Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sắc mặt Tri châu phu nhân không mấy dễ chịu. Bà không tin với hạng người tầm thường như Tiền Mẫn Giang lại có thể quen biết được người Kim Lăng, liền nhấc mí mắt, hỏi người thanh niên bên cạnh nàng:
“Công t.ử làm nghề gì?”
Tiền Đồng theo thói quen định trả lời thay hắn :
“Chàng ấy …”
Không ngờ vị Tống công t.ử vốn ít nói ngày thường lại không nể nang mà trực tiếp phá đám nàng, đáp:
“Tiêu cục.”
Tri châu phu nhân sững người , lại hỏi tiếp:
Tiểu Yêu
“Phụ mẫu là nhà nào?”
Tống Doãn Chấp:
“Song thân đã qua đời.”
Thì ra là kẻ cô độc không nơi nương tựa. Tri châu phu nhân khẽ cười khinh miệt, không hỏi thêm nữa.
Tống Doãn Chấp vốn chỉ đang thử dò xét, không chắc năm xưa khi Lam Minh Quyền nhậm chức ở Kim Lăng có từng gặp mình hay không . Nhưng nhìn phản ứng của vị Tri châu phu nhân này , hẳn là bà ta không nhận ra hắn .
Quan thương cấu kết vốn là đại kỵ.
Lam Minh Quyền từng là quan viên Ngự Sử Đài, trong lúc biết rõ triều đình phái người đến điều tra các phú thương Dương Châu, sẽ không ngu xuẩn đến mức còn dám kết thân với một trong số họ.
Hắn không ngốc đến vậy .
Trong lúc đang suy đoán mục đích của nàng, cánh tay bên cạnh bị một lực mềm mại chạm vào . Hắn quay đầu, ánh mắt vừa vặn rơi vào hàng mi dày rậm của tiểu nương t.ử đang nghiêng người lại gần, nghe nàng nhỏ giọng nói :
“Đừng để tâm.”
Lòng trắc ẩn của yêu nữ, giống như đại bàng nhìn con mồi dưới móng vuốt, cân nhắc xem nên ra tay g**t ch*t rồi ăn, hay để sống mà nuốt chửng, cái nào khiến bản thân khoan khoái hơn.
Hắn không thèm.
Những lời thì thầm giữa hai người lọt vào mắt Tri châu phu nhân, khiến bà ta vô cùng khinh thường. Đúng là tác phong của tiểu nương t.ử nhà thương hộ, bà ta liền nhân cơ hội muốn làm nhục nàng một phen:
“Hôm qua nghe hạ nhân nói gia chủ Tiền gia đã đến phủ, chỉ tiếc ta và đại nhân đang bận, không tiếp kiến được . Không biết Thất cô nương có rõ, là vì chuyện gì chăng?”
Còn vì chuyện gì nữa, chẳng qua là muốn đến Tri châu phủ cầu một ân tình, mong họ che chở cho Tiền gia.
Tiền Đồng vẫn chưa ngồi xuống, cứ đứng như vậy . Tri châu phu nhân vừa dứt lời, nàng lại trở thành tâm điểm chú ý của mọi người . Lần này trong ánh mắt nhìn nàng, phần nhiều là châm biếm, chờ xem trò hay .
Nếu là tiểu nương t.ử nhà thường, e rằng lúc này đã xấu hổ đến đỏ bừng mặt mũi, chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
Tiền Đồng thì không sao cả.
Nàng có nợ ai tiền bạc đâu mà thấy mất mặt, liền đáp:
“Chuyện của phụ thân , vãn bối quả thật không rõ. Nghĩ đến chắc lại sưu tầm được tranh chữ gì, muốn cùng đại nhân thưởng thức, chia sẻ chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-phu-tuc-quy-lam-ga-thanh-duyen/chuong-22-nang-co-no-ai-tien-bac-dau-ma-thay-mat-mat.html.]
Nói là chia sẻ, chi bằng nói là đem biếu. Những năm qua, Tiền gia đưa cho Tri châu phủ còn ít sao ?
Tri châu phu nhân hiểu rõ trong lòng,
bị
nàng chặn họng,
không
tiện
nói
tiếp.
Đúng lúc này , tiểu tư mà Thôi phu nhân sai đi dò hỏi vừa quay về, ghé tai bà ta thì thầm vài câu.
