiền thôi.

Tổng cộng…

Ba mươi ba triệu tệ.

Tiếp theo.

Đến lượt tôi dùng thân phận Hướng Du…

Dạy anh cách làm người.

09

Khương Trì nói được làm được.

Kể từ đó, anh thật sự không đi công tác nữa.

Mỗi sáng mở mắt ra.

Anh đều ở bên cạnh tôi.

Không còn như trước kia, quay lưng về phía tôi rồi lướt điện thoại.

Mà nằm nghiêng người.

Không nhúc nhích.

Chăm chú nhìn tôi.

Trong đôi mắt ấy là thứ cảm xúc mà tôi không tài nào hiểu nổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...