Ta từng nghĩ, đời này nhất định sẽ gả cho Tạ Cẩn.
Dù chàng lạnh lùng, ít nói, luôn giữ khoảng cách với mọi người. Nhưng với ta, chàng vẫn khác.
Cho đến ngày ta và vị cô nương từng cứu mạng chàng cùng rơi xuống nước.
Ta tận mắt nhìn thấy chàng chẳng chút do dự lao về phía nàng ấy.
Còn ta, sốt cao suốt ba ngày ba đêm.
Cũng từ cơn sốt ấy, ta mơ một giấc mộng dài.
Trong mộng, Tạ Cẩn nói đã làm tổn hại thanh danh của nàng ta, muốn đón nàng vào phủ làm thiếp.
Ta sống ch/ế/t không chịu, khóc lóc, làm loạn, dây dưa mãi không buông.
Cuối cùng, chút kiên nhẫn cuối cùng của chàng cũng bị ta bào mòn sạch sẽ.
Nhưng điều quan trọng nhất là…
Người phu quân vốn được định sẵn cho ta, từ đầu đến cuối chưa từng là chàng.
01.
Vì thế, khi Tạ Cẩn thật sự mở miệng nói muốn nạp thiếp.
Ta không khóc, không náo loạn như trong mộng.
Chỉ lặng người đi trong thoáng chốc.
Hóa ra… giấc mộng kia là thật.
Thấy sắc mặt ta trắng bệch nhưng vẫn im lặng, Tạ Cẩn dường như có chút bất ngờ.
Chàng nâng mắt nhìn ta.
Trong đôi mắt luôn lạnh nhạt và bình tĩnh ấy thoáng hiện một tia dao động rất khẽ.
Yết hầu chàng chuyển động.
Giọng nói cũng mềm đi đôi phần.
“Ý nàng thế nào?”
Lồng ngực ta như bị nhét đầy bông ướt.
Ngột ngạt đến mức gần như không thở nổi.
Tạ Cẩn từ trước đến nay luôn nói được làm được.
Lần này hỏi ý ta, chẳng qua vì thiếp canh của hai nhà đã hợp.
Nếu không xảy ra biến cố, chúng ta vốn dĩ sẽ thành thân.
Chỉ tiếc, hôn sự này chưa từng thuận lợi.
Đầu tiên là lần chàng theo Thái tử nam hạ.
Giữa đường gặp thích khách, vì bảo vệ Thái tử mà rơi xuống vực.
Người trở về bình an.
Nhưng bên cạnh lại xuất hiện một ân nhân cứu mạng yếu đuối như con thỏ nhỏ, lúc nào cũng không rời chàng nửa bước.
Tiếp đó, khi hai nhà hợp thiếp canh.
Vị trụ trì quen biết với nhà ta đã âm thầm nhắc nhở vài câu.
Ông không xem trọng mối hôn sự này.
Tạ Cẩn mang mệnh sát.
Là mệnh khắc thê.
Cả đời chú định cô độc.
Biết chuyện ấy, ta từng tức giận mắng vị lão hòa thượng nói năng hồ đồ.
Nhưng bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ ông ấy cũng không hoàn toàn sai.
Ta còn chưa gả cho Tạ Cẩn đã vì chàng mà suýt mất mạng.
Nếu thật sự thành thân…
Biết đâu đêm tân hôn đã trực tiếp một mạng ô hô.
Nhân duyên này.
Vẫn nên nhường cho người khác thì hơn.
Ta cụp mắt, miễn cưỡng cong môi.
“Chàng nói đúng. Đáng lẽ nên như vậy.”
Tạ Cẩn thoáng sững sờ.
“Nàng thật sự nghĩ thế sao?”
Trong lòng ta rối như tơ vò.
Chỉ khẽ gật đầu.
Chàng nhìn ta rất lâu.
Rồi bất ngờ bật cười.
Tựa như núi tuyết sau cơn phong ba cuối cùng cũng tan chảy.
“Yên Yên, nàng trưởng thành rồi.”
Ta ngẩn người nhìn chàng.
Tạ Cẩn rất hiếm khi cười.
Năm sá/u tu/ổ/i.
Ta cố đuổi theo chàng rồi ngã lăn ra đất, đau đến khóc òa.
Chàng nhìn ta rồi bật cười.
Năm mười h/ai tu/ổ/i.
Ta trèo cây hái quả cho chàng, không cẩn thận ngã xuống.
Tạ Cẩn bị ta đè bên dưới làm đệm thịt.
Ta tưởng chàng sẽ nổi giận.
Ai ngờ chàng che mắt lại, cười đến mức bả vai run lên.
Từ đó ta hiểu.
Chàng rất thích nhìn ta mất mặt.
Nhưng hôm nay.
Chàng cười vì có thể cưới người con gái khác.
Xem ra, chàng thật lòng yêu nàng ấy.
Khó trách trong giấc mộng kia.
Cuối cùng ta cũng không thể gả cho chàng.
Bởi điều ta muốn, chỉ là một người toàn tâm toàn ý với mình.
