Sát Thủ Về Hưu/Chương 10C. 10
20px

“Ba năm rồi.”

“Anh thật sự cho rằng một ảnh hậu nổi tiếng như Thẩm Tri Thu vẫn còn nhớ nhung anh sao?”

“Một món hàng cũ đã bị tôi chơi chán từ lâu?”

“Nếu trong tay anh không có cả một đế chế thương nghiệp.”

“Nếu anh không có những tài nguyên cô ta cần.”

“Thì ai rảnh đi diễn cái trò tranh giành đàn ông này chứ?”

“Bây giờ toàn bộ tài sản của anh đều thuộc về Thẩm Tri Thu rồi.”

“Còn khoản thù lao lớn nhất trong sự nghiệp của tôi…”

“Cũng sắp tới tay.”

“Đúng là ai cũng được như ý.”

Khương Trì ngơ ngác nhìn tôi.

Trên mặt lại hiện ra vẻ mờ mịt như một đứa trẻ.

“Hướng Du…”

“Chẳng lẽ em…”

“Không có chút tình cảm nào với anh sao?”

Tôi bật cười.

“Lúc tôi thật lòng thật dạ yêu anh.”

“Anh lại muốn tôi chết.”

“Đến khi tôi diễn một màn khổ nhục kế vụng về.”

“Anh lại bị lừa tới mức táng gia bại sản.”

“Khương Trì.”

“Anh nói xem…”

“Có phải anh quá hèn mọn rồi không?”

Anh đau khổ lắc đầu.

Định đạp phanh dừng xe.

Nhưng tốc độ xe không hề giảm xuống.

Tôi khẽ mỉm cười.

“Quên nói với anh.”

“Hệ thống phanh của chiếc xe này bị hỏng rồi.”

“Là chính anh tự chọn đấy.”

Biểu cảm trên mặt Khương Trì.

Cứng đờ giữa hai trạng thái.

Mờ mịt.

Và tuyệt vọng.

17

Tiếng va chạm vang vọng trên con đường vắng vẻ.

Thẩm Tri Thu từ trong bóng tối chạy tới.

Kéo tôi ra khỏi chiếc xe.

Cô ta không còn vẻ điên cuồng và cay độc như trước nữa.

Trong mắt chỉ còn sự phấn khích không thể che giấu.

“Cô đỉnh thật đấy!”

“Như vậy mà vẫn chưa chết à?”

Tôi tập tễnh được cô ta đỡ tới bên đường.

“Tai nạn xe cộ là nghề cũ của tôi rồi.”

“Tôi biết phải giữ tư thế thế nào để tránh vết thương chí mạng.”

“Chết không nổi đâu.”

“Dù sao tiền viện phí cũng là cô trả mà.

“Khương Trì…”

“Thật sự chết rồi sao?”

Tôi quay đầu nhìn chiếc ghế lái đã biến dạng hoàn toàn.

“Ừ.”

“Ai bảo anh ta tự mình không thắt dây an toàn chứ.”

Ánh mắt Thẩm Tri Thu nhìn tôi chân thành hơn vài phần.

“Ngay từ lúc cô đóng giả nhân viên phục vụ trong hội sở của tôi.”

“Bị người của anh ta làm nhục ngay trước mặt.”

“Tôi đã biết cô chính là người tôi cần tìm.”

“Lúc bị anh ta phong sát.”

“Tôi mới nghĩ tới việc liên lạc với cô.”

“Không ngờ cô vẫn chịu nhận nhiệm vụ này.”

Tôi nhướng mày.

“Tại sao lại không nhận?”

“Làm ăn là làm ăn.”

“Chút sỉ nhục trước đây của cô thì đáng là gì?”

“Tôi còn từng chơi trò đóng vai gia đình nữa cơ.”

Đúng vậy.

Vụ bắt cóc này.

Và cả tai nạn xe cộ vừa rồi.

Đều là kế hoạch do tôi và Thẩm Tri Thu cùng nhau sắp đặt.

Tôi bị bắt cóc sao?

Đương nhiên là tôi và cô ta thông đồng từ trước rồi.

Cô ta phụ trách dẫn đám kẻ thù của tôi tới.

Sau đó tự ứng biến lời thoại.

Ép Khương Trì ký vào những bản thỏa thuận kia.

Còn tôi chỉ cần xử lý đám kẻ thù trước.

Sau đó để Khương Trì đưa mình lên xe.

Về phần những kẻ ở nhà kho…

Chẳng qua chỉ là một đám côn đồ đánh nhau.

Rồi bị nhà kho xuống cấp lâu năm đổ sập chôn vùi mà thôi.

Toàn bộ quá trình đều là ứng biến tại chỗ.

Nhưng cuối cùng vẫn chuẩn xác đạt được mục tiêu mong muốn.

Tôi đúng là quá giỏi.

Một tháng sau.

Tôi mang theo tám mươi triệu tệ vừa xuất hiện thêm trong tài khoản.

Vinh quang nghỉ hưu.

Còn chuyện Thẩm Tri Thu xuất hiện trong buổi họp báo.

Khóc lóc kể lại việc mình bị Khương Trì bắt cóc thế nào.

Trốn thoát ra sao.

Báo cảnh sát thế nào.

Rồi dựa vào làn sóng dư luận đó mà nổi tiếng trở lại.

Tài nguyên phim ảnh tăng vọt.

Thì lại là một câu chuyện khác nữa rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...