“Cái gì?” Thôi phu nhân mới nghe được một nửa đã kinh hãi nhìn về phía Tiền Đồng, “Tuổi con còn nhỏ, không hiểu chuyện thì còn miễn cưỡng chấp nhận được , nhưng Tiền gia chủ sao lại dung túng con làm bừa như vậy ?”
Tiền Đồng nhìn gương mặt của bà ta .
Rõ ràng muốn cười mà vẫn phải gượng ra vẻ đau lòng, thần sắc trông vô cùng khôi hài. Quả nhiên con người một khi sinh ác tâm, tướng mạo cũng theo đó mà đổi khác.
Thôi phu nhân tiếp lời:
“Tiền gia chủ chỉ có mỗi mình con là nữ nhi, hôn sự tương lai tất nhiên phải tìm nhà môn đăng hộ đối. Con sao có thể vì bốc đồng mà làm liều, tùy tiện ở bến tàu kéo đại một võ phu về đính thân ? Tự hạ thấp bản thân như vậy , bảo ta là bá mẫu sao có thể yên lòng?”
Kéo người ở bến tàu? Đính thân ?
Tri châu phu nhân còn tưởng mình nghe nhầm. Thấy Tiền Đồng im lặng, không phản bác, bà ta nhất thời sững sờ. Tiền Thất nương t.ử từng được bà ta coi trọng, lại sa sút đến mức này , bà ta thật chẳng biết nói gì cho phải .
Khách khứa xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán.
Thôi lục nương t.ử cũng kéo giọng khóc nói :
“Đồng tỷ tỷ, tỷ tự làm nhục mình như vậy , sau này muội còn biết sống sao cho yên ổn …”
Tống Doãn Chấp vốn đang âm thầm quan sát viện Thôi gia, so với Tiền gia chỉ có hơn chứ không kém về mức xa hoa. Lúc này cũng không khỏi nhìn sang thiếu nữ bên cạnh, gần như bị tiếng cười nhạo bao vây.
Nàng khẽ cúi đầu, bờ vai so với ngày thường rũ xuống rất nhiều.
Hắn từng chứng kiến sự ác liệt của nàng, vốn tưởng nàng sẽ lộ ra bộ mặt thật, nổi trận lôi đình, đem thủ đoạn tối qua đối phó với mình ra mà trả đũa những kẻ này .
Như vậy mới đúng ý hắn , tứ đại gia tộc tự xé lẫn nhau thì không gì tốt hơn.
Thế nhưng khi nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, hắn lại thấy trong hốc mắt nàng ánh lên một tầng ẩm ướt. Nàng nhìn Thôi phu nhân ngồi ở thượng vị, giọng mềm mỏng nói :
“Đa tạ bá mẫu quan tâm. Người không phải do chất nữ lôi về. Thiên hạ vương thổ, đâu đâu cũng có vương pháp. Có Lam Tri châu trấn giữ Dương Châu, cho chất nữ một trăm lá gan cũng không dám làm chuyện ngang ngược bá đạo, ức h**p bách tính.”
Tống Doãn Chấp nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi, ấn tượng về sự gian xảo của nữ nhân này trong lòng hắn lại tăng thêm vài phần.
Thiếu nữ hoàn toàn chẳng để tâm đến việc lúc này người thanh niên bên cạnh đang nghĩ gì, vành mắt đỏ hoe, tiếp tục nói :
“Thân phận của công t.ử tuy thấp, nhưng Tiền gia ta chẳng qua cũng chỉ là một nhà buôn, thì có thể cao quý đến đâu chứ.”
Nói rồi lại quay sang Thôi lục nương t.ử bên cạnh, trong mắt mang theo vẻ ngưỡng mộ:
“Nếu ta có được khí chất và dung mạo như Phù muội muội , có lẽ còn dám ôm chút xa xỉ vọng tưởng, mong được gả vào cao môn. Nhưng ta từ nhỏ đã thô lỗ vụng về, học không nổi sự hiểu lễ đọc sách như Phù muội muội , chi bằng an phận thủ thường, tìm một người có thể cùng sống qua ngày là được . Đợi sau này Phù muội muội trở thành quan phu nhân rồi , mong đừng quên ta – người tỷ tỷ này .”
Chaporia
Bình Luận (0)