Mà Tạ Cẩn.
Không phải người đó.
02
Sau khi chàng rời đi.
Ta lập tức cho người gọi a nương tới.
“Đến Tạ gia lấy lại thiếp canh đi. Con không muốn gả cho Tạ Cẩn nữa.”
Sự bất mãn và tức giận của a nương với chàng bỗng khựng lại.
Bà mở to mắt.
Khóe môi muốn nhếch lên nhưng vẫn cố dùng khăn che lại.
“Con bé bướng bỉnh này trước đây sống ch/ế/t cũng đòi gả cho nó. Sao giờ lại đổi ý rồi?”
A nương vốn chẳng thích Tạ Cẩn.
Lúc này chắc hẳn đang vui lắm.
Ta làm như không nhìn thấy.
“A nương, con nằm mơ.”
Rồi ta kể lại toàn bộ những chuyện trong giấc mộng.
A nương nghe xong, mày nhíu rồi lại giãn ra.
Cuối cùng bừng tỉnh.
“Chuyện này chẳng phải trùng khớp với lời vị đạo trưởng năm đó hay sao?”
Từ nhỏ sức khỏe ta đã không tốt.
Năm ba tu/ổ/i còn từng sốt cao hôn mê.
Ngay cả thái y cũng bó tay.
Đúng lúc ấy có một vị đạo trưởng vân du đi ngang qua phủ.
Ông nói ta là tiên đồng hạ phàm lịch kiếp.
Vì thế giữa mày mới có một nốt ruồi son.
Cả đời bệnh tật quấn thân.
Mệnh mỏng, dễ yểu mệnh.
Phụ mẫu sinh ba vị huynh trưởng mới có được ta.
Từ nhỏ đã nâng niu như bảo vật.
Khóa vàng đeo cổ.
Vòng vàng đeo tay.
Tất cả đều vì muốn giữ ta lại nơi nhân thế.
Ta đưa tay chạm lên nốt ruồi đỏ giữa mày.
Có phải tiên đồng hay không vẫn chưa rõ.
Nhưng nhờ nốt ruồi này mà ta hưởng đủ đãi ngộ của tiên đồng.
Thuở bé chơi trò gia đình.
Đám trẻ con đều quỳ xuống gọi ta là Bồ Tát.
Được người khác nâng niu quen rồi.
Thế nhưng trong kinh thành lại xuất hiện một ngoại lệ.
Tạ Cẩn.
Chàng chưa từng nhìn thẳng vào ta.
Ngược lại càng khiến ta tò mò hơn.
Người ngoài đều nói chàng là thiên sát cô tinh.
Bẩm sinh lạnh bạc.
Trước năm tuổi vẫn luôn sống trong chùa.
Nhưng ta không tin.
Nhất quyết làm bạn với chàng.
Đuổi theo một lần là hơn mười năm.
A nương chợt nhớ ra điều gì.
“Vị đạo trưởng kia còn nói, phu quân tương lai của con nhất định phải là người mang sát khí trong mệnh. Chỉ có người như vậy mới áp chế được mệnh cách của con. Sau khi thành thân, con mới có thể bình an cả đời, tránh khỏi mọi kiếp nạn.”
Thảo nào năm đó.
Dù không thích Tạ Cẩn.
Bọn họ vẫn miễn cưỡng chấp nhận hôn sự này.
Đều là người mang mệnh sát.
Nhưng Tạ Cẩn là người khắc ta.
Còn phu quân thật sự của ta.
Là người bảo vệ ta.
A nương lại hỏi:
“Vậy con có biết người ấy là ai không? Dáng vẻ thế nào?”
Nhớ tới những hình ảnh kiều diễm trong giấc mộng.
Tai ta bất giác nóng lên.
Khẽ gật đầu.
“Chàng tên Cố Cảnh Chi.”
“Là một thiếu niên tướng quân bách chiến bách thắng.”
A nương ngẩn người.
“Người này… thật sự tồn tại.”
03
Ngày Cố Cảnh Chi thắng trận hồi triều, đường phố chật ních người.
Ai nấy đều muốn được tận mắt nhìn thấy dung mạo thật sự của vị thiếu niên tướng quân trong truyền thuyết, người đã đánh thẳng vào vương đình Bắc Địch.
Cố Cảnh Chi mặc một bộ giáp nhẹ, cưỡi ngựa vào thành.
Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng vẫn không che giấu được khí chất như ngọc như vàng.
Quả thật giống hệt người trong mộng.
Không ít nữ tử dưới chiếc quạt tròn đã đỏ bừng hai má.
Thậm chí còn có những người to gan ném hoa lụa, trái cây về phía chàng, nhưng chàng vẫn nhìn thẳng phía trước, chẳng hề liếc ngang.
Ta và nhị tẩu đã sớm bao một gian phòng thanh nhã, ngồi cạnh cửa sổ.
Thấy vậy, ta cũng bắt chước theo, tiện tay chộp lấy một quả mận trên bàn.
Chaporia
Bình Luận (0)