20px

“Lâm Vãn.”

“Em thật sự muốn làm đến mức này sao?”

Tôi bình thản đáp:

“Tôi chỉ trả lại nguyên vẹn những gì các người từng cho tôi.”

Thẩm Nghiễn đứng chết lặng tại chỗ.

Như bị câu nói ấy đóng đinh xuống đất.

Đúng lúc đó.

Cửa sau bật mở.

Trợ lý của Tô Niệm hớt hải chạy ra.

Điện thoại vẫn còn cầm trên tay.

Đến cả gót giày cũng lệch sang một bên.

“Cô Tô!”

“Không ổn rồi!”

“Vân Dao Quán muốn hủy tư cách diễn giả chính của cô.”

“Còn yêu cầu điều tra nguồn gốc những bản vẽ cũ.”

Tô Niệm đứng dưới bậc thềm.

Chậm rãi quay đầu nhìn tôi.

Lần này trong mắt cô ta không còn chút tủi thân nào.

Chỉ còn oán độc.

“Lâm Vãn.”

“Rồi cô sẽ hối hận.”

Tôi cầm túi xách lên.

Mỉm cười.

“Xếp hàng đi.”

“Người muốn tôi hối hận nhiều lắm.”

“Đến lượt cô rồi tính.”

Nhưng Tô Niệm hối hận còn nhanh hơn tôi tưởng.

Sáng hôm sau.

Cửa hàng của tôi lại bị người ta vây kín.

Lần này không phải Triệu Quế Phương dán giấy chửi bới.

Mà là vài người tự xưng là nhà sưu tầm.

Trên tay còn ôm theo đồ gốm.

“Lâm Vãn đâu?”

“Bảo cô ta ra đây!”

Hứa Đào kéo cửa cuốn lên một nửa.

Ngáp dài một cái.

“Gọi hồn à?”

Một người đàn ông béo bước lên.

Đặt mạnh chiếc đĩa sứ lên quầy.

“Cô Tô nói rồi.”

“Chiếc đĩa này trước đây bị cô sửa bậy sửa bạ.”

“Làm tôi thiệt hại hơn mười mấy vạn tệ.”

“Bồi thường đi!”

Tôi bước từ trong phòng ra.

Vừa nhìn đã nhận ra.

Chiếc đĩa này là đơn hàng Tô Niệm giới thiệu năm ngoái.

Khi đó tôi chỉ giám định.

Chưa từng nhận phục chế.

Tôi lạnh nhạt đáp:

“Ai sửa thì tìm người đó.”

Người đàn ông béo đập bàn.

“Cô Tô nói chính là cô!”

Tôi hỏi:

“Biên lai đâu?”

Anh ta lập tức nghẹn lời.

Bên cạnh.

Một người phụ nữ gầy chen vào:

“Cô đừng hòng chối.”

“Bây giờ cô giẫm lên cô Tô để nổi tiếng.”

“Tất nhiên không dám nhận mấy việc làm kém trước đây.”

Hứa Đào xắn tay áo.

“Giẫm lên ai?”

“Lâm Vãn vốn đứng ở vị trí của mình.”

“Là Tô Niệm tự bước hụt rồi ngã xuống.”

Người đàn ông béo lấy điện thoại ra.

“Cô Tô đã đăng bài rồi.”

“Nói sư phụ cô lúc cuối đời danh tiếng chẳng ra sao.”

“Chỉ biết dựa vào học trò để đánh bóng tên tuổi.”

“Ngành này sâu lắm.”

“Ai biết đoạn video của cô là thật hay giả.”

Tôi đưa tay ra.

“Cho tôi xem.”

Trên màn hình là một bài viết rất dài của Tô Niệm.

Cô ta không hề thừa nhận chuyện ăn cắp bản vẽ.

Chỉ dùng những từ như:

“Ân oán cũ.”

“Cạnh tranh trong nghề.”

“Đồng nghiệp chèn ép nhau.”

Ngoài ra còn bóng gió rằng sư phụ tôi từng nhận việc riêng.

Làm trái quy tắc trong giới.

Nhưng câu cuối cùng mới là độc nhất.

Cô ta viết:

“Một người phụ nữ ngay cả chồng đang nguy kịch cũng có thể bỏ mặc.”

“Thì lấy tư cách gì nói về việc chữa lành những thứ khiếm khuyết?”

Hứa Đào đọc xong.

Trực tiếp nhét điện thoại trả lại.

“Con người này đúng là không cần mặt mũi nữa rồi.”

Người đàn ông béo đắc ý.

“Giờ trên mạng ai cũng mắng cô.”

“Cô chịu bồi thường.”

“Chuyện này coi như xong.”

Tôi hỏi:

“Anh muốn bao nhiêu?”

Mắt anh ta lập tức sáng lên.

“100.000 tệ.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

“Chúng ta báo cảnh sát.”

“Giám định chiếc đĩa.”

“Kiểm tra dấu vết phục chế.”

“Ai sửa người đó chịu trách nhiệm.”

“Nếu không liên quan đến tôi.”

“Vậy anh là kẻ tống tiền.”

Sắc mặt người đàn ông béo lập tức thay đổi.

Người phụ nữ gầy bên cạnh vội hét lên:

“Mọi người nhìn đi!”

“Cô ta quen biết Vân Dao Quán nên bắt nạt người khác!”

Người đứng xem ngày càng đông.

Đúng lúc đó.

Triệu Quế Phương chen từ trong đám đông ra.

Trên tay giơ điện thoại.

Vừa quay phim vừa lớn tiếng.

“Mọi người nhìn cho rõ!”

“Đây chính là con dâu của tôi.”

“Chồng còn đang nằm viện.”

“Mà ở đây ra oai tác quái.”

Tôi nhìn bà ta.

“Cô tới đúng lúc lắm.”

Triệu Quế Phương lập tức cảnh giác.

“Cô muốn làm gì?”

Tôi bình thản đáp:

“Chuyện 900.000 tệ của Thẩm Tình.”

“Cô là người biết rõ nội tình.”

“Tòa án sẽ triệu tập cô.”

Chiếc điện thoại trên tay Triệu Quế Phương suýt nữa rơi xuống đất.

“Tòa án gì?”

“Cô dọa ai đấy?”

Người đàn ông béo nghe tới hai chữ “tòa án” cũng lùi về sau nửa bước.

Tôi kéo hẳn cửa cuốn lên.

“Ai muốn đòi bồi thường.”

“Mời vào đăng ký.”

“Nhớ mang theo hóa đơn chứng từ.”

“Còn ai muốn gây sự.”

“Camera đang quay đầy đủ.”

Người phụ nữ gầy còn định mở miệng.

Đúng lúc ấy.

Một chiếc xe dừng lại trước cửa.

Từ trên xe bước xuống một ông lão mặc áo Tôn Trung Sơn màu xám.

Là ông Triệu.

Phía sau ông là quán trưởng cùng vài bậc thầy phục chế nổi tiếng của Vân Châu.

Quán trưởng bước tới.

“Lâm Vãn.”

“Vân Dao Quán chính thức mời cô giữ chức Cố vấn Phục chế của Đại triển lãm cuối tháng.”

“Thông báo sẽ được công bố lúc mười giờ.”

Cả đám đông lập tức yên lặng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...