20px

Cánh tay nặng như nghìn cân.

Nhưng ta vẫn chậm rãi giơ lên.

Đầu ngón tay chỉ thẳng vào một người.

Đèn đuốc sáng trưng khắp đại sảnh.

Người kia mặc mãng bào giáp vàng.

Ánh nến chập chờn sáng tối trên gương mặt hắn.

Không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

“Thẩm Đao.”

“Phụ thân của ta.”

16

Cả đại sảnh lập tức náo động.

“Đại tiểu thư chắc là điên rồi!”

“Hầu gia vì nước chinh chiến hơn mười năm, lời như vậy mà cũng nói ra được!”

“Cha ruột hại con gái?”

“Một cô nương sao có thể thốt ra lời vô liêm sỉ như thế!”

Ngay cả đại thái giám cũng biến sắc.

“Thẩm tiểu thư.”

“Vu khống đại thần nhất phẩm của triều đình.”

“Đừng nói Hầu gia là phụ thân ruột của người.”

“Cho dù là người xa lạ.”

“Vu cáo cũng phải chịu trọng hình!”

“Gia môn bất hạnh, khiến chư vị chê cười rồi.”

Người đàn ông vẫn không đổi sắc mặt.

Ánh mắt nhìn ta giống như nhìn một đứa trẻ đang vô lý gây chuyện.

“Nó hôm nay chịu kinh hãi quá độ, thần trí không còn tỉnh táo.”

“Người đâu.”

“Đưa Đại tiểu thư về phòng trông chừng.”

“Không có lệnh của ta.”

“Không được bước ra khỏi phòng nửa bước.”

“Vậy ông có dám cho mọi người xem cánh tay phải của mình không?”

Ta nghiến răng.

Nói từng chữ một.

“Nếu ông trong sạch.”

“Cho chúng ta nhìn một chút thì có gì quan trọng?”

“Hay là…”

“Ông căn bản không dám?”

Một vị phó tướng cuối cùng không nhịn nổi.

Đập mạnh xuống bàn đứng dậy.

“Ngay cả phụ thân ruột cũng không tha.

“Ngươi còn là người sao?”

“Nhưng nếu ông ta vốn không phải phụ thân của ta thì sao?”

17

Ta nhìn về phía mẫu thân đang run rẩy co rúm.

Từ đầu đến cuối.

Bà khác thường im lặng.

“Mẫu thân.”

“Người cũng đã nhận ra rồi đúng không?”

“Cho nên người mới luôn ép ta rời đi!”

“Phụ thân và quản gia là huynh đệ sữa, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, thân thiết như tay chân.”

“Người chưa từng gọi quản gia là quản gia.”

“Nhưng hôm nay.”

“Một lần cũng không gọi!”

Lúc này ta mới hiểu.

Vì sao hôm nay hắn nhiều lần bảo Phúc thúc đưa ta về phòng.

Nhưng Phúc thúc lại chần chừ không động.

Ánh mắt né tránh.

Liên hệ với kiếp trước.

Vương Ma Ma siết c/h/ế/t ta.

Rất có thể cũng là do vị “phụ thân” giả này sai khiến.

Hắn sợ thời gian kéo dài.

Ta sẽ phát hiện ra điều bất thường.

Ta nghiêm giọng chất vấn:

“Bây giờ ông còn gọi được nhũ danh của quản gia không?”

“Ăn nói hồ đồ!”

“Phụ thân” đập mạnh xuống bàn.

Uy nghiêm không giận mà tự hiện.

“Học được vài thủ đoạn khám nghiệm tử thi thấp hèn.”

“Liền dám vu khống cả phụ thân ruột của mình.”

“Ngươi đừng mong kéo cả Hầu phủ chôn cùng!”

“Hôm nay bản hầu sẽ thanh lý môn hộ!”

Ta nhìn đám tướng lĩnh vừa theo quân từ biên cương trở về.

“Trên đường phụ thân khải hoàn hồi triều.”

“Có phải từng gặp chuyện ngoài ý muốn không?”

Mọi người chần chừ.

Rồi lần lượt gật đầu.

“Quả thật có.”

Người lên tiếng là vị phó tướng đã theo phụ thân ta suốt hai mươi năm.

“Một đêm nọ Hầu gia đi săn thì gặp thích khách.”

“Tất cả tùy tùng và thích khách xung quanh đều chết sạch.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...