“Chứng cứ rõ như ban ngày rồi.”
“Ngươi còn muốn biện hộ cho hắn?”
Ta mời mọi người tới hành lang.
“Đêm nay không trăng.”
“Bên hồ cũng không có đèn.”
“Nơi các ngươi nói cách bờ hồ ba mươi bước chân.”
“Ở giữa còn có một bụi trúc chắn tầm nhìn.”
“Hơn nữa thời tiết lạnh giá thế này.”
“Mang thức ăn lên phải chạy gấp.”
“Các ngươi bưng món gì?”
Nha hoàn đáp là Phật Nhảy Tường.
“Bưng món ăn nặng như vậy.”
“Lại chỉ liếc mắt trong chốc lát.”
“Làm sao các ngươi nhìn rõ người chui vào hòn non bộ là Lâm Trường Uyên?”
Sắc mặt nha hoàn lập tức trắng bệch.
Nàng ta nhanh chóng liếc nhìn mẫu thân.
Rồi lại cố đứng thẳng lưng.
“Nô tỳ nhận ra y phục của thế tử.”
Ta tách hai người ra.
Lần lượt hỏi riêng.
“Vậy thế tử mặc y phục màu gì?”
“Đỏ son?”
“Đỏ sẫm?”
“Đen mực?”
“Xanh đen?”
Hai người ấp úng hồi lâu.
Một người nói xanh đen.
Một người lại chọn đỏ sẫm.
Ta khẽ thở dài.
“Thực ra lúc nãy thế tử mặc áo choàng màu xám bạc chuột.”
“Không đáp án nào đúng cả.”
Hai nha hoàn lập tức tái mét mặt.
Cuối cùng đành thừa nhận.
Chính mẫu thân bảo bọn họ nhất quyết đổ tội cho Lâm Trường Uyên.
“Thứ các ngươi nhìn thấy không phải thế tử.”
“Mà là hung thủ thật sự.”
“Hung thủ thật sự…”
“Rất có thể chính là kẻ giả làm tiểu tư, dụ thế tử tới đó.”
Sau khi Thiếu khanh Đại Lý Tự tới nơi.
Kết luận đưa ra gần như giống hệt ta.
Sau khi thu hẹp phạm vi nghi phạm.
Bọn họ bắt đầu lần lượt khám xét từng người.
Bất kể phụ thân khuyên can thế nào.
Mẫu thân vẫn sai người ném hết đồ đạc của ta ra ngoài.
“Cái nhà này không chứa nổi ngươi.”
“Thẩm Vân.”
“Đêm nay ngươi lập tức rời khỏi đây.”
Thật ra đồ đạc của ta không nhiều.
Từ nghĩa trang tới kinh thành.
Ta chỉ mang theo một chiếc bọc nhỏ.
Mẫu thân ghét xui xẻo.
Đã đốt sạch toàn bộ đồ vật cũ của ta.
Thứ duy nhất giữ lại được.
Là những hồ sơ vụ án nghĩa phụ tích cóp nhiều năm.
Vốn dĩ người định chỉnh lý thành sách.
Để lại cho vị khám nghiệm tử kế nhiệm.
Đang lúc thu dọn.
Lâm Trường Uyên với gương mặt bầm dập tìm tới trước mặt ta.
Chàng ta trịnh trọng thi lễ.
“Thẩm tiểu thư.”
“Lần này ta nợ nàng…”
“Không.”
“Là cả Hầu phủ nợ nàng một mạng.”
Chàng ta ngập ngừng.
“Chuyện lần trước ta ăn nói khó nghe.”
“Nàng đừng để trong lòng.”
Ta suy nghĩ một lúc.
“Lời gì cơ?”
“À.”
“Lời bảo ta mạng cứng ấy à?”
“Đó đâu phải lời khó nghe.”
Chàng ta nói đúng mà.
Nếu mạng không đủ cứng.
Sao ta có thể trọng sinh một lần nữa?
Ta còn phải cảm tạ lời chúc ấy mới đúng.
Giọng Lâm Trường Uyên trở nên trầm thấp.
“Phụ thân ta luôn thất vọng vì ta không thể tập võ, không thể kế thừa y bát của ông.”
“Ta oán trách ông ấy.”
“Ngày ngày chìm trong tửu sắc.”
“Ông ấy càng thất vọng.”
“Ta càng hoang đường.”
“Nhưng hôm nay.”
“Một cô nương như nàng còn dám đứng ra nói lời công đạo.”
“Nàng dũng cảm hơn ta gấp trăm lần.”
Chàng ta đứng thẳng lưng.
Dường như đã hạ quyết tâm.
“Thẩm cô nương.”
Chaporia
Bình Luận (0)