Phi Phú Tức Quý, Lầm Gả Thành Duyên/Chương 36: Nếu nàng tới cướp, giết nàngC. 36: Nếu nàng tới cướp, giết nàng
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Trở về Tiền gia, trời đã sáng hẳn.

Tiền Đồng rửa sạch m.á.u bẩn trên người , thay một bộ y phục khác, điểm lại nhân thủ xong thì đi ra ngoài.

Nửa đường gặp Tam phu nhân. Đêm qua động tĩnh lớn như vậy , chỉ cần hỏi qua là biết đã xảy ra chuyện gì. Sáng sớm Tam phu nhân đã đứng ngồi không yên, nghe nói Tiền Đồng về rồi liền vội vàng chạy tới, vừa gặp đã hỏi:

“Đồng tỷ nhi, đại tỷ của con đã về chưa ?”

Tiền Đồng đáp:

“Phù Nhân đã đi đón rồi . Nếu tam thẩm rảnh thì thu dọn lại phòng ốc, đợi a tỷ về thì tẩy đi xui xẻo trên người .”

Tam phu nhân liên tục gật đầu:

“Được được được . Con định đi đâu vậy … trên đường cẩn thận chút.”

Tuy bình thường Tiền gia tam phòng hay có va chạm, nhưng hễ đến chuyện lớn thì ai nấy đều che chở cho gia đình.

Việc Thôi gia làm không phải là chuyện của con người , khổ cho Linh tỷ nhi của bà, bị kẹt trong hố lửa suốt năm năm.

Sụp đổ rồi thì tốt , sụp đổ rồi Linh tỷ nhi mới có thể về nhà.

Tiền Đồng không quay đầu lại , đáp một tiếng:

“Biết rồi .”

——

Sau khi trời sáng, nhóm người đầu tiên tới nha hành là huyện lệnh họ Trương.

Vừa bước vào đã thấy Tống thế t.ử hai tay ôm hộp gỗ, toàn thân bê bết m.á.u, ngồi giữa sân lặng lẽ chờ đợi. Trương Văn Hiền hoa mắt tối sầm, đầu gối không khống chế nổi khuỵu xuống, quỵ cả người dưới đất, nói năng lộn xộn:

“Hạ quan có lỗi với bệ hạ, có lỗi với bách tính, đáng c.h.ế.t…”

Đến khi Lam tri châu chạy tới, liền thấy Trương huyện lệnh quỳ dưới đất, dập đầu sám hối.

Lam tri châu còn tưởng hắn lại đang diễn trò, trong lòng châm chọc không biết sáng sớm hắn diễn cho ai xem. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy trong sân những t.h.i t.h.ể tàn khuyết được bày biện ngay ngắn, đầu óc cũng không khỏi ong ong.

Tiểu Yêu

Thôi gia đúng là không có lấy một kẻ biết suy nghĩ.

Đồ ngu.

Một t.ửu lâu, một nha hành, liên tiếp xảy ra chuyện, Thôi gia tự mình muốn c.h.ế.t thì cũng đừng kéo hắn xuống theo chứ.

Thảm án như vậy , lại còn xảy ra đúng vào lúc nhạy cảm này , chẳng khác nào khiêu khích triều đình.

Càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.

Lam tri châu còn chưa kịp chuyển t.h.i t.h.ể, che giấu hiện trường, thì người của triều đình đã tới sớm hơn dự tính. Trăm kỵ binh sắt vừa đặt chân vào địa phận Dương Châu đã bị bách tính quỳ gối chặn lại , khóc lóc tố cáo từng tội ác Thôi gia đã gây ra .

Sau khi Tống Doãn Chấp và Thẩm Triệt cải trang rời đi , chỉ còn lại một vị Đại Lý tự thừa của Đại Lý Tự. Để che giấu hành tung của hai người , ông ta dẫn thiết kỵ đi theo quan đạo.

Nghe chuyện, liền trực tiếp tới nha hành, tiếp nhận “đại lễ” chào đón này .

Khi nhìn thấy bộ dạng của Tống Doãn Chấp, Đại Lý tự thừa khựng lại một chút, giả vờ không quen biết , gọi Lam tri châu tới hỏi tình hình:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phi-phu-tuc-quy-lam-ga-thanh-duyen/chuong-36-neu-nang-toi-cuop-giet-nang.html.]

“Chuyện gì xảy ra vậy ?”

Lam tri châu mồ hôi ướt đẫm lưng, vội vàng ra đón:

“Đại nhân vất vả đường xa, xin về nha môn nghỉ ngơi trước , việc này hạ quan nhất định sẽ cho một lời giải thích…”

Đại Lý tự thừa không thèm để ý tới hắn , tự mình ra mặt, bắt đầu từng người một hỏi những người biết chuyện trong sân.

Nửa canh giờ sau , trăm thiết kỵ từ nha hành khiêng ra từng t.h.i t.h.ể c.h.ế.t t.h.ả.m. Bất kể còn sống hay đã c.h.ế.t, tất cả đều bị đưa về tri châu phủ. Tống Doãn Chấp với thân phận “nhân chứng” của Tiền gia cũng được mời tới nha môn.

Cửa phòng hậu viện khép lại , Đại Lý tự thừa Vương Triệu quay người quỳ xuống:

“Thế t.ử…”

Máu dính trên y bào đã đông lại , chuyển sang màu tím sẫm. Trong đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng của Tống Doãn Chấp lúc này chỉ còn sát ý lạnh lẽo. Hắn đưa hộp gỗ trong tay cho Vương Triệu:

“Tra cho rõ nha hành mở từ khi nào, ngoài Thôi Vân Phường còn có ai khác tham gia hay không . Ổ nhóm tuyệt đối không chỉ có một, lôi hết ra .”

Vương Triệu đứng dậy nhận lấy. Do kế hoạch thay đổi, không thể không hỏi:

“Thế t.ử, có động thủ không ?”

Theo kế hoạch ban đầu, sau khi người triều đình tới Dương Châu, sẽ ra tay với Tiền gia trước . Muối dẫn của Tiền gia sắp hết hạn, họ sẽ gấp gáp cầu xin triều đình cấp mới, khi đó lấy việc này làm mồi nhử Tiền gia, rồi lôi kéo ra nhà họ Phác.

Hai nhà còn lại ngoài mạnh trong yếu, không đáng lo.

Không ngờ Thôi gia lại là kẻ đầu tiên tự nhảy ra tìm c.h.ế.t.

Vì sao Thôi gia lại đi đến bước này , trong lòng Tống Doãn Chấp hiểu rất rõ.

“Thôi gia nhất định phải c.h.ế.t.” Hắn nói . Điểm này không cần bàn cãi. Ngoài ra , hắn còn có thứ quan trọng hơn cần nắm trong tay.

Thôi gia đang buôn lậu.

Mà vùng biển phía sau Dương Châu, lại thuộc quyền quản hạt của nhà họ Phác.

Hôm nay không có nắng, khó phân biệt canh giờ, ước chừng đã tới chính ngọ. Một bóng dáng thoáng hiện trong đầu, Tống Doãn Chấp ngồi trong ánh sáng u ám trầm mặc một lúc, rồi dặn dò:

“Đêm mai Tiền gia thất cô nương sẽ chặn thuyền hàng của Thôi gia ở hậu hải. Ngươi dẫn binh mã mai phục, nhất định phải bảo toàn hàng hóa trên thuyền.”

Lúc này , thanh niên không còn là “thất cô gia” của Tiền gia nữa, mà là thế t.ử phủ hầu, quan viên triều đình. Máu vấy trên người hắn đêm qua, mỗi giọt đều đủ để hắn thay trời hành đạo, trừ gian diệt ác.

Hắn nói :

“Nếu nàng tới cướp, g.i.ế.c nàng.”

Mong nàng biết tự trọng.

 

 

 

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...